Khi một người theo bản năng đưa tay định chạm vào binh khí của mình, đó là vì hắn đang sợ hãi điều gì đó. Dù động tác này rất nhỏ và nhanh, nhưng với nhãn lực của Trần Hy thì làm sao có thể không thấy. Đối với Hồ Lư Tử, Trần Hy vẫn luôn giữ vài phần cảnh giác. Một kẻ tự ngụy trang thành gã thô lỗ, tâm tư cơ mưu bên trong sợ rằng còn âm hiểm hơn nhiều so với những kẻ nhìn qua đã thấy thông minh.
"Xử lý chút việc riêng, làm các người phải lo lắng rồi."
Trần Hy mỉm cười nhạt nói một câu, rồi cất bước đi vào trong nhà.
Hồ Lư Tử vội vàng níu Trần Hy lại, nụ cười có chút gượng ép nói: "Tiên sinh, tôi vừa vặn định đi thăm Bạch Tiểu Thanh, cậu ta cứ nhắc mãi về anh, hay là chúng ta cùng đi?"
Trong lòng Trần Hy thoáng qua một tia nghi hoặc, Hồ Lư Tử không cho mình vào nhà, chắc chắn là có vấn đề. Nhưng anh không nói thêm gì, mỉm cười gật đầu rồi xoay người đi về phía hậu viện. Lúc Trần Hy xoay người, Hồ Lư Tử rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Khi nhìn vào lưng Trần Hy, ánh mắt hắn di chuyển lên trên, dừng lại ở gáy của anh.
Sau khi hai người rời đi, Cao Đường đang đứng nhìn bên cửa sổ quay người lại nói: "Kẻ này lai lịch thần bí, tu vi cũng không lường được, muốn trừ khử hắn xem ra có chút khó khăn... Hoàng tiên sinh cũng biết Dị Khách Đường của tôi không có cao thủ gì, nhỡ đâu xảy ra sai sót gì thì chúng ta cũng không gánh nổi tổn thất."
"Không cần các người ra tay."
Trong phòng ngồi một trung niên nhân mặc trường bào vải thô, để ria mép, khóe miệng phía trên còn có một nốt ruồi đen không nhỏ. Nếu không có nốt ruồi này, trông người này cũng khá đường hoàng. Hắn cầm tách trà trên tay, dùng nắp chén khẽ gạt lá trà đang nổi trên mặt nước: "Các người chỉ cần tìm một cơ hội là đủ, tôi sẽ sắp xếp người ra tay trừ khử hắn."
Cao Đường thở dài: "Trần Hy dù sao cũng có công với Dị Khách Đường của tôi, nếu để anh em bên dưới biết được, tôi sợ sẽ xảy ra chuyện gì... Nếu không phải hắn là kẻ âm hiểm xảo trá như vậy, Cao Đường tôi tuyệt đối sẽ không làm chuyện này với anh em của mình. Nhưng mà... Hoàng tiên sinh nói hắn là kẻ âm hiểm xảo trá, rốt cuộc hắn đã làm việc ác gì?"
Hoàng tiên sinh kia cười lạnh: "Hắn làm gì không đến lượt ngươi hỏi, Hoàng gia muốn giết một người chẳng lẽ còn cần phải giải thích với ngươi? Kẻ này chắc chắn phải chết, ngươi tự mình cân nhắc cho kỹ là được. Hoặc là hắn chết, hoặc Hoàng gia sẽ trực tiếp tiêu diệt Dị Khách Đường của ngươi... Nhưng Cao đại đường chủ, ngươi thực sự cho rằng ta không biết con người ngươi sao?"
Hoàng tiên sinh đặt tách trà xuống, giọng điệu có chút lạnh lẽo nói: "Năm đó ngươi và một người tên Tăng Hiền tình như thủ túc, hai người cùng nhau gây dựng cơ nghiệp Dị Khách Đường. Khi Dị Khách Đường mới thành hình, người đương thời dường như tôn trọng hắn hơn ngươi nhỉ? Sau đó ngươi đứng đầu bái hắn làm đại đường chủ, rồi cố tình tiết lộ hành tung của hắn, đao khách ám sát đã tìm chính xác căn phòng hắn ở, chém hắn thành mười mấy đoạn..."
