Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 141

❊ ❊ ❊

Deyun

Thật vất vả mới tới nơi, lại đến giờ phải xuống tàu, Tần Thái nghĩ thầm cần quan sát để lát còn biết đường quay về, nhưng cô bị dòng đời xô đẩy lên tàu, cũng bị dòng người đẩy xuống tàu.

Đi cũng bà lão về phía cầu Nại Hà, trên cầu từ xa đã vang tiếng nhộn nhịp. Nghe nói đây là nơi phồn hoa nhất Địa phủ, vì những người mới chết đều mang theo chút tiền bên mình. = =

Tần Thái lại đến đây với mục đích khác, lúc bắt đầu đi cô rất khẩn trương, nhưng giờ chủ yếu là cảm thán, bên đường còn mở cả quán lẩu kìa. = =

Bà lão là chết già tự nhiên, thuộc về sống thọ và chết tại nhà. Loại người này không có đại ác, không cần phải đến điện Diêm La tra khảo, cũng không cần chờ chuyển thế đầu thai.

Tần Thái cẩn thận đi theo sau bà ấy, chỉ không chú ý một chút là sẽ hại bà lão.

Đi dọc theo bước thang lên cầu, những người chết được đốt ô tô giờ phát huy tác dụng, xe cứ ùn ùn lên trước, thậm chí bên trong còn chuẩn bị cả mỹ nhân trang điểm diễm lệ.

Những người đẹp luôn được đãi ngộ, đến quỷ cũng thế, có rất nhiều người được quá giang. Ban đầu Tần Thái còn bất bình, nhưng lát sau cô đã cân bằng trở lại, bởi vì cầu Nại Hà đang kẹt xe.

Tần Thái đi theo bà lão, bà lão thật đáng thương, già nên đi không nổi nữa. Mấy tên âm kém dương sai lại không kiên nhẫn với bà ấy, Tần Thái chỉ đành gọi taxi, tốn hết hai mươi vạn.

Xe dừng trước Vọng Hương đài, có vô số hồn phách đang đứng chờ. Trên đường còn có một sân khấu trang trí lộng lẫy, thật sự chết còn rất biết hưởng thụ nha.

Cô vừa bước tới, bên cạnh đã có giọng rao hàng:"Bên này có kính thiên văn, một lần 20 đồng."

Cô có muốn xem cái gì đâu, lắc đầu rồi tiếp tục bước. Bên cạnh Vọng Hương đài có vài cửa tiệm đang mở, trên bảng hiệu ghi rõ ràng giấy trắng mực đen:"Ở đây có bán canh Mạnh Bà." Tần Thái vô cùng mừng rỡ, thật sự có thể dùng tiền mua canh Mạnh Bà được nè.

Cô không lo đến bà lão kia nữa, nhanh chân chạy đến bên này: "Có đúng là bán canh Mạnh Bà không?"

Ông chủ rất nhiệt tình; "Mười khối 1 chén, khách quan mời ngồi."

Tần Thái ngồi xuống, phát hiện mười khối mà họ nói tính ra tỷ suất với nhân dân tệ là 1:1 vạn = =

Lát sau "canh Mạnh bà " được bê tới trước mặt, một chén canh màu xanh lục đậm, bên trong có củ cải trắng, rong biển, còn cả cá viên. Tần Thái nhìn hồi lâu, cô cảm thấy có gì đó sai sai.

Cô nghi ngờ hỏi ông chủ: "Đây là canh Mạnh Bà?"

Ông chủ đưa tay lên: "Đúng vậy, thử đi rồi biết?"

= =

Vẫn nên đuổi theo bà lão kia thôi.

Vì nán lại mua chén canh kia, giờ nhìn đâu cũng chỉ thấy hồn phách quỷ sứ, Tần Thái thật muốn khóc quá.

Tại biệt thự Thiên Lư Loan, Bạch Cập đã đưa Nguyệt Hiện về. Đàm Tiếu cùng Sa Ưng lo cho Tần Thái, đã một ngày rồi mà cô còn chưa tỉnh.

Sợi tơ đỏ giữa ngón tay cô lâu lâu rung lên, Sa Ưng đứng cạnh cô vẫn chưa nghĩ ra tại sao. Hai người thay phiên nhau canh gác thêm hai ngày nữa, Tần Thái vẫn chưa tỉnh lại.

