Trần Hi lúc này không thể không tò mò đây là nơi nào, tại sao trên thi thể con cự thú hùng mạnh kia lại còn sót lại khí tức của cây thương Huyết Liệt của cha mình? Nếu chiến trường này thực sự là di tích từ thời nhân loại tranh giành ngôi vị bá chủ với thần thú, thì tính đến nay cũng đã ít nhất cả ngàn năm. Một ngàn năm, xương trắng chưa tan, khí tức vẫn còn... Những người tu hành thuở đó rốt cuộc mạnh mẽ đến nhường nào, và những thần thú kia lại ngạo nghễ ra sao?
Trần Hi chạm vào vết thương của thần thú, dù khí tức của thương Huyết Liệt đã rất nhạt nhòa, nhưng vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng. Từng có một vị tu hành giả tuyệt thế đã sử dụng cây thương Huyết Liệt, ban cho con thần thú này đòn kết liễu.
Ngàn năm sau, thương Huyết Liệt hiện đang nằm trong tay cha cậu, Trần Tẫn Nhiên.
Trần Hi đứng dậy, nhìn quanh thi thể thần thú. Ngoài xác quái thú, xung quanh còn rải rác rất nhiều binh khí. Trước đó Trần Hi không mấy để tâm, nhưng giờ cậu buộc phải nhìn nhận lại những thứ vũ khí trông có vẻ đã tàn tạ này. Biết đâu mỗi một món ở đây, từng là thứ vũ khí chí tôn khiến người ta phải cuồng nhiệt.
Cậu nhìn thấy một chuôi kiếm bị vùi trong cát, trượt từ trên xác cự thú xuống nhặt lên mới phát hiện đó chỉ là một thanh kiếm gãy, đoạn trên chuôi chừng mười mấy centimet đã mất sạch, không biết phần còn lại đang ở đâu. Trên kiếm chẳng còn khí tức mạnh mẽ nào, nhưng ba chữ khắc trên thân kiếm khiến lòng Trần Hi chấn động.
Lăng Tuyệt Đỉnh.
Một thanh bảo kiếm được gọi là "Lăng Tuyệt Đỉnh" sao có thể là vật tầm thường?
Trần Hi đặt thanh kiếm gãy sang một bên, vòng qua thi thể cự thú tiếp tục đi về phía xa. Cậu hiện không cảm nhận được mắt trái của mình, chỉ có thể dùng mắt phải để nhìn thế giới này. Vì vậy Trần Hi suy đoán, chắc hẳn sau khi mình nhỏ máu, bộ mặt nạ đã thông tâm ý với cậu, dẫn dắt cậu tiến vào ký ức của chính nó.
Bảo khí mạnh mẽ đều có linh hồn của riêng mình. Trước đó Trần Hi không cảm nhận được khí tức tàn dư nào trên hộ giáp tay và mặt nạ, có lẽ do năm tháng quá dài, dấu ấn của chủ nhân cũ đã biến mất. Thế nhưng, sau khi trải qua trận đại chiến kinh thiên động địa đó, mọi hình ảnh đều đã khắc sâu vào trong bộ chiến giáp.
Trần Hi giẫm lên cát tiến về phía trước, nhìn thấy quá nhiều, quá nhiều thi thể.
Rồi bỗng nhiên, cậu thấy phía xa dường như có một người đang đứng, hình như còn đang nhìn về phía này. Khoảng cách quá xa, Trần Hi không thể xác định người đó còn sống hay không.
"Tôi không có ý mạo phạm, không biết làm sao lại lạc đến nơi này."
Trần Hi chắp tay từ xa giải thích một câu.
Người kia không trả lời, như thể đang vẫy tay với Trần Hi. Trần Hi cảnh giác bước tới, dù sao thì mỗi người nhìn thấy ở đây đều từng mạnh mẽ đến mức khiến người ta kinh hồn bạt vía. Khắp nơi đều là thi thể của đại tu hành giả, chỉ còn một người sống sót, sự mạnh mẽ của người này e rằng không thể nào tưởng tượng nổi.
"Đừng sợ."
Sau khi đến gần, người đó nói với Trần Hi: "Ta chỉ là ký ức tàn dư không muốn tan biến trong bộ chiến giáp này, tồn tại trong chính chiếc mặt nạ mà ngươi vừa nhận được. Lúc ngươi nhỏ máu, ta buộc phải rời khỏi mặt nạ, từ nay về sau nó thuộc về ngươi. Trước khi rời đi, ta đưa ngươi đến đây, ta chỉ không muốn hậu thế quên đi máu và nỗ lực mà chúng ta từng bỏ ra."
Trần Hi nhìn thấy người này rất cao lớn, còn cao hơn cả cậu. Hắn mặc một bộ chiến giáp màu đen, trên giáp vẫn còn máu tươi chậm rãi chảy xuống. Không biết đó là máu của kẻ địch hay là của chính hắn. Hắn đeo mặt nạ, để lộ một bên mắt, ánh mắt tràn đầy vẻ thương cảm.
"Đã bao lâu rồi?"
Người đó đột nhiên hỏi một câu.
Trần Hi lắc đầu: "Không biết, có lẽ đã ngàn năm."
"Nhân gian có tốt không?"
Người đó lại hỏi.
Chỉ một câu hỏi này, Trần Hi đã nảy sinh lòng kính trọng sâu sắc đối với người này. Cậu nghiêm túc trả lời: "Tuy thế gian vẫn còn những góc khuất, còn bất công, nhưng đa số mọi người đều sống rất tốt, an cư lạc nghiệp. Người già có nơi nương tựa, trẻ nhỏ được nuôi dưỡng đầy đủ."
"Rất tốt... rất tốt."
Người mặc giáp đen liên tục nói hai từ "rất tốt", trong ánh mắt xuất hiện vẻ an ủi: "Nếu được như vậy, cũng không uổng công chúng ta đã trả giá nhiều đến thế."
Hắn nhìn Trần Hi hỏi: "Thế gian có truyền thuyết về thần chiến không?"
Trần Hi trả lời: "Có, nhưng vô cùng mơ hồ. Người ta chỉ nói rằng, từ rất lâu về trước, con người vì tranh giành ngôi vị bá chủ thiên hạ với thần thú mà từng có những trận ác chiến kinh thiên động địa."
Lông mày người mặc giáp đen nhíu lại, trong ánh mắt lộ ra vẻ đau buồn mãnh liệt: "Hậu thế lại truyền tụng như vậy sao? Không ngờ rằng, quyết định chúng ta đưa ra năm xưa lại là sai lầm. Chúng ta không muốn cuộc chiến này lưu truyền hậu thế, hy vọng con cháu đời sau có thể sống cuộc đời an lành hòa thuận. Thế nhưng không ngờ rằng, họ lại dùng tâm tư như vậy để suy đoán tất cả những gì chúng ta đã bỏ ra."
"Chúng ta không phải vì tranh giành ngôi vị bá chủ gì cả, mà là vì quyền được sống tự do."
Người mặc giáp đen nhìn lên bầu trời: "Trong mắt thần thú, nhân loại ban đầu chỉ là lũ kiến hôi, hơn nữa còn phải là lũ kiến hôi làm nô lệ. Thần thú nô dịch tất cả sinh linh khác, dù là thú hay người đều là nô lệ. Thần thú vui thì giết người để mua vui, thần thú không vui thì giết người để trút giận. Chúng ta nhẫn nhịn hàng trăm năm mới phát động phản kháng, mục đích đâu phải là cái gọi là tranh giành ngôi vị bá chủ như hậu thế đồn đại!"
Sự phẫn uất trong giọng nói của hắn mãnh liệt vô cùng.
"Đó là Cùng."
Người mặc giáp đen chỉ vào xác thần thú khổng lồ phía xa nói: "Nó là bá chủ phương viên ba vạn chín ngàn dặm, thống trị nơi này. Cùng, là sự cùng hung cực ác. Mỗi năm nó cần nuốt chửng trái tim của một vạn đứa trẻ để duy trì hung khí của mình, nơi nó đi qua, hung khí có thể khiến sông ngòi đứt dòng. Năm đó chúng ta có tất cả năm trăm năm mươi bốn người đến đây, sống sót rời đi chỉ có sáu mươi hai người. Năm trăm năm mươi bốn người mà ta nói không bao gồm tùy tùng đi theo, nếu tính cả thì ở đây đã chôn vùi hàng vạn thi thể."
Người mặc giáp đen chậm rãi nói: "Sáu mươi hai người đó, lại tử trận trong trận đại chiến tiếp theo."
Trần Hi cảm thấy lòng chùng xuống, tràn đầy kính trọng đối với những vị tu hành cổ xưa từ ngàn năm trước này. Họ là những người vô tư thực thụ, vì để con cháu đời sau không còn bị thần thú chà đạp hành hạ, từng người một đã tử trận trên sa trường. Mục đích kháng cự của họ là vì quyền được sống tự do, vì hậu thế được an lành khỏe mạnh.
"Để giết được Cùng, chúng ta đã chuẩn bị rất lâu. Nhưng sau khi khai chiến mới phát hiện, hóa ra chúng ta vẫn đánh giá thấp sức mạnh của nó. Mỗi một bộ phận trên cơ thể nó đều mạnh mẽ đến vậy, dù chỉ là một sợi lông vũ tách ra từ cơ thể nó cũng đủ sức chém giết một tu hành giả đỉnh cao Linh Sơn cảnh."
Người mặc giáp đen thở dài một tiếng thật dài, ánh mắt lướt qua những thi thể kia: "Họ từng kề vai sát cánh chiến đấu cùng ta... Ta tên là Phàn Trì, chắc ngươi chưa từng nghe qua cái tên này."
Hắn chỉ vào một đống cát không nhỏ phía xa: "Đó là Thanh Y Quân của ta, ta dẫn theo ba trăm sáu mươi binh sĩ Thanh Y Quân làm đội quân nhử địch đến đầu tiên, chúng ta khiêu khích Cùng, dẫn dụ nó vào nơi mai phục. Ta đã hứa với binh sĩ Thanh Y Quân của mình, nhất định sẽ đưa họ sống sót trở về... Nhưng không một ai sống sót, thậm chí không một ai có thi thể nguyên vẹn."
"Bộ chiến giáp này tên là Chấp Tranh."
Người mặc giáp đen nhấc tay khẽ vuốt ve bộ giáp trên người: "Chấp, là chấp niệm kiên trì. Tranh, là đấu tranh kháng cự. Khi bộ giáp mới được tạo ra, nó được ngâm trong máu của chín mươi chín vạn người. Mỗi người một giọt máu, mỗi giọt máu đều chứa đựng ý chí kháng cự bất khuất. Ta biết chiến giáp hiện đã thất lạc khắp nơi, muốn tập hợp lại e là rất khó. Giờ ngươi đã có được mặt nạ và hộ giáp tay, cũng đã nhỏ máu nhận chủ... Ta chỉ muốn ngươi hứa, đừng dùng bộ chiến giáp này làm điều ác."
Lời hắn nói vô cùng nghiêm túc, Trần Hi cũng trả lời nghiêm túc không kém: "Tôi sẽ không!"
Người mặc giáp đen gật đầu: "Ta nhìn ra được ngươi là một người có tâm địa thuần khiết, nếu không máu của ngươi cũng sẽ không được Chấp Tranh chấp nhận. Chỉ hy vọng sau này ngươi có thể gom đủ bộ Chấp Tranh, rồi mặc nó để bảo vệ nhân gian."
Bảo vệ, hai chữ này khiến lòng Trần Hi chấn động.
"Tại sao người tu hành phải tu hành?"
