Gió đêm mát lạnh, trăng sáng treo cao. Ánh trăng kéo dài bóng cây trong sân, cành lá khẽ lay động, bóng đổ xuống như những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ nhỏ. Đã tới Thiên Xu Thành gần một tháng, tiểu viện này đón không ít khách khứa ghé thăm, thoạt nhìn thì náo nhiệt, nhưng trong đêm khuya lại lạnh lẽo đến mức khiến người ta thấy cô đơn.
Có một câu thơ mà Trần Hi rất quen thuộc nhưng lại không muốn nhắc đến, có lẽ sửa đi một chữ sẽ thể hiện đúng nhất tâm trạng của hắn lúc này.
"Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố nhân."
Trần Đinh Đang đã đi được một thời gian, cô đi theo con đường trạm dịch chính thức của Đại Sở, tốc độ truyền tống bằng phù văn rất nhanh, giờ này chắc đã hội ngộ với Cao Thanh Thụ rồi nhỉ?
Còn Đinh Mi thì sao?
Trần Hi cúi đầu, nhìn bóng mình trên mặt đất.
Từ lúc rời khỏi Thanh Châu Mãn Thiên Tông đến nay, hắn không nhận được chút tin tức nào về Đinh Mi. Điều duy nhất hắn biết là nàng đã theo người của Mãn Thiên Tông rời khỏi Thanh Lượng Sơn, không biết đi đâu, thân thể đã hoàn toàn bình phục hay chưa, những chuyện này luôn đè nặng trong lòng Trần Hi. Đêm đó, cũng là một đêm trăng sáng như thế này. Hắn đã nói với Đinh Mi rằng từ nay về sau nàng là nữ nhân của hắn, dù có chết cũng không cho phép kẻ khác bắt nạt nàng.
Sau đó Đinh Mi trúng độc, hắn nổi giận giết chết Thạch Tuyết Lăng.
Ngỡ như mới ngày hôm qua.
Trần Hi ngẩng đầu nhìn trăng, lẩm bẩm: "Trăng sáng ơi, người có thể chuyển thư giúp ta không?"
Cùng lúc đó.
Tại Thanh Lượng Sơn.
Ở một nơi khá kín đáo trong núi, Đinh Mi đang ngồi trên một cành cây lớn, ngước nhìn vầng trăng. Nàng khẽ tự nhủ: "Trăng ơi, người có nhìn thấy Trần Hi không? Chàng đang ở đâu? Có được bình an không?"
Từ xa vọng lại từng hồi tiếng thú Uyên gầm thét, không ít tu hành giả từ trong rừng sâu lao ra, hướng về phía phát ra tiếng gầm. Đêm nay lại chẳng được yên bình, không biết sau cuộc chém giết này sẽ có bao nhiêu người phải bỏ mạng. Thú Uyên đã thoát ra từ Vô Tận Thâm Uyên, tuy không phá nổi Thần Mộc Đại Trận, nhưng người bên trong đại trận cũng không thể ra ngoài. Ngày nào cũng chém giết, ngày nào cũng có người chết, chẳng ai dám nghĩ người trong đại trận còn trụ được bao lâu nữa.
Nơi thú Uyên gầm thét, một mảng ánh đỏ lóe lên, Đinh Mi nhìn thấy một ngọn đại thương màu đỏ rực xé toạc màn đêm, đinh một con thú Uyên to như ngọn núi nhỏ xuống đất. Trước lúc chết, con thú đó phun ra ngọn lửa thiêu rụi cả một mảng rừng núi.
Đinh Mi thu tầm mắt từ phía xa về, cúi đầu nhìn túi thơm trong tay. Đó là thứ mà Trần Hi đích thân lấy từ phòng nàng ở Thanh Võ Viện ngoại tông, lúc này túi thơm đã không còn hương vị gì nữa. Thế nhưng nàng vẫn luôn mang theo bên mình, trong túi còn có hai đoạn trâm ngọc, nàng nhớ Trần Hi từng nói... sẽ tặng nàng một chiếc trâm mới.
"Đang nghĩ gì thế?"
Một bóng hình xinh đẹp nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh Đinh Mi, đứng trên cành cây nhìn về phía xa.
"Không nghĩ gì cả... chỉ là hơi mất tập trung thôi. Tiên sinh, vừa rồi là thú Uyên lại tấn công sao?" Đinh Mi hỏi.
