"Đã chọn xong mục tiêu rồi sao?" Trần Hi hỏi.
Mộc Lăng Tán gật đầu: "Mười Ba Nén Hương."
Trần Hi bật cười: "Mục tiêu chọn cũng khá đấy. Thông thường, thế giới bên ngoài sẽ có hai kiểu suy đoán. Một là, Dị Khách Đường sẽ không có động thái tiếp theo, dù sao thì Dị Khách Đường từ trước đến nay vẫn luôn ôn hòa. Hai là, nhổ cỏ tận gốc Hắc Hổ Bang, thanh trừng toàn bộ tàn dư của chúng."
"Phải." Mộc Lăng Tán nói: "Đa số mọi người bên ngoài đều suy đoán như vậy."
Trần Hi hỏi: "Đã bàn bạc với Hồ Lư Tử, Bạch Tiểu Thanh bọn họ chưa?"
Mộc Lăng Tán ừ một tiếng: "Hồ Lư Tử tuy tính khí nóng nảy nhưng lại là kẻ trọng nghĩa khí nhất. Tôi đã nói sẽ không thả Thôi Thiết về, nên oán khí trong lòng cậu ta cũng tan biến rồi. Bọn họ cũng đều có ý muốn làm cho Dị Khách Đường lớn mạnh hơn. Nhắc mới nhớ, vùng Tây Nam này, ngoài Dị Khách Đường của tôi ra, bang phái nào cũng mang danh tiếng thối hoắc. Cho nên dù có động vào bang phái nào đi chăng nữa, cũng sẽ chẳng có vấn đề gì."
Trần Hi gật đầu, đối với vùng Tây Nam, hắn đã hiểu đủ nhiều rồi. Khu vực Tây Nam của Thiên Xu Thành này, vốn dĩ là một nơi không có vương pháp. Hàng chục vạn bách tính ở đây, tất cả những ai có thể tu hành đều tụ tập trong các thế lực hắc đạo. Nếu gọi Lam Tinh Thành là vùng đất bị lưu đày, thì nơi đây chính là vùng đất của bóng tối.
Thánh Đình sẽ không quản nơi này. Từ rất lâu về trước, hoàng tộc Đại Sở đã từng buông lời, bất cứ thứ gì tồn tại ở bất cứ đâu đều có lý do của nó, hoàng tộc Đại Sở sẽ không can thiệp quá sâu. Hoàng tộc cho rằng, can thiệp vào cuộc sống của người bình thường là tội lỗi. Dù là mặt tốt hay mặt xấu, đều là sản phẩm tất yếu cấu thành nên xã hội này.
Còn về những nhân vật tầm cỡ dưới trướng hoàng tộc Đại Sở, đương nhiên lại càng không thèm quản nơi này. Nhiều chuyện không thể đưa ra ngoài ánh sáng, đều có thể để người của hắc bang Tây Nam làm.
Có lẽ đây cũng là ý đồ của hoàng tộc Đại Sở, thứ họ theo đuổi chỉ là cái gọi là sự đa dạng.
"Bây giờ việc cần tiên sinh làm, chính là điều tra rõ lai lịch của Mười Ba Nén Hương."
Mộc Lăng Tán đã thay đổi cách xưng hô với Trần Hi, không còn là "Trần công tử" mà là "tiên sinh". Đây là sự chuyển biến về thái độ, cho thấy hắn đã coi Trần Hi là người của mình. Sự đề phòng đối với Trần Hi chắc chắn vẫn còn, hơn nữa còn không hề nhẹ, nhưng hiện tại hắn cần Trần Hi hiến kế cho mình.
