Cái gọi là tiêu dao, chính là không vướng bận, không câu thúc. Trong mắt người ngoài, Trần Hi và những người khác ngồi trên xe hươu lướt qua trên đường lớn chính là tiêu dao. Bách tính bình thường không ngồi nổi xe hươu, đương nhiên biết giá trị của chiếc xe đó kinh người đến mức nào. Những người nhìn thấy xe hươu phần lớn đều mang theo sự ngưỡng mộ "có tiền thật tốt", cũng có cả sự ghen tị muốn những kẻ ngồi trên xe đó xóc nảy đến chết.
Người xưa từng nói, tham vọng mới là nguyên nhân căn bản khiến con người phấn đấu vươn lên. Bất kể là vì mục đích gì, suy cho cùng đều có thể quy về một chữ "tham". Tham tiền, tham quyền, tham trường sinh.
Trần Hi và đồng bạn dĩ nhiên không hề tiêu dao, ba người mỗi người một tâm sự. Tô Khảm đánh xe lo lắng cho tiền đồ của mình, nhìn thế nào cũng thấy một mảng u ám, dù Trần Hi đã hứa cho hắn một bộ công pháp cấp thấp, hắn vẫn lo sợ mình không có mạng để hưởng. Trần Đinh Đang trong lòng chỉ nghĩ cách làm sao để khuyên ngăn Trần Hi, thành Lam Tinh toàn kẻ ác, với tu vi của cậu ta cũng không thể đảm bảo vạn nhất không xảy ra chuyện.
Trong lòng Trần Hi dù không tiêu dao, nhưng lại rất tĩnh lặng. Cậu đang tinh chỉnh kế hoạch của mình, trong đầu toàn là những giả thiết. Có lẽ một người đến cả độ sâu hay kích thước dấu chân của người con gái trong lòng mình cũng nhớ kỹ, thì sống sẽ rất mệt mỏi. Nhưng không nghi ngờ gì nữa, khi tất cả những việc cần làm đều được liệt kê từng bước trong đầu, làm việc sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn.
Có lẽ đây là do tính cách, Trần Hi không làm được việc tùy ngộ mà an. Khi cân nhắc kế hoạch, việc đầu tiên cậu nghĩ đến là vốn liếng của mình, mình dựa vào cái gì để có thể thăng tiến vùn vụt trong Chấp Ám Pháp Tư? Quan Liệt từng nói, trong số các ứng viên Phán quyết của Chấp Ám Pháp Tư, chỉ một bộ phận nhỏ có thể trở thành Phán quyết thực thụ, phần lớn đều bị Thủ tọa nuốt chửng.
Vậy mình phải làm thế nào để không trở thành món điểm tâm của Thủ tọa?
Trước hết, cậu không có lễ vật hối lộ nào có thể lay động cao tầng Chấp Ám Pháp Tư, thứ có thể dựa vào tương đối chính là thiên phú không tệ của bản thân. Thứ hai, cậu không có tu vi đủ để khiến cao tầng Chấp Ám Pháp Tư coi trọng, thứ có thể dựa vào chính là khả năng tính toán không tệ của mình.
Muốn khiến người của Chấp Ám Pháp Tư cảm thấy cần phải giữ mình lại, thì trước tiên phải làm cho họ thấy mình hữu dụng.
Một tu sĩ Phá Hư ngũ phẩm mà muốn tìm được chỗ đứng trong Chấp Ám Pháp Tư, quả thực không khác nào nằm mơ giữa ban ngày. Vì vậy Trần Hi tự nhủ, nhất định phải để những kẻ đó thấy được tiềm chất của mình. Tiềm chất này tuyệt không chỉ nằm ở tu vi, mà còn phải khiến họ cảm thấy sau lưng cậu có thế lực chống đỡ.
Trần Hi không có thế lực đó, vậy thì cậu phải mượn, mượn không được thì phải mua.
Vì thế hai ngày nay Trần Hi đã cầu xin Trần Đinh Đang, bảo ông viết ra những bộ công pháp từ trung cấp đến cao cấp của Mãn Thiên Tông mà ông biết. Muốn mua được thế lực, vàng bạc châu báu đối với người ở thành Lam Tinh không có ý nghĩa gì cả. Những kẻ đó phần lớn không xuất thân từ đại tộc hay danh môn, họ đều là những con sói đơn độc trên giang hồ, tụ tập thành bầy sói tại thành Lam Tinh. Với những người như vậy, thứ khan hiếm nhất chính là công pháp.