Người phụ nữ được gọi là tiên sinh trông chừng ba mươi tuổi, gương mặt vẫn còn nét thanh xuân, nhưng vẻ ưu tư giữa lông mày lại không phải là thứ mà thiếu nữ có thể có. Nàng chắp tay sau lưng, nhìn về hướng ánh đỏ đã biến mất nói: "Tông chủ đại nhân đã trở về, đám thú Uyên kia dù mạnh nhưng nhất thời cũng không công phá được. Người của các đại gia tộc đã đạt được liên minh, phân chia khu vực phòng thủ, không ai dám lơ là. Hiện giờ thú Uyên chiếm giữ ngoại tông, chúng ta chiếm nội tông, Mê Loạn Sâm Lâm chính là chiến trường."
Đinh Mi ậm ừ đầy lơ đễnh, ánh mắt có chút mơ hồ.
"Con phải chăm chỉ tu hành đi."
Người phụ nữ đó chính là Diệp giáo tập, bà nhìn Đinh Mi nghiêm túc nói: "Chúng ta bị nhốt ở Thanh Lượng Sơn này, hiện tại là các đại tu hành giả đang đứng mũi chịu sào, một khi họ tổn thất nặng nề... chúng ta sẽ phải đối mặt trực tiếp với thú Uyên. Chỉ cần một con thú Uyên tùy ý xông ra, cũng không phải là thứ mà con hiện tại có thể chiến thắng."
"Con biết rồi, thưa tiên sinh."
Đinh Mi thở dài một hơi, đứng dậy đi về phía nơi ở.
Diệp giáo tập nhìn theo bóng lưng Đinh Mi, không nhịn được mà thở dài: "Không biết là người như thế nào mới có thể lọt vào mắt con, thật muốn gặp xem đó là một nam tử xuất chúng đến mức nào. Chỉ là... tại sao chàng ta lại bỏ rơi con?"
Từ xa, bước chân Đinh Mi hơi khựng lại, không quay đầu mà nói: "Chàng không bỏ rơi con, chúng con chỉ là... lạc mất nhau thôi."
Trần Hi hít sâu một hơi, thu hồi suy nghĩ của mình. Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng ngắn ngủi, Dị Khách Đường đã khiến vùng Tây Nam này chấn động mạnh mẽ. "Thập Tam Chỉ Hương" đứng vững ở Thiên Xu Thành hàng chục năm đã sụp đổ, "Hắc Hổ Bang" tồn tại hàng trăm năm cũng đã tan rã, điều này gây ảnh hưởng cực lớn đến cục diện của toàn bộ thế lực hắc đạo.
Dị Khách Đường nhanh chóng thâu tóm địa bàn cũ của Hắc Hổ Bang và Thập Tam Chỉ Hương, xét về quy mô địa bàn thì đã có thể ngang hàng với Nhất Đao Đường. Tuy nhiên, mối lo ngại lớn nhất là nhân lực của Dị Khách Đường có hạn, căn bản không thể bao quát hết một vùng rộng lớn như vậy. Đông Tây Nam Bắc cộng lại gần hai mươi con phố, dân số gần mười vạn, đối với Dị Khách Đường mà nói thì việc kiểm soát toàn diện là quá sức.
Trần Hi vừa định trở về phòng nghỉ ngơi thì Tô Khảm bước chân vội vã đi tới: "Công tử, Mộc Lăng Tán sai người đến mời ngài qua bàn bạc, nói là có việc rất quan trọng."
Trần Hi gật đầu, chút thiện cảm ít ỏi dành cho Mộc Lăng Tán trong lòng hắn đã hoàn toàn tan biến. Theo đà Dị Khách Đường ngày càng lớn mạnh, thái độ của Mộc Lăng Tán đối với hắn cũng từ tôn trọng ban đầu trở nên tùy tiện hơn. Nếu như trước đây có việc gì quan trọng, Mộc Lăng Tán chắc chắn sẽ đích thân tới cửa thỉnh giáo, còn bây giờ lại chỉ sai người đến thông báo một tiếng. Quá trình chuyển biến này còn chưa đầy một tháng.
"Đã biết."
Trần Hi gật đầu, rời khỏi tiểu viện nhưng không đi về phía Dị Khách Đường, mà dọc theo con phố đi thẳng về hướng Đông, đến phố thứ mười bảy thì tùy tiện bước vào một quán trà. Hắn ngồi xuống gọi vài món điểm tâm khô, gọi một bình trà ngon, nheo mắt lắng nghe ông lão trên đài kể chuyện bình thư.