"Đừng quá nóng vội." Trần Hi chậm rãi nói: "Mười Ba Nén Hương độc bá đường số sáu, số bảy và phố mười hai, mười ba, một vùng đất rộng lớn với hàng vạn nhân khẩu như vậy, hơn nữa không phải mới tồn tại ngày một ngày hai, căn cơ đã rất vững chắc. Hơn nữa, địa bàn của Dị Khách Đường chúng ta và Mười Ba Nén Hương cách nhau bởi Hắc Hổ Bang... Anh đã nghĩ cách đối phó với tàn dư của Hắc Hổ Bang chưa?"
Mộc Lăng Tán nói: "Tôi định bí mật thả Thôi Thiết về, không cho Hồ Lư Tử và những người khác biết. Như vậy có thể đạt được một thỏa thuận với Hắc Hổ Bang, khi chúng ta ra tay với Mười Ba Nén Hương, Hắc Hổ Bang sẽ không can thiệp."
Trần Hi mỉm cười: "Anh tin tưởng tôi chứ?"
"Đương nhiên tin tưởng tiên sinh." Mộc Lăng Tán vội vàng đáp.
Trần Hi ừ một tiếng: "Lát nữa tôi sẽ đến Dị Khách Đường, hãy giao Thôi Thiết cho tôi, để tôi xử lý. Ngoài ra, mặc dù tôi đang bí mật quản lý ba mươi tên mật thám mà anh điều đến, nhưng ngoài mặt tôi cũng cần có một thân phận, như vậy cũng thuận tiện cho việc tôi đi lại trong Dị Khách Đường."
Mộc Lăng Tán nói: "Vị trí đường chủ thứ sáu vẫn luôn để dành cho ngài."
Trần Hi lắc đầu: "Cao Đường và Hồ Lư Tử là hai kẻ bài ngoại, Quách Phóng Ngưu tính tình trung hậu sẽ không nói gì nhưng trong lòng chưa chắc đã vui vẻ. Suy cho cùng tôi vẫn là người ngoài, đột nhiên trở thành đường chủ, đừng nói là mấy người phía trên, ngay cả các huynh đệ bên dưới phần lớn cũng sẽ không phục. Anh nghĩ xem, có bao nhiêu người cảm thấy mình vào sinh ra tử cho Dị Khách Đường mà vẫn không có được vị trí đường chủ, tôi mới đến đã làm đường chủ, họ có thấy công bằng không? Như vậy đối với sự đoàn kết chẳng có chút lợi lộc gì."
"Vậy ý của tiên sinh là?"
"Chi bằng thế này, anh cứ nói tôi là mưu sĩ. Kiểu vai trò này không được tính là chức vị chính thức gì, người bên dưới cũng khó mà bàn tán."
Trần Hi nói: "Lát nữa hãy để tôi đi cùng anh đến Dị Khách Đường, anh triệu tập những thuộc hạ quan trọng để nghị sự, rồi công bố tin tức này. Như vậy, Cao Đường và Hồ Lư Tử cũng sẽ không quá bài xích. Hồ Lư Tử tính tình quá hoang dã và thẳng thắn, đợi sau khi tôi quen với mọi người, có lẽ cậu ta sẽ dần chấp nhận. Những lời hôm đó cậu ta nói chỉ là lời giận dỗi, tôi sẽ không coi là thật rằng cậu ta vừa gặp đã thân với tôi đâu."
Mộc Lăng Tán khâm phục nói: "Tiên sinh chưa vào Dị Khách Đường mà đã nắm rõ như lòng bàn tay về mấy vị đường chủ, thật bái phục."
Miệng hắn nói vậy, nhưng trong lòng nỗi e dè đối với Trần Hi lại càng thêm đậm đặc. Trần Hi rõ ràng đã tìm hiểu kỹ về mấy người trong Dị Khách Đường, một kẻ tính toán như vậy nếu sau này có ác ý với hắn, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi. Vì vậy, hắn lập tức đưa ra quyết định, đợi sau khi Trần Hi giúp Dị Khách Đường trỗi dậy, nhất định phải trừ khử Trần Hi ngay lập tức.
Ánh mắt hắn chỉ thoáng dao động trong chớp mắt, nhưng làm sao có thể qua mắt được Trần Hi?
Trần Hi cười lạnh trong lòng, hắn sớm đã có kết luận về tính cách của Mộc Lăng Tán. Chỉ là hiện tại, hai người đang cần lẫn nhau mà thôi.
Buổi chiều, vừa qua giờ ăn trưa không lâu, Mộc Lăng Tán đã triệu tập các vị đường chủ và những người có trọng lượng trong Dị Khách Đường đến nghị sự. Khi hắn tuyên bố Trần Hi từ nay về sau là mưu sĩ của Dị Khách Đường, sắc mặt của mọi người bên dưới không đồng nhất. Người trung hậu thẳng thắn như Quách Phóng Ngưu cảm thấy kết quả này khá ổn, coi như công bằng với mọi người. Cao Đường và Hồ Lư Tử nhìn nhau, miễn cưỡng chấp nhận. Duy chỉ có Bạch Tiểu Thanh, trong ánh mắt nhìn về phía Trần Hi toàn là sự áy náy.
Ban đầu cậu ta đã đồng ý sẽ tiến cử Trần Hi làm đường chủ thứ sáu của Dị Khách Đường. Bây giờ Trần Hi chỉ là một mưu sĩ, không có lấy một chút quyền lực nào, điều này khiến cậu ta cảm thấy rất khó chịu.
"Sau này mọi người có việc gì cũng không cần phải giấu giếm tiên sinh."
Mộc Lăng Tán nhìn Trần Hi nói: "Tiên sinh hạ mình làm mưu sĩ hiến kế cho Dị Khách Đường, đối với Dị Khách Đường chúng ta mà nói là chuyện đại hỷ. Tiên sinh đại tài, tất nhiên có thể giúp Dị Khách Đường chúng ta ngày càng lớn mạnh. Tiếp theo có một việc tôi muốn giao cho tiên sinh xử lý, bất kể tiên sinh quyết định thế nào, các người đều không được có ý kiến."
"Vâng." Mọi người gật đầu đáp.
Mộc Lăng Tán nhìn ra bên ngoài phân phó: "Dẫn Thôi Thiết lên đây, giao cho tiên sinh xử lý."
Lời vừa nói ra, người trong đại sảnh đều kinh ngạc. Thôi Thiết hiện tại là củ khoai nóng bỏng tay, giết không dám giết, thả không dám thả, đến cả Mộc Lăng Tán cũng đang hối hận vì sự bốc đồng ban đầu. Không ai biết Thôi Thiết chết có gây ra sự trả thù của Hộ Nha hay không, nhưng tất cả đều biết nếu thả Thôi Thiết về, hắn chắc chắn sẽ trả thù Dị Khách Đường.
Bây giờ Mộc Lăng Tán đem củ khoai nóng này giao cho Trần Hi, tâm tư rõ ràng là không trong sáng.
Thực ra Mộc Lăng Tán rất muốn làm như vậy, hắn không biết xử lý Thôi Thiết thế nào. Nếu thả, phe của Hồ Lư Tử chắc chắn sẽ không còn phục hắn. Nếu giết, hắn là đại đường chủ của Dị Khách Đường, sau này Hộ Nha truy cứu thì hắn là người chịu trận đầu tiên. Trần Hi chủ động nhận lấy việc này, đối với hắn mà nói chẳng khác nào một sự giải thoát. Sau này nếu Hộ Nha có truy cứu, hắn hoàn toàn có thể đẩy hết trách nhiệm cho Trần Hi - một người ngoài.
Trần Hi thả Thôi Thiết, nếu Thôi Thiết quay về dốc toàn lực trả thù, Dị Khách Đường thực sự không chống đỡ nổi, điều Mộc Lăng Tán nghĩ tới là sẽ giao Trần Hi ra, nói rằng tất cả đều do Trần Hi mưu tính. Hơn nữa, Hồ Lư Tử sau này cũng không thể oán trách Mộc Lăng Tán hắn nữa, vì người là do Trần Hi thả.
Hắn tính toán như vậy, nhưng lại không biết Trần Hi đang nghĩ gì.
Khi Mộc Lăng Tán nói xong, người bên dưới đều cảm thấy khó chịu. Sắc mặt Bạch Tiểu Thanh lạnh lẽo, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Mộc Lăng Tán đầy sự bất mãn. Hồ Lư Tử hừ lạnh trong lòng, sự tôn trọng vốn dĩ không nhiều đối với Mộc Lăng Tán lại vơi đi vài phần. Cao Đường thâm trầm, thầm nghĩ Mộc Lăng Tán, ngươi làm thế này chẳng phải là tự hủy hoại danh dự của mình sao? Quách Phóng Ngưu tâm trí đơn giản, nhất thời vẫn chưa nghĩ được nhiều như vậy.
Trần Hi nhìn sắc mặt của mọi người, trong lòng đã hiểu rõ. Kế này của hắn đã thành.
Hắn chỉ cần đòi Thôi Thiết về, liền khiến các vị đường chủ của Dị Khách Đường đều có chút coi thường Mộc Lăng Tán. Mọi người thực ra đều nghĩ giống nhau, đều hiểu rõ Mộc Lăng Tán là kẻ nhát gan sợ phiền phức nên mới đẩy khó khăn cho Trần Hi. Mà thứ Trần Hi cần, chính là việc người của Dị Khách Đường có sự bài xích đối với Mộc Lăng Tán.
Sự bài xích này, bắt nguồn từ một sự việc có thể còn rất nông cạn, nhưng nó giống như gieo một hạt giống vào lòng họ. Theo thời gian, hạt giống này sẽ bén rễ nảy mầm, lớn mạnh dần lên.
"Tam đường chủ, Ngũ đường chủ."
Trần Hi mỉm cười nói: "Phiền hai vị hỗ trợ, đi cùng tôi một chuyến."
Hồ Lư Tử và Quách Phóng Ngưu đứng dậy chắp tay: "Nghe theo tiên sinh."
Trần Hi cho người dẫn Thôi Thiết đi ra ngoài, Hồ Lư Tử và Quách Phóng Ngưu đi theo phía sau. Cả nhóm rời khỏi Dị Khách Đường, men theo con phố lớn đi về hướng Hắc Hổ Bang. Trần Hi cố tình đi rất chậm, nên tin tức này rất nhanh đã truyền đến tai Hắc Hổ Bang. Không bao lâu sau, bên ngoài Hắc Hổ Bang đã tụ tập hàng trăm người, đao tuốt vỏ cung lên dây, nghiêm trận chờ đợi.
Hồ Lư Tử thấy hướng đi là Hắc Hổ Bang, sắc mặt khó chịu: "Tiên sinh định đưa Thôi Thiết trở về sao?"
"Là đưa trở về." Trần Hi mỉm cười gật đầu.
Hồ Lư Tử hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa. Nắm đấm trong tay áo cậu ta đã siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
Quách Phóng Ngưu muốn khuyên nhủ, nhưng nhìn sắc mặt Hồ Lư Tử nên cuối cùng cũng không nói ra. Mối hận của Hồ Lư Tử đối với Thôi Thiết sâu sắc hơn bất cứ ai, một người chú trong họ của cậu ta vài năm trước đã chết trong tay Hắc Hổ Bang, đó là vì Thôi Thiết ra lệnh tăng phí bảo kê thương nhân, chú của Hồ Lư Tử không chịu nộp thêm nên bị người của Hắc Hổ Bang đánh chết tươi. Lúc đó Hồ Lư Tử còn đang ở nơi khác học nghệ chưa về, sau khi về muốn báo thù mới gia nhập Dị Khách Đường.