Cũng may thân thể cô là cương thi, chứ không cũng chết rồi.

Mà Tần Thái thật sự đang rất bất đắc dĩ.

Thời gian ở địa phủ khác với nhân gian, cứ tính như thế này. Ở trên trời 1 ngày, thì dưới nhân gian sẽ là 1 năm, và ở nhân gian 1 ngày, thì dưới địa phủ sẽ là 1 năm. Cô ngốc ở đây được 2 năm rồi đó. T-T

Chờ hai năm khô người, thật may cũng đến lượt.

Bà lão đang nhận canh Mạnh Bà ở phía trước, lúc bà sắp uống, bỗng nhiên Tần Thái tung lên một đống vàng lá. Ban đầu một số người còn nghi ngờ, xác nhận đấy có phải vàng thật hay không.

Câu trả lời là thật, trong tích tắc liền loạn cả lên, ai ai cũng lo nhặt vàng. Âm kém dương sai xông lên ổn định trật tự, Tần Thái bị đẩy ngã xuôi ngã ngược, vừa cố đứng vững vừa vung tay rải từng xấp vàng. Sau đó dùng giác hồn trong người bà lão điều khiển cầm bát canh đưa cho cô.

Tần Thái dùng bình nhỏ để chứa canh, nhân lúc hỗn loạn chạy thoát thân.

Nhưng Địa phủ vốn là nơi vào được không ra được, âm kém dương sai xông lên, dùng gậy đánh hồn dọn dẹp, còn hướng về phía cô.

Tần Thái không dám ra tay, một khi ra tay thì chắc chắn địa phủ sẽ phát giác. Cô chỉ có thể tách một phần chủ hồn giả thành giác hồn, như vậy sẽ không bị phát hiện không đủ ba hồn bảy phách.

Chín hồn phách cô cài vào bên dưới bị đánh tan dưới gậy đánh hồn, bởi vì nhóm Âm kém muốn giết gà dọa khỉ, hồn nào gây chuyện đều bị đánh chết tại chỗ.

Tất nhiên Tần Thái cảm thấy đau, khiến cho chủ hồn đang náu trên người âm kém cũng run lên.

Dẹp loạn một hồi, mấy âm kém thu gậy lại, quay trở về cương vị.

Bọn họ thay ca nhau canh gác, Tần Thái phải ở trên người tên âm kém kia trọn một năm, nhân lúc hắn lên dương gian làm việc mới tranh thủ thoát ra được.

Lúc này Đàm Tiếu cùng Sa Ưng vô cùng lo lắng, Sa Ưng vừa tan làm đã chạy xuống tầng hầm. còn Đàm Tiếu thì không rời nửa bước.

Chủ hồn Tần Thái trở về, rất nhanh đã thu thập hai hồn bảy phách khác từ phân thân lúc trước, mới tỉnh lại được.

Cô vừa tỉnh, đã hứng khởi nhảy dựng lên: "A A, các anh mau xem tôi lấy được bảo bối về nè!!"

Sa Ưng và Đàm Tiếu chẳng quan tâm cô có bảo bối gì, chỉ cùng nhau đánh cho cô một trận.

Bọn họ chờ cô bốn ngày, còn Tần Thái đã ngây ngốc ở địa phủ bốn năm, cô nhanh chóng tắm rửa một cái, Đàm Tiếu đưa cô vài túi máu lấy lại sức.

Sau đó cô vội vàng kéo Sa Ưng vào phòng: "Nhanh nhanh nhanh, tôi cho anh xem cái này."

Sa Ưng không hiểu chuyện gì, Tần Thái đưa tay lấy phần hồn chứa kí ức mà anh ta muốn quên ra, cô chia nó thành trăm mảnh nhỏ hơn, mỗi mảnh lại chia làm mười.

Cô xem hết một nghìn mảnh này một lần, sau đó đem tất cả mảnh chứa kí ức chức chuyện giường chiếu giữa chị Hồng với Sa Ưng ra nhúm vào canh Mạnh Bà. Canh Mạnh Bà màu xanh đục, mỗi mảnh nhỏ đủ màu sắc trong chốc lát đã sạch sẽ.

Tần Thái vẫn rất cẩn thận, đọc kĩ càng lại đám phách kí ức đó lần nữa. Thấy đã không còn gì mới yên tâm lâu kho, dùng khóa hồn đàn ghép lại như cũ rồi tiếp tục đến mảnh tiếp theo.

