Huyết Hà Giới Châu ẩn chứa một luồng sức mạnh vô cùng cường đại đang chống lại Trần Hi. Những phù văn bạc trên giáp tay của cậu không ngừng nhấp nháy, gân xanh trên mu bàn tay đã nổi lên cuồn cuộn. Dưới sự giằng co giữa hai luồng sức mạnh, Quan Trạch chỉ còn biết phát ra những tiếng gào thét thê lương. Sau khi hóa thú, sức mạnh cơ thể hắn quả thực trở nên mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, nhưng sức mạnh của Phượng Hoàng Dực không phải thứ hắn muốn thoát là thoát được. Hơn nữa, ngọn lửa trên đôi cánh phượng hoàng khiến hắn càng thêm khó lòng chịu đựng.
Theo sự suy yếu dần của hắn, làn sương máu bao quanh cũng bắt đầu nhạt dần.
"Trần Hi... ta muốn giết ngươi!"
Quan Trạch đang giãy giụa gầm lên, giọng nói đứt quãng.
Trần Hi dùng tay trái bịt miệng Quan Trạch rồi đẩy mạnh về phía sau, tay phải bấu chặt lấy Huyết Hà Giới Châu gắng sức kéo ra ngoài. Trong cơn đau đớn tột cùng ấy, trên gương mặt Quan Trạch lại xuất hiện không ít ảo ảnh. Những khuôn mặt không thuộc về hắn lần lượt hiện ra rồi lại biến mất. Mỗi một gương mặt đều đang gào thét trong đau đớn, thế nhưng lại không thể phát ra âm thanh. Những gương mặt ấy vặn vẹo không ngừng, rất nhanh đã bị thay thế bởi một gương mặt khác.
Nói đây là sự giãy giụa của Quan Trạch, chi bằng nói đó là sự giãy giụa của Huyết Hà Giới Châu.
Rắc một tiếng!
Xương trán của Quan Trạch bị kéo nứt ra một mảng, Huyết Hà Giới Châu bị Trần Hi kéo rời khỏi đầu hắn. Một dòng máu đen từ vết thương tuôn ra, chảy dọc theo gương mặt dữ tợn biến đổi không ngừng của Quan Trạch.
"Ta là thần linh cao cao tại thượng... loại tạp chủng như ngươi chỉ xứng đáng bị ta giẫm dưới chân..."
Quan Trạch lúc này thần trí đã có phần mơ hồ, vẫn tiếp tục gầm thét đứt quãng, sự kháng cự của hắn đã trở nên ngày càng yếu ớt. Ngay khoảnh khắc Huyết Hà Giới Châu bị Trần Hi kéo rời, cậu vẫy tay một cái, Thanh Mộc Kiếm bay tới rồi hóa thành những cành cây Thần Mộc. Những cành cây trông có vẻ mảnh khảnh, mềm mại ấy lại vô cùng dẻo dai, quấn chặt lấy Huyết Hà Giới Châu.
Tiếp đó, vài cành cây nhỏ khác tách ra, đâm vào bên trong đôi cánh phượng hoàng để trói chặt Quan Trạch lại. Trần Hi mở đôi cánh ra, đầu của Quan Trạch rũ xuống một cách mềm nhũn.
Nhìn những phù văn trên cơ thể hắn dần ảm đạm, cành cây Thần Mộc nhanh chóng bò khắp toàn thân Quan Trạch theo vân của phù trận. Thần Mộc vốn sở hữu khả năng phong ấn mạnh mẽ, chính vì thế Trần Hi mới có thể kéo được Huyết Hà Giới Châu ra khỏi trán hắn. Trần Hi từng hứa với Quan Liệt là không giết Quan Trạch, nhưng phù trận kết nối huyết mạch của Quan Trạch với Huyết Hà Giới Châu lại rất khó đối phó.
Nếu không nhờ có Thanh Mộc Kiếm và Phượng Hoàng Thần Dực, Trần Hi căn bản không thể tạm thời phong ấn được phù trận trên người Quan Trạch.
Trong khoảnh khắc phù văn ảm đạm đi, Trần Hi dùng tu vi dẫn dắt ngọn lửa trên Phượng Hoàng Thần Dực chui vào vết thương trên trán Quan Trạch. Ngọn lửa vàng kim vừa tiến vào trong đầu Quan Trạch, cơ thể hắn liền run rẩy dữ dội. Hắn rõ ràng đã hôn mê, sự run rẩy này trông không giống như phản ứng tự nhiên của cơ thể.
Không lâu sau khi ngọn lửa tiến vào trong, hình thái thú của Quan Trạch bắt đầu rút đi. Màu da người dần khôi phục, cơ thể hắn cũng dần trở lại dáng vẻ ban đầu.
Ngay lúc này, Trần Hi chợt thúc mạnh ngọn lửa thần dực.
Cơ thể Quan Trạch đột ngột căng cứng, tứ chi duỗi thẳng, lồng ngực ưỡn cao. Một tiếng gào thét vô cùng thê lương phát ra từ trong cơ thể hắn, rồi một vũng máu bẩn từ vết thương trên trán bay ra. Đó là một khối máu đã gần như thành hình người, trông chỉ to bằng nắm đấm nhưng tứ chi đầy đủ, trên mặt đã có đường nét ngũ quan.
Đây chính là Giới linh của Huyết Hà Giới Châu.
Huyết Hà Giới vốn là một trong những vùng cấm tà ác và dơ bẩn nhất thế gian. Giới linh của Huyết Hà Giới Châu này nhờ vào sức mạnh huyết mạch của Quan Trạch mà dần dần thành hình người, nếu để thêm một thời gian nữa, e rằng nó sẽ hoàn toàn chiếm đoạt cơ thể Quan Trạch. Đến lúc đó, kế hoạch dùng Huyết Hà Giới Châu để bồi dưỡng một cao thủ của nhà họ Quan sẽ trở thành trò cười. Ngược lại, Huyết Hà Giới Châu lại lợi dụng cơ thể Quan Trạch để bồi dưỡng ra một đại ma đầu.
Khối máu bẩn này bị Phượng Hoàng Thần Hỏa ép ra ngoài, lập tức muốn bỏ chạy. Lúc này Huyết Hà Giới Châu đang nằm trong tay Trần Hi, khối máu nhỏ bằng nắm đấm ấy phát ra một tiếng gầm chói tai về phía Trần Hi, như thể đang đe dọa cậu. Nó khựng lại một lát rồi tăng tốc lao về phía Huyết Hà Giới Châu.
Ngay khoảnh khắc đó, một cành Thần Mộc bay tới quấn chặt lấy khối máu bẩn. Cành cây quấn vài vòng thật nhanh, tiểu nhân kia dù dốc hết sức giãy giụa cũng vô ích.
Trần Hi khẽ động ý niệm, Phượng Hoàng Thần Hỏa theo cành cây cháy lan tới, trong chớp mắt khối máu bẩn đã bị thần hỏa bao trùm. Giữa ngọn lửa, tiếng gào thét của nó sắc nhọn đến mức suýt làm thủng màng nhĩ người nghe. Âm thanh ấy chứa đựng một nỗi oán hận và độc địa vô tận, dường như đang nguyền rủa Trần Hi.
Trần Hi hoàn toàn không để tâm, thúc đẩy thần hỏa càng lúc càng dữ dội.
Cứ như vậy suốt bốn năm phút, khối máu bẩn mới dần dần bị thiêu rụi và tan biến.
Trần Hi chậm rãi đáp xuống đất, đặt Quan Trạch xuống. Huyết Hà Giới Châu trong tay cậu lúc sáng lúc tối, rõ ràng là do đã mất đi Giới linh. Thứ tà ác độc địa thế này, không biết nhà họ Quan làm sao lại yên tâm đặt vào trong cơ thể Quan Trạch.
Khi nghĩ đến đây, Trần Hi chợt nảy ra một suy nghĩ.
Tính cách Quan Trạch vốn cố chấp, âm u, lòng tự trọng lại dị dạng đến kinh ngạc. Người như vậy, tà niệm trong lòng tất nhiên sẽ rất mạnh mẽ. Nhà họ Quan không chọn ai khác mà lại cấy Huyết Hà Giới Châu vào cơ thể Quan Trạch, tuyệt đối không phải là ý tốt. Bề ngoài có vẻ như lão gia tử nhà họ Quan – người được mệnh danh là đệ tam thiên hạ – đang nuông chiều Quan Trạch, nhưng mười phần thì tám chín là nhà họ Quan muốn lợi dụng Huyết Hà Giới Châu và tâm lý dị dạng của Quan Trạch để tạo ra một con quái vật.
Nghĩ đến đây, lòng Trần Hi không khỏi rùng mình.
Gia tộc hùng mạnh thế này, còn chút tình người nào không?
Sau khi mất đi Giới linh, mùi máu tanh trên Huyết Hà Giới Châu đã trở nên rất nhạt. Trần Hi suy ngẫm một hồi mới hiểu ra, chi bằng nói nhà họ Quan dùng Quan Trạch để nuôi dưỡng huyết khí cho Huyết Hà Giới Châu thì đúng hơn. Có lẽ mười năm sau, nhà họ Quan sẽ bồi dưỡng ra một đại ma đầu đáng sợ, khi đó, không nghi ngờ gì nữa, nhà họ Quan lại có thêm một phần thực lực.
Trần Hi khẽ thở dài, đặt Huyết Hà Giới Châu đã ảm đạm xuống bên cạnh Quan Trạch. Vì phù trận vẫn còn đó, nên một khi Huyết Hà Giới Châu rời xa cơ thể Quan Trạch, cuối cùng cả hai sẽ cùng vỡ nát.
Quan Trạch đã kiệt sức, hôn mê trên mặt đất. Trần Hi đặt Huyết Hà Giới Châu xuống, ngồi xổm nhìn Quan Trạch im lặng một lúc lâu.
"Tâm tính ngươi quá độc ác, dù ta có hủy diệt Giới linh của Huyết Hà Giới Châu, cũng không cứu nổi tâm hồn ngươi. Thực ra, Huyết Hà Giới Châu đó e rằng đã sớm không còn Giới linh từ lâu rồi? Chính tâm thái dị dạng của ngươi đã khiến Giới linh xuất hiện trở lại, là ngươi đã nuôi dưỡng tà linh này. Nếu không làm gì cả, có lẽ chẳng bao lâu nữa ngươi lại nuôi dưỡng ra thứ này thôi."
Trần Hi im lặng một lúc, giơ tay chỉ về phía trước.
Cành Thần Mộc bò tới, trườn lên bụng dưới của Quan Trạch rồi đâm mạnh vào trong. Cơ thể Quan Trạch đột ngột run rẩy, như thể bị điện giật. Theo sự lay động của cơ thể hắn, Huyết Hà Giới Châu dường như cảm ứng được điều gì đó, bắt đầu chuyển động. Trần Hi chộp lấy Huyết Hà Giới Châu, rồi cậu nhìn thấy một con mắt bên trong đang nhìn mình.
Ngay sau đó, một giọng nói vang lên trong tâm trí Trần Hi.
"Lập khế ước với ta, ta sẽ khiến ngươi trở nên mạnh mẽ."
Giọng nói đột ngột xuất hiện khiến Trần Hi không khỏi chấn động. Sau đó, Huyết Hà Giới Châu trong tay cậu bỗng nhiên giãy giụa, sức mạnh cực lớn như muốn thoát khỏi tay Trần Hi. Trông nó có vẻ như muốn chui vào cơ thể cậu. Ánh mắt Trần Hi lạnh đi, đôi cánh sau lưng khép lại bao bọc lấy Huyết Hà Giới Châu.
Ngọn lửa bùng lên cao, ánh vàng rực rỡ.
Huyết Hà Giới Châu không ngừng va đập trong Phượng Hoàng Thần Dực, tiếng va chạm nghe vô cùng trầm đục.
"Ngươi không biết sức mạnh của ta đâu, chỉ cần ngươi định khế ước với ta, ta đảm bảo ngươi sẽ nhanh chóng trở thành người mạnh nhất thiên hạ. Kẻ mà ngươi đánh bại có thiên phú hữu hạn, thể chất cũng hữu hạn, kém xa ngươi. Tin ta đi... tin ta đi... chỉ cần để ta tiến vào cơ thể ngươi, dung hợp linh hồn ngươi, ngươi sẽ trở thành bậc cường giả khiến vạn người cúi đầu bái lạy."
Giọng nói lại xuất hiện trong đầu Trần Hi, giọng điệu vô cùng khẩn thiết.
"Ngươi từng rất mạnh mẽ."
Trần Hi đột nhiên nói một câu nhạt nhẽo, Huyết Hà Giới Châu run lên bần bật. Dường như câu nói này đã đánh trúng điểm yếu của nó.
"Ngươi từng là một tu hành giả tuyệt thế đã đạt đến cảnh giới Động Tàng, ngươi đã khai sáng vùng cấm địa của riêng mình. Thế nhưng dù vậy, ngươi cũng không thắng nổi sự xâm lấn của thời gian. Dù ngươi có thể kéo dài tuổi thọ thêm bao nhiêu năm, cuối cùng ngươi vẫn thua thời gian. Vì vậy ngươi nghĩ ra cách tà ác này, ngươi biến nguyên thần của mình thành Huyết Hà Giới Châu, rồi có lẽ là cố tình hủy diệt một phần cấm địa của mình, để người ta mang Huyết Hà Giới Châu ra ngoài."
"Ngươi dàn dựng tất cả, chính là muốn mượn lòng tham của con người để hồi sinh. Nhiều năm như vậy, có lẽ chỉ nhà họ Quan phát hiện ra bí mật này, nên mới dùng cơ thể Quan Trạch để nuôi dưỡng ngươi. Có lẽ giữa ngươi và nhà họ Quan có thỏa thuận khế ước gì đó, họ giúp ngươi hồi sinh, còn ngươi phải giúp họ làm việc... ngươi chắc chắn từng có thời huy hoàng khiến thiên hạ phải nể sợ, nên ngươi không cam tâm chết đi một cách vô danh như vậy..."
Trần Hi khẽ thở dài: "Nhưng sao ta có thể để ngươi tiếp tục hại người?"
"Ngươi không hiểu!"
Giọng nói trở nên hung hăng: "Ta từng tung hoành thiên hạ, Huyết Hà Thần Công của ta từng khiến cả giang hồ run rẩy. Người như ta sao có thể chết? Ta muốn trở thành thần! Ta có thể trở thành thần!"
"Ngươi sẽ trở thành một hạt bụi, chứ không phải thần."
Trần Hi thúc nội kình, ngọn lửa trên thần dực càng lúc càng dữ dội.
"Bi ai không? Ngươi từng mạnh mẽ đến thế, giờ đây lại sắp chết trong tay một tu hành giả nhỏ bé cảnh giới Phá Hư."
Giọng nói bắt đầu van xin: "Tha cho ta, ta sẽ không bám lấy ngươi nữa, ta đi tìm người khác có được không? Tu hành không dễ, ta mất hai trăm năm mới đạt đến cảnh giới Động Tàng, ta không thể chết thế này được."
Trần Hi lắc đầu: "Ai cũng không muốn chết, nhưng không nên sống như thế này."
Pách một tiếng, trên Huyết Hà Giới Châu xuất hiện một vết nứt. Thần hỏa chui qua khe nứt vào trong, một tiếng gào thét thê lương chói tai lập tức vang lên trong tâm trí Trần Hi: "Ta sẽ không tha cho ngươi! Huyết Hà Đại Ma nhất định sẽ tái xuất nhân gian, các ngươi cứ đợi đấy, ta sẽ khiến các ngươi chết không chỗ chôn thân."
"Thế giới này là đang tiến về phía trước."
Trần Hi bình thản nói: "Sẽ không đảo ngược."
Cậu dồn lực, thần hỏa hoàn toàn thiêu cháy Huyết Hà Giới Châu. Giọng nói gào thét dần tan biến, không còn xuất hiện trong tâm trí Trần Hi nữa.
Trần Hi không dừng lại ngay, đốt thêm mười phút nữa mới thu cánh lại. Lúc này, ngọn lửa trên Phượng Hoàng Thần Dực đã yếu đến mức gần như sắp tắt. Phượng Hoàng vốn chỉ còn lại một đạo nguyên thần, lúc này mượn thần lực cho Trần Hi, lại còn đối phó với thứ mạnh mẽ như Huyết Hà Giới Châu, đối với Phượng Hoàng mà nói cũng rất tốn sức.
Đôi cánh dần biến mất, Trần Hi lập tức thấy nhẹ nhõm sau lưng.
Huyết Hà Giới Châu nằm lặng lẽ trên đất, nhưng đã mất đi vẻ sáng bóng. Trần Hi không biết mình có hoàn toàn tiêu diệt được oán niệm của vị đại tu hành giả cảnh giới Động Tàng kia không, nhưng cậu đã cố gắng hết sức. Thế giới này đầy rẫy những điều không cam tâm, có lẽ mỗi sự không cam tâm cuối cùng đều sẽ trở thành tà niệm.
Trần Hi nghĩ đến Vô Tận Thâm Uyên... đó là do thần cố ý tạo ra sao?
Cậu dùng sức mạnh Thần Mộc tạm thời phong ấn Quan Trạch, rồi đột ngột giải phóng tu vi, một luồng tu vi cuồn cuộn hóa thành kiếm khí phóng thẳng lên trời cao. Trần Hi biết không bao lâu nữa người nhà họ Quan sẽ tới, sống chết của Quan Trạch đã không còn liên quan đến cậu. Trước đó cậu dùng Thần Mộc đâm vào đan điền khí hải của Quan Trạch, đã hoàn toàn hủy diệt tu vi của hắn.
Cậu đứng dậy rời đi, nhìn về phía Nam.
Không biết, Liễu Tẩy Trần sẽ phải đối mặt với hiểm nguy gì đây.