Ví dụ đơn giản, những người ở thành Lam Tinh có lẽ tu vi không thấp, nhưng những kẻ giang hồ tán tu cùng cấp bậc tuyệt đối không đánh lại người xuất thân từ danh môn, đó chính là khoảng cách về kỹ xảo. Hai tráng hán đều có sức mạnh ngàn cân, một người biết võ công, một người chỉ biết vung nắm đấm loạn xạ, kẻ bị đánh nhừ tử đương nhiên là kẻ sau.
May thay Trần Đinh Đang là Chưởng tọa của Giới Luật Đường, trong tay ông quản lý những thứ mà Mãn Thiên Tông không cho phép sử dụng. Những thứ này đều có nhược điểm, hoặc quá hung bạo huyết tinh dễ nhập ma, hoặc gây hại cho căn cơ của tu sĩ. Trần Hi yêu cầu Trần Đinh Đang viết cả nhược điểm của những cấm thuật này ra để phòng hờ khi cần.
"Tiểu ca, phía trước là thành Lam Tinh rồi."
Xe hươu dừng lại bên lề đường, Tô Khảm lau mồ hôi trên trán rồi chỉ tay về phía trước. Trần Hi nhìn theo hướng chỉ của Tô Khảm, nhìn thấy một tòa đại thành như đang bị bao phủ trong bóng tối. Nhìn từ xa, thành Lam Tinh giống như một ngọn núi xa xa được vẽ bằng mực đậm, đen đến mức khiến người ta kinh tâm. Trên bầu trời rõ ràng nắng gắt chói chang, nhưng dường như ngay cả ánh mặt trời cũng không muốn chiếu rọi vào nơi đó.
"Trần Hi."
Trần Đinh Đang không nhịn được lại khuyên thêm một câu: "Con phải suy nghĩ cho kỹ, thành Lam Tinh không có người thiện lương. Những công pháp ta viết ra một khi lộ diện, thì nguy hiểm đối với con lớn đến mức nào có thể tưởng tượng được. Đó là một đám điên loạn biến thái, trong thành Lam Tinh đặc biệt không có pháp chế gì cả. Ở đó thực lực là tôn nghiêm, ai mạnh kẻ đó nắm quyền."
"Trần thúc, ở thành Lam Tinh ông có thể làm một phương bá chủ không?" Trần Hi hỏi.
Trần Đinh Đang do dự một lát: "Tu sĩ thực thụ cao thâm không bao giờ thèm trà trộn vào thành Lam Tinh, và cũng không thể ở đó. Tu sĩ đạt đến Linh Sơn cảnh ngũ phẩm trở lên, dù có vết nhơ đầy mình cũng sẽ được các đại gia tộc mời đi làm việc, không cần thiết phải ở lại cái nơi như thành Lam Tinh. Ta nói thành Lam Tinh chắc chắn có người giết được Quắc Nô và Khưu Tân An là vì có một suy tính khác... Trong thành Lam Tinh có lẽ thực sự tồn tại những kẻ kỳ quái, rất tà môn."
"Nếu không có gì bất ngờ, với tu vi của ta vẫn có thể đứng vững ở thành Lam Tinh." Trần Đinh Đang nói: "Tu sĩ đạt đến cảnh giới Động Tàng, đó quả thực là quốc bảo. Hoàng tộc Đại Sở sẽ dốc toàn lực lôi kéo, tuyệt đối không bao giờ lưu đày đến thành Lam Tinh. Chính vì vậy, ta mới miễn cưỡng đồng ý cho con đến."
Trần Hi mỉm cười: "Vậy là được rồi, việc tiếp theo cần làm là tìm hiểu nơi này. Muốn những nguy hiểm ẩn giấu trong thành Lam Tinh lộ diện, thì phải dọa cho lão đại của chúng một phen."
Hai ngày nay Trần Hi cũng làm một số việc, cậu mua một ít chỉ đỏ trên đường, dựa vào trí nhớ khâu những đường chỉ đỏ này lên bộ y phục đen của mình. Trí nhớ của cậu luôn rất tốt, những đường vân chỉ đỏ trên y phục của Phó Kinh Luân cậu không hề nhớ sai một chút nào. Hơn nữa so với y phục của Bách Tước Tang Thiên Hoan, những đường vân đỏ trên người Phó Kinh Luân ít hơn rất nhiều.