Cứ làm mãi đến hết ngày, phát hiện rất nhiều chuyện liên quan đến chị Hồng. Cô cứ chăm chú, qua hai ngày thì cuối cùng cũng xong. Cô đến cạnh Sa Ưng, đặt mảnh nhỏ đó vào: "Thử xem nào."

Mấy ngày nay Sa Ưng chìm vào hôn mê, hồn phách của Sa Ưng không thể so với Tần Thái, dù khuyết thiếu thì cô vẫn có thể tung tăng đi lại.

Lúc tỉnh dậy, Sa Ưng dở khóc dở cười: "Thử cái gì vậy?"

Tần Thái duỗi tay xoa xoa thân dưới của anh: "Có cảm giác gì không?"

Sa Ưng cạn lời, bỗng nhiên hiểu ra: "Cô mất tích mấy ngày nay là đi tìm vật tẩy kí ức sao?"

Tần Thái hồn nhiên không thèm để ý: "Đúng vậy, tôi chạy xuống đại phủ lấy chút canh Mạnh Bà ấy mà, anh không thể tưởng tượng chỗ đó kì lạ thế nào đâu. Tôi phải ngồi tàu thủy hết hai tiếng, à à, đó không trùng thời điểm với dương gian, rồi còn phải đi bộ, đi lâu ơi là lâu, mà khoan, đâu bằng ở đó ba năm đâu.."

Cô cứ lải nhải kể, vừa xoa nhẹ nhàng cho Sa Ưng, thấy Sa Ưng không có phản ứng gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào cô: "Làm sào vậy?" Sa Ưng không nói gì, làm cô khẩn trương hơn: "Có vấn đề gì sao?"

Ánh mắt Sa Ưng thâm sâu: "Vì sao?"

Cô không hiểu, anh lại hỏi: "Vì sao lại bất chấp nguy hiểm đi lấy canh Mạnh Bà? Nơi đó rất nguy hiểm mà."

" Để tẩy được hồn phách thì cần mà."

Sa Ưng đưa tay chạm vào tóc cô, rồi kéo vào ngực: "Có đôi khi, tôi không hiểu nổi suy nghĩ của cô. Chẳng lẽ cô không hoàn toàn nghĩ tới chuyện không cần quan tâm sao, đó là vấn đề của bản thân tôi mà."

Tần Thái lại càng khó hiểu hơn: "Chính vì là vấn đề của anh nên tôi mới đi chứ."

Sa Ưng dùng sức xoa tóc cô,: "Nếu là Đàm Tiếu, vậy cô có đi không?"

Cô chẳng chút do dự: "Đương nhiên có."

"Vậy còn Tang Cốt Nê?"

"Cũng vậy thôi."

"Vậy cô có nghĩ, nếu cô xảy ra vấn đề, thì đám chúng tôi sẽ không làm gì sao?"

"Ồ..."

"Lúc đó cô làm sao?"

"Tự tôi giải quyết nha."

"..."

Sa Ưng hôn lên trán cô, bỗng nhiên nói: "Tôi thề với cô, nếu cô có chuyện gì, tôi sẽ không bỏ mặc."

Dù lên núi đao hay xuống biển lửa, vẫn không từ nan.

Tần Thái lại cúi đầu làm tiếp chuyện đang làm: "Cái đó thì anh đừng đi, âm kém địa phủ hung dữ lắm. Đã vậy còn nhiều bẫy ở Vong Xuyên nữa, đứng xếp hàng lâu muốn chết."

Sa Ưng cầm tay cô lại, giọng trầm khàn: "Cô đang muốn dùng thân thể mình bồi tôi à?"

Tần Thái nghĩ nghĩ, vẫn cảm thấy không được lắm. Sa Ưng đặt cô xuống giường, rất nhanh đã ôm thân mà anh thích nhất đến: "Tôi muốn cái này."

Tần Thái nhanh chóng đổi sang, nhìn xuống phần dưới của Sa Ưng, sốt ruột: "Cuối cùng có lên được không vậy?"

Sa Ưng bế cô lên phòng: "Cho cô nếm thử thì sẽ biết."

"Ừ ừ, vậy nhanh lên, tôi muốn thử xem nó tốt không?"

"Cô nói câu này, tôi rất thích."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »