Đối diện đại lộ, một thiếu niên mặc y phục trắng xóa đang mỉm cười với Trần Hi. Nụ cười ấy vừa xa xăm lại vừa thân thiết, dường như mới là chuyện hôm qua, lại dường như là chuyện của tương lai.
Trong trận đại chiến tại Mãn Thiên Tông, hầu hết các đệ tử nội tông đều bị giữ lại Thanh Lượng Sơn làm con tin. Thế nhưng Quan Liệt hiển nhiên không nằm trong số đó. Với xuất thân của hắn, ngay cả Khưu Tân An cũng không dám giam giữ. Trong Giang Hồ Cửu Môn, nhà họ Quan đứng đầu. Hơn nữa, nhà họ Quan còn có một vị lão gia tử tự xưng là Quan Tam, suốt nhiều năm qua không một ai dám thách thức. Vị lão gia tử này cưng chiều nhất chính là đứa chắt Quan Liệt.
Có lẽ chính nhờ cái danh "Thiên hạ đệ tam" này, nhà họ Quan là gia tộc duy nhất trong Giang Hồ Cửu Môn không nhúng tay vào những chuyện nhơ nhuốc của các vị hoàng tử. Bởi vì nhà họ Quan không cần phải chọn phe, chỉ cần lặng lẽ đứng nhìn xem cuối cùng ai sẽ ngồi lên chiếc ghế kia. Từng có người nói rằng, lão gia tử họ Quan là người có ảnh hưởng lớn nhất đến Thánh Đình, chỉ sau Quốc sư. Vì ông là người mạnh thứ ba thiên hạ, ông đứng về phía nào, cán cân sẽ nghiêng về phía đó với sức nặng đủ để áp đảo tất cả.
"Ngươi cũng đi gặp Bình Giang Vương sao?" Trần Hi hỏi.
Quan Liệt tò mò: "Tại sao ngươi lại dùng từ 'cũng'?"
Hỏi xong, hắn chợt nhớ ra điều gì đó: "Trước đó chiến xa Lưu Vân của nhà họ Liễu bay qua trời rồi đột ngột biến mất, chắc hẳn người nhà họ Liễu đã gặp ngươi rồi? Xem ra lời đồn là thật, giữa ngươi và vị giai nhân tuyệt đại chỉ nên có trên thiên thượng kia quả thực có chút dây dưa."
Trần Hi hỏi: "Lời đồn ở đâu ra?"
Quan Liệt cười đáp: "Ta ở Mãn Thiên Tông không muốn trò chuyện với người khác, đó là vì họ đều cho rằng ta kiêu ngạo, vậy thì ta cứ kiêu ngạo cho xong. Nhưng đã về đến Thiên Xu Thành, đâu đến lượt ta kiêu ngạo? Vòng tròn này là vậy, xuất thân của mọi người đều ngang hàng, nên chuyện trò cũng nhiều hơn. Vả lại ta sinh ra không xấu, nên duyên với phụ nữ cũng khá tốt... Ngươi cũng biết đấy, bát quái đều xuất phát từ cái vòng tròn này. Đương nhiên, chuyện như vậy chỉ truyền trong một nhóm rất nhỏ, không ai dám nói bừa ra ngoài."
Trần Hi tò mò: "Chuyện ở Mãn Thiên Tông, sao lại truyền đến Thiên Xu Thành nhanh thế?"
Quan Liệt nhìn Trần Hi bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: "Chẳng lẽ ngươi tưởng Liễu Tẩy Trần tự nguyện rời Mãn Thiên Tông về Thiên Xu Thành sao?"
Trần Hi chấn động trong lòng, lúc này mới vỡ lẽ. Người như Liễu Tẩy Trần tu hành ở Mãn Thiên Tông, sau lưng không biết có bao nhiêu cao thủ gia tộc bảo vệ. Mà chuyện Liễu Tẩy Trần cùng mình bước vào một ảo cảnh, trải qua cuộc đời giống hệt nhau ở Cải Vận Tháp, rốt cuộc cũng không thể giấu mãi. Liễu Tẩy Trần được gia tộc kỳ vọng cao, hơn nữa nghe đồn là thanh mai trúc mã với Bình Giang Vương, hai nhà đều rất hài lòng. Vì thế, việc Liễu Tẩy Trần bị người nhà cưỡng ép lệnh về Thiên Xu Thành cũng không có gì lạ.
Trần Hi chỉ thấy mình thật ngốc, nếu không nhờ Quan Liệt nhắc nhở, hắn đã không nghĩ tới tầng này.
"Sao ngươi lại ở đây?" Hắn không muốn để Quan Liệt nhìn thấu tâm sự của mình nên đánh trống lảng.
Quan Liệt chỉ tay về phía xa: "Cách vài con phố là Tung Hoành Thư Viện, ta đang đọc sách ở đó."
Trần Hi hơi sững sờ: "Bỏ võ theo văn?"
Quan Liệt bật cười: "Đâu có đơn giản như ngươi nghĩ. Những người như chúng ta vừa sinh ra đã bị sắp đặt vận mệnh, dù ta có vùng vẫy một chút cũng chẳng thể thoát ra. Vào Tung Hoành Thư Viện đọc sách, chẳng qua là tự thêm cho mình một vầng hào quang mà thôi. Đợi đến khi vào Thánh Đình, nói mình xuất thân từ Tung Hoành Thư Viện nghe sẽ lọt tai hơn. Người trong thư viện, mười người thì tám chín đều như vậy cả."
Trần Hi bỗng thấy Quan Liệt thật đáng thương.
"Hôm nay Bình Giang Vương mở tiệc lớn." Quan Liệt nói: "Yến tiệc mời những nhân vật kiệt xuất thế hệ trẻ của các gia tộc, ta tất nhiên cũng có tên trong danh sách. Một tháng nay, Thái Y Viện đã ba lần phát thông báo Thánh Hoàng bệnh nguy kịch, hiện giờ ngoài Chấp Ám Pháp Tư vẫn đang cố gắng tìm cách kéo dài sự sống cho Thánh Hoàng, những người khác đều đã từ bỏ rồi."
"Hai người có hy vọng kế vị ngai vàng nhất hiện nay, một là Bình Giang Vương, có Quốc sư ủng hộ phía sau. Hơn nữa Bình Giang Vương vì muốn lôi kéo ba mươi sáu vị tướng Thánh Đường, tất nhiên sẽ để tâm đến hôn sự với Liễu Tẩy Trần. Người thứ hai là An Dương Vương, có sự ủng hộ của tám môn phái giang hồ trừ nhà họ Quan ta ra, còn có các vị tướng Thánh Đường khác trừ nhà họ Liễu. Hai vị hoàng tử này đang đấu đá công khai lẫn ngầm, không ai nhường ai."
Trần Hi nhún vai: "Những chuyện này không liên quan đến ta."
"Có đấy." Quan Liệt nói: "Đã coi chúng ta là bạn, vậy ta có nghĩa vụ nhắc nhở ngươi... Một khi Bình Giang Vương biết giữa ngươi và Liễu Tẩy Trần có chuyện gì đó, hắn sẽ không tha cho ngươi đâu. Thế nên ta vẫn khuyên ngươi, hãy sớm rời khỏi Thiên Xu Thành đi."
"Sẽ rời đi, nhưng không phải bây giờ." Trần Hi cười cảm ơn Quan Liệt: "Ngươi không vội đi dự tiệc sao?"
Quan Liệt lắc đầu: "Loại trường hợp đó, ta không muốn ở lại lâu. Đến muộn một chút, ăn uống rồi giả say rời đi là được."
Trần Hi gật đầu: "Vậy tìm chỗ nào ngồi chút không?"
Quan Liệt lại lắc đầu: "Cũng không được... Lát nữa ca ca ta sẽ đến tìm ta cùng đi phủ Bình Giang Vương, huynh ấy nhìn thấy ngươi thì không hay lắm."
Trần Hi nghĩ đến thiếu niên tên Quan Trạch kia, không khỏi cười khổ: "Hình như ta thật sự không nên đến Thiên Xu Thành, ở đây toàn là những kẻ địch cực kỳ lợi hại."
Quan Liệt nói: "Đây chính là điều ta muốn nói... Thiên Xu Thành là nơi tốt, rất nhiều người vắt óc suy nghĩ để có một chỗ đứng tại đây. Hoặc là trở nên lợi hại ngay tại Thiên Xu Thành, hoặc là sau khi trở nên lợi hại mới đến Thiên Xu Thành. Tại sao ngươi không đợi một chút? Đợi khi lợi hại rồi hãy đến?"
Trần Hi nghiêm túc trả lời: "Vì ta không có đủ thời gian."
Liễu Tẩy Trần đã đi, Quan Liệt cũng đã rời đi. Trần Hi để lòng mình bình tĩnh trở lại.
Hắn đi dạo trông có vẻ vô định, nửa canh giờ sau đã đến đường phố số mười bảy. Tô Khảm đi theo sau Trần Hi, trong lòng hoảng sợ. Hai vị đại tu hành giả mà Trần Hi muốn đối phó đang sống ở tận cùng đường phố số mười bảy, vậy mà Trần Hi dám đến tận đây... thật quá điên rồ.
Đường phố số mười bảy rất rộng, mỗi con phố ở Thiên Xu Thành đều rất rộng. Thế nhưng ở đây lại có vẻ chật chội, người qua lại vai chạm vai, chẳng ai nhớ nổi khuôn mặt của người bên cạnh. Vì có một cái chợ rau, môi trường ở đây không chỉ lộn xộn mà còn bẩn thỉu.
Lá rau bị giẫm nát thành bùn, hòa lẫn với bụi đất có màu sắc như phân, lại còn là loại phân của kẻ tiêu hóa kém. Người qua đường không bận tâm đến những thứ này, tiếng bước chân lạch bạch vang lên liên hồi.
Trần Hi trông như đang tùy ý quan sát xung quanh, nhưng hắn đang nghiêm túc phân biệt xem nơi nào đặc biệt. Trong đầu hắn không ngừng hiện lên mọi thông tin về anh em họ Trần, hắn muốn tìm một nơi đặc biệt trên con phố này. Anh em họ Trần tuyệt đối không tùy tiện chọn đường phố số mười bảy làm nơi cư trú, nơi này chắc chắn có điều gì đó khiến hai kẻ kia chú ý.
Nơi đặc biệt nhất của đường phố số mười bảy tự nhiên chính là cái chợ rau bẩn thỉu này. Trần Hi suy nghĩ kỹ rồi phát hiện chợ rau không liên quan trực tiếp đến anh em họ Trần. Đại tu hành giả cảnh giới Linh Sơn, dù vài năm không ăn cũng chẳng sao. Đã không liên quan đến thức ăn, vậy thì liên quan đến cái gì khác?
Trần Hi vừa đi vừa quan sát, từ đầu này đến đầu kia. Đường phố số mười bảy có tổng cộng hai trăm sáu mươi sáu cửa hàng, trong đó có bốn tửu lâu, ba sòng bạc, hai trà lâu, một thanh lâu. Ngoài ra phần lớn là cửa hàng quần áo, ngọc khí, đồ cổ, tranh chữ các loại, cũng không có gì nổi bật.
"Công tử, chúng ta đang tìm gì vậy?" Tô Khảm hỏi.
Trần Hi lắc đầu: "Không tìm gì cả, chỉ xem chơi thôi. Ta hỏi ngươi, nếu bắt buộc ngươi phải đưa ra một lý do khiến ngươi chọn sống ở đường phố số mười bảy, đó là gì?"
"Bắt buộc?" Tô Khảm suy nghĩ hồi lâu, gãi đầu: "Ngoài cái chợ rau này ra, thật sự không còn lý do nào khác. Các cửa hàng khác trên phố này, những con phố khác cũng có. Nếu nhất định phải có một lý do, thì chỉ có thể là để ăn rau tươi."
"Tươi?" Trần Hi lặp lại từ này, trong đầu bỗng lóe lên điều gì đó. Hắn lập tức quay người đi ngược lại, khiến Tô Khảm không biết làm sao. Về đến chỗ ở, Trần Hi lập tức dùng Định Hướng Bảo Giám liên lạc với Trần Đinh Đang. Người sau chỉ trong nửa canh giờ đã đến nơi, lặng lẽ bước vào sân nhỏ của Trần Hi. Với tu vi của Trần Đinh Đang, muốn qua mặt người của Dị Khách Đường quả là dễ như trở bàn tay.
"Trần thúc." Trần Hi hỏi: "Con muốn biết, tu hành công pháp huyễn thuật có cần vật ngoại lai nào hỗ trợ không?"
Trần Đinh Đang trầm ngâm một lát rồi đáp: "Cái này ta cũng không rõ lắm, ở Mãn Thiên Tông chỉ có Trần Địa Cực tu hành công pháp này, hơn nữa hắn giữ bí mật rất tốt, không tiết lộ với bất kỳ ai. Tuy nhiên theo ta biết, loại công pháp này thường cần một thứ làm môi giới... Hắn không thể tùy tiện xâm nhập vào não người khác, cần một vật hỗ trợ. Nhưng thứ này đối với người tu hành huyễn thuật là tuyệt mật, ngay cả người thân bạn hữu cũng rất ít khi tiết lộ."
"Chợ rau... tươi..." Trần Hi lẩm bẩm, việc này chắc chắn có liên quan tất yếu đến công pháp của Trần Địa Cực.