"Sau đó ngươi danh chính ngôn thuận ngồi lên ghế đại đường chủ, người bên dưới không một ai nghi ngờ ngươi. Cách đây ít lâu ngươi lại giả ý nhường ngôi vị đại đường chủ cho Mộc Lăng Tán, người trong Dị Khách Đường đều thấy ngươi cao phong lượng tiết, là người tốt thực sự không màng danh lợi chỉ nghĩ cho anh em... Nhưng ta lại biết rất rõ, sở dĩ ngươi làm vậy là vì chỉ muốn tìm một con rối mà thôi. Dị Khách Đường muốn quật khởi thì khó tránh khỏi đắc tội người khác, kẻ đứng mũi chịu sào tự nhiên là đại đường chủ. Mộc Lăng Tán chính là tấm lá chắn của ngươi, nếu có kẻ thù đến báo thù thì người đầu tiên chúng chọn chính là hắn..."
Sắc mặt Cao Đường trở nên khó coi, hắn cười gượng gạo nói: "Những điều Hoàng tiên sinh nói, sao tôi lại không biết."
"Đừng đánh giá cao bản thân, cũng đừng coi thường sức mạnh của bất kỳ đại gia tộc nào trong Thiên Xu Thành."
Hoàng tiên sinh hừ lạnh một tiếng: "Thánh Đường Hoàng gia, muốn nghiền nát Dị Khách Đường nhỏ bé của các ngươi cũng như nghiền chết một con kiến. Chút chuyện xấu xa không thể lộ ra ngoài của ngươi, người của Hoàng gia muốn biết thì không có gì giấu được. Vẫn câu nói đó, ngươi làm việc cho ngoan, sau này Dị Khách Đường sẽ có người của Hoàng gia chống lưng."
"Tôi... đã rõ."
Cao Đường cúi đầu: "Sau này mong Hoàng tiên sinh chiếu cố nhiều hơn."
Hoàng tiên sinh đứng dậy: "Ta còn phải nói cho ngươi một chuyện... kẻ này tuyệt đối không có ý tốt với Dị Khách Đường của các ngươi. Ngươi biết thân phận thật sự của hắn không... Hắn là người của Chấp Ám Pháp Tư. Tất nhiên, nhắc đến Chấp Ám Pháp Tư thì hạng người như ngươi chưa chắc đã nghe qua. Nhưng ngươi chắc chắn đã nghe qua hai chữ Thần Tư."
Biểu cảm của Cao Đường cứng đờ lại, sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy: "Hắn... hắn là người của Thần Tư?!"
"Đồ ngu!"
Hoàng tiên sinh mắng một tiếng: "Tai họa đã đến nơi mà còn coi người ta như khách quý để cung phụng, Thần Tư phái hắn đến khu vực này chính là muốn quét sạch những bang phái nhỏ trong hắc đạo các ngươi. Ngươi không trừ khử hắn... kẻ chết chính là ngươi."
"Không!"
Cao Đường lập tức đổi giọng: "Hắn đã là người của Thần Tư, tôi tuyệt đối không dám đụng vào. Cùng lắm thì tôi giải tán Dị Khách Đường, ngày mai rời khỏi Thiên Xu Thành."
"Muộn rồi!"
Hoàng tiên sinh cười lạnh: "Ngươi đã không đi được nữa rồi, chuyện này ngươi làm tốt, sẽ có người của Hoàng gia dọn dẹp hậu quả cho ngươi. Không làm, không đợi đến lượt Thần Tư ra tay, Hoàng gia cũng sẽ tiêu diệt ngươi."
Cao Đường mềm nhũn người, đổ ập xuống ghế: "Tôi... tôi làm sao dám đắc tội Thần Tư?!"
"Chết một tài quyết Thần Tư nhỏ bé chẳng là gì cả."
Hoàng tiên sinh nói: "Những năm nay, tài quyết Thần Tư bị trừ khử trong bóng tối nhiều vô kể, ngươi cho rằng Thần Tư sẽ vì một nhân vật nhỏ bé như hắn mà đắc tội Hoàng gia sao?"
Hắn đứng dậy rời đi: "Trước khi mặt trời lặn ngày mai, hãy mang Trần Hy đến Tùng Hạc Lâu. Người của Dị Khách Đường các ngươi phụ trách vòng ngoài, nhỡ đâu hắn trốn thoát thì các ngươi chặn lại. Tất nhiên, chỉ cần hắn vào Tùng Hạc Lâu thì sẽ không ra được. Cao Đường, ngươi suy nghĩ cho kỹ, Hoàng gia đây là đang thể hiện thiện ý với ngươi nên mới để ngươi làm chuyện này. Sau khi thành công, Dị Khách Đường các ngươi có thể hoành hành ngang ngược ở vùng Tây Nam này."
Nói xong, hắn sải bước rời đi.
Mà ngay khi hắn vừa đi, Cao Đường bỗng cười lạnh, đâu còn thấy chút sợ hãi lo lắng nào nữa. Hắn đứng dậy đi vài bước rồi búng tay một cái. Trong chớp mắt, có một hắc y nhân không biết từ đâu xuất hiện, quỳ một chân sau lưng Cao Đường: "Đao, có gì phân phó?"
Cao Đường thở phào một hơi rồi nói: "Sáng sớm mai ta sẽ sắp xếp Trần Hy đi tuần tra mấy con phố do Dị Khách Đường kiểm soát, các ngươi mai phục ở Bảo Lai Các, nhất định phải giết chết hắn. Ngoài ra, trừ khử luôn cả Bạch Tiểu Thanh đi."
"Tuân lệnh."
Hắc y nhân gật đầu, đứng dậy lướt đi biến mất.
Trong ánh mắt Cao Đường thoáng qua một tia lạnh lẽo: "Hoàng gia... các người tưởng mình biết nhiều lắm sao? Ha ha... Thứ trong tay ta, còn nhiều hơn những gì các người biết."
Khi Trần Hy gặp Bạch Tiểu Thanh, chàng thanh niên mày thanh mắt tú, còn đẹp hơn cả con gái này đang ngẩn người nhìn một cây mai trong sân. Chưa đến mùa mai nở, nên cây trông không hề đẹp mắt. Trong bộ y phục trắng, biểu cảm trên mặt cậu ta dường như đặc biệt u sầu, cũng không biết đang nghĩ gì.
Khi Hồ Lư Tử đi đến ngoài cửa thì bỗng lấy cớ có việc rồi rời đi, Trần Hy biết hắn vội vã quay về gặp Cao Đường. Trần Hy cũng không hỏi nhiều, cất bước đi vào sân của Bạch Tiểu Thanh.
"Tiên sinh."
Bạch Tiểu Thanh thấy Trần Hy vào, vội vàng chắp tay hành lễ.
"Khỏi hẳn rồi chứ?"
Trần Hy hỏi.
Bạch Tiểu Thanh gật đầu: "Khỏi rồi, những năm nay đã quen với việc bị thương, hơn nữa lần này chỉ là kiệt sức nên hồi phục khá nhanh."
Cậu nhìn Trần Hy, có cảm giác muốn nói lại thôi.
"Cậu có vẻ rất tôn trọng Mộc Lăng Tán?"
Sau khi ngồi xuống trong sân, Trần Hy bỗng hỏi một câu. Câu hỏi đột ngột này khiến Bạch Tiểu Thanh hơi hoảng, nhưng rất nhanh cậu đã bình tĩnh lại, gật đầu: "Mộc Lăng Tán đối với tôi không tệ."
"Cậu hận tôi không?"
Trần Hy lại hỏi một câu.
Bạch Tiểu Thanh lắc đầu: "Có người nói giang hồ ngoài ân nghĩa ra thì chỉ có thù hận, có lẽ đúng là vậy thật. Mộc Lăng Tán đối với tôi không tệ, trong lòng tôi ghi nhớ ân huệ của anh ta. Nhưng tôi cũng biết, anh ta chỉ lợi dụng tôi mà thôi. Dù sao muốn ngồi vững ghế đại đường chủ của Dị Khách Đường, anh ta cần phải có một người đứng về phía mình."
"Là Cao Đường bảo cậu đứng về phía anh ta đúng không?"
Câu hỏi của Trần Hy câu nào cũng sắc bén, sắc mặt Bạch Tiểu Thanh không nhịn được mà biến đổi. Sau khi im lặng một lát, cậu gật đầu: "Phải... là Cao đại ca sắp xếp tôi và Mộc Lăng Tán thân thiết với nhau."
Trần Hy mỉm cười: "Hỏi những điều này, tôi chỉ vì tò mò thôi. Tôi sắp rời khỏi Dị Khách Đường rồi... đừng nói cho người khác, đến thăm cậu cũng chỉ là để từ biệt. Trong Dị Khách Đường có hai người tôi thấy có thể làm bạn, một là cậu, một là Quách Phóng Ngưu. Cho nên trước khi đi, tôi đến thăm cậu rồi lát nữa sẽ đi thăm cậu ấy."
"Tiên sinh tại sao phải đi?"
Bạch Tiểu Thanh sốt sắng hỏi một câu.
Trần Hy hỏi ngược lại: "Cậu không biết sao?"
Bạch Tiểu Thanh mở miệng, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng thật dài. Cậu không nói một lời, nhưng sự mâu thuẫn trong ánh mắt lại vô cùng rõ ràng và mãnh liệt.
"Khi cậu vào Thiên Xu Thành, người đầu tiên giúp cậu là Cao Đường."