Trần Đinh Đang nhìn Trần Hi mặc bộ y phục đen vào, bỗng hiểu ra cậu định làm gì: "Con muốn lấy thân phận Phán quyết của Chấp Ám Pháp Tư tiến vào thành Lam Tinh? Đó là tìm chết! Con có biết trong thành Lam Tinh có bao nhiêu người bị Chấp Ám Pháp Tư tống vào không! Những kẻ đó hận Chấp Ám Pháp Tư đến tận xương tủy!"
Trần Hi mỉm cười: "Nếu con cứ thế một mình đi vào, thì đương nhiên chắc chắn phải chết."
Cậu lấy ra một bộ gông cùm đã mua, rất nghiêm túc đeo lên người Trần Đinh Đang: "Vì vậy cần phải ủy khuất ông một chút, con phải áp giải ông vào thành Lam Tinh."
Cậu xắn tay áo bộ y phục đen lên, cố ý để lộ ra viên Sở Ly Châu trên cổ tay.
Sau đó nói với Tô Khảm: "Thử thách ngươi một chút, ngươi bây giờ đi đến trấn Đại Hưng cách thành Lam Tinh mười lăm dặm đợi chúng ta. Đương nhiên ngươi cũng có thể bỏ trốn ngay lập tức, nếu chúng ta còn sống bước ra khỏi thành Lam Tinh, sẽ đi tìm ngươi. Nhưng, ngươi cũng có thể mặc định là chúng ta không sống nổi mà ra."
Trần Hi nhìn Trần Đinh Đang: "Phiền Trần thúc giải khai tu vi."
Trần Đinh Đang không biết Trần Hi rốt cuộc muốn làm gì, nhưng ông biết Trần Hi sẽ không hành sự lỗ mãng. Đã Trần Hi bảo ông giải phóng tu vi, ông cứ làm theo là được. Trong chớp mắt, khi tu vi bị áp chế được giải phóng, uy áp mạnh mẽ của tu sĩ Linh Sơn cảnh ngũ phẩm lập tức xuất hiện.
"Bịch" một tiếng, Tô Khảm vốn chưa từng chịu đựng áp lực này đã không tự chủ được mà quỳ rạp xuống, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên. Môn phái nhỏ của hắn, vị môn chủ có bản mệnh là một cặp rìu bản, tu vi cũng chỉ mới là Phá Hư bát phẩm, Trần Đinh Đang vừa tung uy áp ra, đối với hắn mà nói chẳng khác nào một sự tra tấn.
Nhìn Tô Khảm đang run rẩy, Trần Hi cũng phải hít thở sâu vài lần mới miễn cưỡng thích nghi với khí tức của Trần Đinh Đang. Đó là nhờ khi ở Mãn Thiên Tông, cậu không ngừng tu hành dưới thác nước, nên đã rất quen thuộc với áp lực.
"Ngươi đi đi."
Trần Hi phất tay, rồi treo lệnh bài của Chấp Ám Pháp Tư lên thắt lưng. Cậu nhìn thành Lam Tinh hít một hơi thật sâu, rồi sải bước đi tới.
Ngay khoảnh khắc Trần Đinh Đang giải phóng tu vi Linh Sơn ngũ phẩm, sắc mặt vài đại nhân vật trong thành Lam Tinh đồng loạt thay đổi. Kẻ độc bá thành Nam - gã mặt sẹo một mắt chửi thề: "Mẹ kiếp, thằng cha nào to con nào đến thế?" Thủ lĩnh bang phái đứng đầu phía Tây - gã béo lùn có gương mặt phúc hậu ánh mắt sắc lạnh, cười lạnh một tiếng: "Có khách quý." Đại nhân vật nói một không hai ở phía Đông đang vung bút múa mực, cổ tay bỗng run lên viết lệch một nét, chân mày khẽ nhướng: "Náo nhiệt, náo nhiệt."
Chỉ duy nhất lão già hói ngồi trên ghế bập bênh ở phía Bắc, tay cầm ấm tử sa như đang ngủ gật là mỉm cười, giơ tay sờ lên hình xăm chim ưng vàng óng trên đỉnh đầu, không hề lay động.
Chính giữa thành Lam Tinh có một tòa đại trạch kim bích huy hoàng. Tòa trạch này rộng tới năm mươi mẫu, bên trong đình đài lầu các đầy đủ. Một đám hạ nhân mặc áo xanh đội mũ nhỏ đang quét dọn sân bãi, ngay cả bụi trong kẽ gạch cũng được quét sạch không một vết bẩn. Tráng hán để râu quai nón ngồi trong đình nhìn đám mỹ nhân hở hang thổi sáo gảy đàn, liếc mắt về phía thành Nam rồi cười hì hì: "Thành Lam Tinh sắp có chuyện náo nhiệt rồi."