Người mặc giáp đen nhìn Trần Hi, chậm rãi nói: "Không phải vì danh lợi, không phải vì hưởng thụ, không phải vì bản thân. Người tu hành tu hành là để bảo vệ những người không thể tu hành, là bảo vệ thế giới này. Người càng mạnh, trách nhiệm trên vai càng nặng. Nếu mục đích của người tu hành chỉ vì bản thân, thì ngày tận thế của người tu hành e rằng không còn xa nữa."
Trần Hi bỗng nhớ đến Vô Tận Thâm Uyên.
Uyên thú trong Vô Tận Thâm Uyên đều sinh ra từ ác niệm của con người.
Người mặc giáp đen nói, nếu người tu hành chỉ vì bản thân thì ngày tận thế không còn xa. Trần Hi chợt tỉnh ngộ, có lẽ chính mình cũng sẽ đối mặt với ngày tận thế đó.
"Có lẽ là sự cảm ứng trong cõi u minh chăng."
Người mặc giáp đen nói với Trần Hi: "Sau khi ngươi có được mảnh chiến giáp đầu tiên, trong vô hình sẽ có một loại cảm giác dẫn dắt ngươi. Có lẽ bản thân ngươi không nhận ra, nhưng chiến giáp sẽ có phản ứng. Chiếc mặt nạ ngươi vừa có được, trông như thể ngươi tình cờ có được, nhưng thực chất là do hộ giáp tay của ngươi vô hình trung dẫn dắt ngươi tới."
Hắn mỉm cười: "Hy vọng ngươi có thể có được trọn bộ Chấp Tranh."
Trần Hi cuối cùng không nhịn được, kể chuyện Vô Tận Thâm Uyên cho người mặc giáp đen nghe. Nghe xong, sắc mặt người mặc giáp đen trở nên nghiêm nghị. Qua một hồi lâu, người mặc giáp đen không kìm được thở dài một tiếng: "Quả nhiên... điều chúng ta lo lắng ban đầu vẫn xảy ra. Người tu hành bị tham dục khống chế, ngay cả người bình thường cũng bị tham dục này chi phối, cuối cùng vẫn sẽ xuất hiện nguy cơ. Ta chỉ là một vệt tàn hồn, đã không còn sức lực làm gì cho nhân gian này nữa. Nhưng ta tin chắc rằng, dù đến lúc nào vẫn sẽ có một nhóm người đứng ra, chiến đấu vì sự bảo vệ thế giới này."
Hắn nhìn Trần Hi nghiêm túc nói: "Ngươi nói Uyên thú trong Vô Tận Thâm Uyên sinh ra từ tà niệm của con người, nên mạnh hơn con người và số lượng nhiều hơn nhân loại rất nhiều. Nhưng ngươi đừng quá sợ hãi, khi một người trở nên thuần khiết đến mức chỉ chiến đấu vì sự bảo vệ, thì Uyên thú còn có thể lấy được sức mạnh từ tà niệm nữa không?"
Trần Hi khẽ động lòng, mơ hồ nắm bắt được điều gì đó. Nhưng cảm giác này rất mờ nhạt, không thể nhìn rõ.
"Thời gian của ta đã hết."
Người mặc giáp đen nhìn lên bầu trời: "Họ đang đợi ta... người trẻ tuổi, hãy nhớ lấy, sứ mệnh của người tu hành là bảo vệ thế giới này, là bảo vệ con người."
Sau một thoáng mơ hồ, người mặc giáp đen biến mất không dấu vết.
Trần Hi cảm thấy đầu đau nhói, khi mở mắt ra lần nữa, vùng hoang nguyên, hài cốt và cự thú đều đã biến mất. Không còn chiến trường cổ xưa, không còn khí tức tang thương kia. Cậu vẫn ở trong phòng trọ, vẫn đứng bên cạnh bàn. Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, cũng chẳng có ai từng xuất hiện.
Cậu nhìn bộ giáp trên bàn, lẩm bẩm hai chữ: "Chấp Tranh."