Trần Hy chậm rãi nói: "Cho nên cậu xác định anh ta là đại ca của mình, bất kể anh ta bảo cậu làm gì cậu cũng đều tình nguyện. Nhưng thực ra cậu rất khó vượt qua rào cản trong lòng mình, bởi vì cậu và Cao Đường thực ra không phải người cùng đường. Nếu tôi đoán không lầm, trong khoảng thời gian ngắn tôi rời đi này, Dị Khách Đường chắc chắn đã xảy ra biến cố, bây giờ Cao Đường và Hồ Lư Tử đang định trừ khử tôi... đúng không?"
Bạch Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn Trần Hy, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.
Trần Hy cười lắc đầu: "Nếu cậu cảm thấy tôi sẽ không hại cậu... thì hãy rời khỏi Dị Khách Đường đi, sau này cũng đừng dây dưa với người trong hắc đạo nữa. Cậu không phải tính cách này, cứ tiếp tục như vậy người khổ là chính cậu. Biết đâu một ngày nào đó cậu sẽ bị lương tâm của chính mình ép đến phát điên, tội gì chứ?"
Bạch Tiểu Thanh cúi đầu, hốc mắt hơi đỏ.
"Tôi đi đây."
Trần Hy đứng dậy: "Tôi không hy vọng lúc tôi rời đi, trong số những kẻ chặn đường tôi lại có cậu. Bởi vì... tôi không muốn giết một người có thể làm bạn, nhưng nếu cậu xuất hiện trong số những kẻ đó, tôi sẽ giết cậu."
Cùng lúc đó, tại tiền sảnh đại viện Dị Khách Đường, Quách Phóng Ngưu đập mạnh tay xuống bàn: "Tôi không làm! Đại ca, bao nhiêu năm nay chuyện gì của anh tôi cũng nghe theo, cho dù tôi biết một vài chuyện không nên biết, nhưng tôi vẫn luôn tôn trọng anh. Bởi vì tôi luôn tự khuyên mình, bất kể đại ca làm gì cũng là vì anh em Dị Khách Đường. Nhưng bây giờ tôi không lừa mình được nữa... anh bảo chúng tôi ra tay giết tiên sinh, tôi làm không được."
Sắc mặt Cao Đường lạnh đi: "Phóng Ngưu, ngươi đừng quên năm đó là ai cứu ngươi."
Quách Phóng Ngưu quỳ xuống dập đầu mấy cái thật mạnh: "Ân cứu mạng năm đó của đại ca tôi luôn ghi lòng tạc dạ, đại ca dù bảo tôi đi chết tôi cũng không nhíu mày. Nhưng đại ca, tiên sinh có ân với Dị Khách Đường, nếu không phải là anh ấy, anh em Dị Khách Đường không biết sẽ thương vong bao nhiêu. Bây giờ anh bảo tôi đi giết anh ấy, tôi làm không được."
Cao Đường còn muốn nói gì đó, Hồ Lư Tử tiến lên ngăn lại: "Đại ca, anh cứ tôn trọng ý của Phóng Ngưu đi. Chuyện ngày mai cứ để tôi làm, để Phóng Ngưu ở nhà là được."
Hắn đi đến trước mặt Quách Phóng Ngưu đỡ cậu ta dậy: "Nhưng mà, cậu không được tiết lộ chuyện này ra ngoài. Đại ca không ép cậu, cậu cũng không được làm chuyện có lỗi với đại ca."
Quách Phóng Ngưu nhìn Cao Đường rồi lại nhìn Hồ Lư Tử, cuối cùng dậm mạnh chân xoay người đi ra ngoài. Hồ Lư Tử bỗng đuổi theo, từ phía sau dùng một tay bịt miệng Quách Phóng Ngưu, tay phải cầm dao nhọn đâm mạnh vào thắt lưng sau của Quách Phóng Ngưu, rồi dùng sức xoay vài vòng: "Đừng trách nhị ca vô tình, bây giờ đã đến thời khắc sinh tử tồn vong rồi, đại ca không cho phép bất cứ ai phá hỏng kế hoạch của mình, tính cậu quá thẳng thắn, cậu không chết thì chắc chắn sẽ nói chuyện này ra ngoài."
Trong ánh mắt Quách Phóng Ngưu tràn đầy sự không thể tin nổi, cậu muốn ngoái đầu lại nhìn người đại ca Cao Đường mà mình đã đi theo bao năm, nhưng Hồ Lư Tử bịt chặt miệng cậu, cậu căn bản không thể quay đầu. Đôi mắt cậu chậm rãi khép lại, thân hình mềm nhũn đổ xuống.