"Có thể là máu không?" Hắn hỏi.
Trần Đinh Đang nói: "Cái này thật khó nói, dù sao người tu hành loại công pháp này rất ít. Không phải tùy tiện một tu hành giả nào cũng có thể luyện huyễn thuật, cần tinh thần lực cực mạnh. Chính vì hiếm nên mới thần bí. Nhưng... cũng chưa biết chừng chính là máu. Hắn muốn xâm nhập vào thế giới tinh thần của người khác, vật môi giới cần thiết phải là thứ trực tiếp nhất đối với hắn. Còn thứ gì trực tiếp hơn máu? Hắn chắc chắn sẽ không dùng máu của chính mình, cũng không dùng máu người, nên máu động vật tươi là khả dĩ nhất."
Trần Hi gật đầu, suy đoán của Trần Đinh Đang rất có lý. Dùng máu mình làm môi giới thì được chẳng bù mất, dùng máu người khác thì khó thực hiện, dù sao chuyện làm bị thương người khác không thể giấu mãi, một khi số người bị lấy máu quá nhiều, mọi người khó tránh khỏi nghi ngờ. Chợ rau có người bán thịt, bán cá, bán đủ loại sinh vật sống, lấy máu quả thực tiện lợi nhất.
"Bảo Ngao Thiển, bảo hắn nhanh chóng mở một quầy hàng ở chợ rau." Trần Hi nắm chặt tay: "Hình như sắp tìm được tử huyệt của Trần Địa Cực rồi."
Mộc Lăng Tán lần thứ tư đến cửa, lần này hắn không mời Trần Hi làm Lục đường chủ của Dị Khách Đường nữa mà hỏi thẳng: "Ta phải làm gì ngươi mới giúp ta?"
"Thông tin." Trần Hi trả lời ngắn gọn, trực tiếp: "Nếu ngươi muốn Dị Khách Đường quật khởi, thứ cần chính là thông tin. Thông tin từ mọi mặt, từ tầng lớp trên đến tầng lớp dưới. Bất kỳ một tán tu nào mới đến Thiên Xu Thành có thể lôi kéo, Dị Khách Đường phải biết ngay lập tức sau khi họ vào thành để kịp thời thu phục, điều này cần thông tin. Những đại nhân vật tầng trên xảy ra chuyện gì, ảnh hưởng trực tiếp đến tầng dưới ra sao, biết trước một phút cũng có lợi cực lớn, điều này cần thông tin. Muốn Dị Khách Đường lớn mạnh, mọi thứ của kẻ thù đều phải nắm trong lòng bàn tay, dù là những chuyện vặt vãnh như kẻ địch ăn cơm lúc nào, đi vệ sinh lúc nào cũng đều hữu dụng, điều này cần thông tin."
"Trần công tử xin cứ nói thẳng, cần ta làm gì, ta sẽ đi làm ngay."
"Chọn ba mươi người, mắt nhìn nhạy bén, người nhanh nhẹn, thân thủ khá một chút giao cho ta." Trần Hi nói: "Ta không trực tiếp làm đường chủ ở Dị Khách Đường, mà âm thầm giúp ngươi sẽ tốt hơn. Cho ta ba mươi người, ta sẽ dùng thời gian ngắn nhất để huấn luyện họ. Ba mươi người này chính là đội ngũ tình báo đầu tiên của Dị Khách Đường, ta sẽ khiến họ phát huy tác dụng tối đa."
"Được!" Mộc Lăng Tán đứng dậy, gật đầu thật mạnh: "Ta sẽ sớm chọn người ra."
Trần Hi nhắc nhở: "Đừng nói cho bất kỳ ai, kể cả Bạch Tiểu Thanh."
Mộc Lăng Tán nói: "Ta biết, chuyện này chỉ có hai chúng ta biết thôi."
Trần Hi mỉm cười, đứng dậy nói: "Cho ta một tháng, ta sẽ điều tra rõ ràng mọi bang phái có uy hiếp đến Dị Khách Đường. Nhưng chúng ta nói trước... nếu ta giúp ngươi làm được, ngươi cảm ơn ta thế nào?"
Mộc Lăng Tán đáp ngay: "Mọi thứ của Dị Khách Đường sau này, ngươi và ta mỗi người một nửa."
Trần Hi cười: "Ta không cần nhiều như vậy, ta chỉ cần một thứ."
"Là gì?"
"Sau này ngươi sẽ biết." Trần Hi nhìn ra ngoài cửa sổ: "Đợi đến ngày ngươi bay cao bay xa, ngươi đưa cho ta là được."