Hắn mặc một bộ gấm đỏ lòe loẹt, chỉ vào một nữ tử yêu dã đang thổi sáo: "Lại đây, biết thổi cái thứ chết tiệt đó thì có ích gì, lại đây thổi cái thứ này của lão tử, thổi tốt lão tử cho nàng tự do."
Hắn kéo quần xuống, túm lấy tóc người nữ tử kia, khẽ nhắm mắt đầy đê mê. Đám hạ nhân quét dọn ở xa không ai dám nhìn lấy một cái, từng người một không dám ngẩng đầu.
Nửa giờ sau, tin tức bắt đầu lan truyền trong thành Lam Tinh. Tin tức này giống như một quả bom nước sâu, khiến mỗi người trong thành Lam Tinh đều choáng váng không hiểu chuyện gì.
Một Phán quyết Thần Tư trông chỉ mới ở cảnh giới Phá Hư, lại áp giải một đại tu sĩ Linh Sơn cảnh tiến vào thành Lam Tinh.
"Nộp tiền!"
Một tráng hán hung thần ác sát chặn trước mặt Trần Hi, tuy hắn trông rất dữ tợn, nhưng ngay cả nhìn cũng không dám nhìn Trần Đinh Đang một cái. Tráng hán này đương nhiên biết không thể đắc tội Trần Đinh Đang, mà việc Trần Hi áp giải Trần Đinh Đang chắc chắn có lai lịch không nhỏ. Hắn không ngốc, chỉ là lời của Sẹo gia ở thành Nam, ai dám trái lệnh kẻ đó phải chết.
Sẹo gia từng nói, người vào thành dù là hoàng tộc cũng phải để lại tiền mãi lộ. Người thành Lam Tinh đều biết, thành Nam do Sẹo gia nắm quyền, ai đắc tội Sẹo gia kẻ đó chết không toàn thây. Tráng hán không biết mình đắc tội Trần Hi có chết hay không, nhưng hắn biết nếu hôm nay không chặn Trần Hi lại, Sẹo gia chắc chắn sẽ khiến hắn chết.
"Nộp tiền?"
Trần Hi khẽ nhíu mày, liếc nhìn tráng hán, đây là một tu sĩ khoảng Khai Cơ cửu phẩm, chỉ còn một bước nữa là tiến vào Phá Hư. Người như vậy chỉ có thể giữ cửa, rõ ràng thế lực đen trong thành Lam Tinh mạnh hơn bang Rìu Bản rất nhiều. Trong thành Lam Tinh đương nhiên không chỉ có tu sĩ, phần lớn vẫn là bách tính bình thường. Những bách tính này không đi, đương nhiên là vì không dám đi.
"Bùm!"
Trần Hi giơ tay phất nhẹ xua đi bụi bặm, nhìn tráng hán bị mình một cước đá văng găm vào tường thành rồi cười lạnh: "Thành Lam Tinh là nơi lưu đày do Thần Tư chỉ định, Thần Tư còn chưa đòi tiền ngươi mà ngươi lại đòi tiền ta? Cậu bước tới, dùng tu vi hóa đống bạc trên bàn thành một con dao bạc, 'phập' một tiếng đâm thẳng vào vai tráng hán: "Bất kể ngươi vì sợ ai hay nghe lệnh ai mà thu tiền ở đây, ngươi phải nhớ kỹ, trước mặt người của Thần Tư, ngươi chỉ là một con chó, hơn nữa còn phải cụp đuôi lại. Chủ tử của ngươi cũng chỉ là một con chó, nhưng ta cho phép hắn qua đây vẫy đuôi."
Tráng hán gào thét thảm thiết, lập tức ngất xỉu.
Mười lăm phút sau, tin tức chàng thanh niên mặc đồ đen đánh người của Sẹo gia đã lan truyền ra ngoài, còn nhanh hơn tin tức lần trước. Sau đó cả thành Nam sôi sục, ai cũng muốn xem Sẹo gia sẽ nghiền nát tên nhóc mặc đồ đen này thành bột như thế nào.
Một ông lão qua đường nhìn Trần Hi với ánh mắt đồng cảm: "Người trẻ tuổi, ngươi có biết đây là đâu không?"
Trần Hi mỉm cười, đẩy Trần Đinh Đang đi tiếp: "Đây là đâu không quan trọng, quan trọng là người ở đây đừng bao giờ quên Thần Tư là để làm gì. Nếu quên rồi, đối với họ mà nói thực sự không phải là chuyện tốt đâu."