Người khác đều lo lắng giết chết Thôi Thiết sẽ để lại hậu họa, nhưng cậu ta lại chỉ mong băm vằm Thôi Thiết ra thành trăm mảnh ngay lập tức.
Trần Hi cũng không nói gì thêm, đi thẳng đến con phố nơi tổng đường của Hắc Hổ Bang tọa lạc. Lúc này trên phố đã chật kín người, không chỉ có người của Hắc Hổ Bang mà rất nhiều bách tính cũng đang vây xem. Tất cả mọi người đều bàn tán xôn xao, phần lớn đều nói Dị Khách Đường lần này đã cưỡi hổ khó xuống, định đưa Thôi Thiết về để lấy lòng.
"Hóa ra Dị Khách Đường cũng chỉ đến thế, cũng sợ Hắc Hổ Bang!"
"Dị Khách Đường chẳng qua chỉ là một đám người ngoại tỉnh, còn dám liều mạng với Hắc Hổ Bang sao? Ngươi nghĩ đơn giản quá rồi, Dị Khách Đường chỉ mong được yên chuyện thôi!"
Những lời này bay tới, giống như những cái tát vào mặt Hồ Lư Tử và những người khác. Ngay cả Quách Phóng Ngưu cũng cảm thấy mặt nóng ran, trong lòng bất mãn vì Trần Hi cứ nhất quyết bắt mình đi theo.
Một quản sự của Hắc Hổ Bang bước lớn tới, chỉ vào Trần Hi quát lớn: "Người của Dị Khách Đường dừng lại! Còn dám bước thêm một bước nữa, giết không tha!"
Trần Hi đứng lại, chỉ vào Thôi Thiết: "Đây là bang chủ Hắc Hổ Bang của các người, tôi đưa hắn trở về đây."
Hắn quay đầu nhìn Thôi Thiết: "Sau này quan hệ giữa Hắc Hổ Bang và Dị Khách Đường thế nào, đều trông cậy vào ngươi đấy."
Thôi Thiết hừ lạnh: "Bây giờ mới biết sợ à? Người của Dị Khách Đường các ngươi không phải ngông cuồng lắm sao? Cho các ngươi mười lá gan cũng không dám động vào ta đâu nhỉ? Ngươi yên tâm! Sau khi ta về nhất định sẽ nói với thuộc hạ của ta, Dị Khách Đường chính là bạn tốt của Hắc Hổ Bang!"
Hắn nghiến răng nói, vẻ âm hiểm lộ rõ mồn một.
Trần Hi lại chẳng thèm để ý, đích thân đi tới cởi trói cho Thôi Thiết, rồi hạ thấp giọng nói bên tai hắn: "Đưa ngươi về, ngươi mới có thể phát huy tác dụng."
Thôi Thiết ngẩn người: "Ngươi có ý gì?"
Chưa kịp để hắn phản ứng, Trần Hi xoay người rút trường đao từ bên hông một đệ tử Dị Khách Đường, ánh đao như dải lụa, vung xuống một cái. "Phập" một tiếng, đầu của Thôi Thiết đã bị chém lìa, rơi xuống đất rồi lăn đi rất xa. Thi thể của Thôi Thiết từ từ đổ xuống, máu từ cổ phun ra xối xả.
Khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều sững sờ.
Trần Hi cắm trường đao trở lại vỏ của tên đệ tử Dị Khách Đường đang ngây người, tiêu sái quay lưng: "Chúng ta nên về thôi."
Hồ Lư Tử và Quách Phóng Ngưu nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều là sự kinh ngạc. Không ai ngờ rằng, Trần Hi nói đưa Thôi Thiết về, là đưa xác chết. Họ nhìn bóng lưng của Trần Hi, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Trần Hi lại chẳng thèm quay đầu, chắp tay thong dong rời đi.
Đối diện, đám người Hắc Hổ Bang còn ngây người hơn, nhìn cái xác không đầu vẫn đang phun máu, không ai biết tiếp theo nên làm gì.