Không lâu sau, vị khách không xa đứng dậy rời đi, khi đi ngang qua Trần Hi liền đặt một mảnh giấy lên bàn hắn, Trần Hi đưa tay che lại.
Người đó chính là Ngao Thiển.
Những người xung quanh căn bản không để ý đến hắn, Trần Hi lặng lẽ mở mảnh giấy ra xem, sau đó dùng tu vi bóp nát mảnh giấy thành bột phấn.
Mấy ngày gần đây, Trần Địa Cực ngày nào cũng đến chợ mua một con dê hoặc chó hoang còn sống, tần suất dày đặc hơn trước rất nhiều. Rõ ràng những ngày này hắn đang làm một việc rất khó khăn, ngày nào cũng vận công, nhưng chắc chắn vẫn chưa thành công. Xem ra mục tiêu mà hắn muốn thăm dò rất mạnh, hắn vẫn chưa tìm được cơ hội nào.
Trần Hi nhắm mắt lại, như thể đang chăm chú nghe bình thư, nhưng thực chất trong đầu đang hồi tưởng lại tất cả tin tức mà hắn biết về anh em nhà họ Trần.
Hiện tại đã biết là khi Trần Địa Cực vận công, Trần Thiên Cực chắc chắn sẽ hộ pháp bên cạnh. Công pháp mà Trần Thiên Cực tu luyện thì Trần Đinh Đang có biết, chính là công pháp tối cao của Mãn Thiên Tông – "Đại Khai Cực". Trần Hi rất hiểu Đại Khai Cực, nhưng vẫn là lý lẽ cũ, hiểu rõ cũng chẳng có ích gì. Cùng một loại công pháp, Trần Hi thi triển ra và Trần Thiên Cực thi triển ra, uy lực chắc chắn chênh lệch rất lớn.
Muốn giết Trần Địa Cực, nhất định phải trừ khử Trần Thiên Cực trước.
Đây là một nút thắt chết, trong chốc lát không tìm ra cách giải. Vì vậy Trần Hi hơi nóng lòng, không ai biết Trần Địa Cực sẽ còn vận công bao lâu, một khi hắn không vận công nữa mà bế quan khôi phục, thì muốn tìm cơ hội lại càng khó.
Ngay lúc Trần Hi đang suy nghĩ những việc này, Bạch Tiểu Thanh đã tìm đến đây. Vừa vào cửa hắn đã thấy Trần Hi ngồi đó nên rảo bước lại gần. Dù ở phố thứ mười bảy, Bạch Tiểu Thanh cũng là một nhân vật nổi tiếng, ngoại hình của hắn khiến người ta nhìn một lần là không thể quên. Huống hồ hiện nay Dị Khách Đường đang ở thời kỳ đỉnh cao, dù thế lực chưa tới được phố thứ mười bảy nhưng các vị đường chủ đã là những người đi đâu cũng được chú ý.
"Tiên sinh, đại ca mời ngài qua đó, sao ngài lại đến đây nghe khúc thế này."
Bạch Tiểu Thanh ngồi xuống, không để ý đến những ánh mắt xung quanh đang nhìn tới.
Mọi người đều tò mò, người có thể khiến tứ đường chủ của Dị Khách Đường gọi một tiếng "tiên sinh" rốt cuộc là lai lịch thế nào. Thực ra hơn mười ngày trước đã có tin đồn lan ra, nói rằng Dị Khách Đường có thể quật khởi là nhờ vào một người bí ẩn. Người này lai lịch không rõ nhưng rất có thủ đoạn, mọi việc của Dị Khách Đường đều do một tay hắn mưu tính.
Tin tức này tất nhiên là do Trần Hi bảo Ngao Thiển và những người khác tung ra.
Mà cách đây không lâu, người của Chấp Ám Pháp Tư đã liên lạc với Trần Hi. Tang Thiên Hoan rất hài lòng với biểu hiện của Trần Hi trong thời gian này, bảo hắn tích cực hợp nhất các thế lực hắc bang vùng Tây Nam. Trần Hi đoán Chấp Ám Pháp Tư sắp có động thái lớn, mục tiêu nằm ngay ở vùng Tây Nam này. Nhưng ở Tây Nam có thứ gì đáng để Chấp Ám Pháp Tư quan tâm như vậy?
Tang Thiên Hoan từng nói với Trần Hi, kẻ tập kích vây giết Thôi gia của Thương Môn thực chất chính là người của Chấp Ám Pháp Tư. Mục đích tất nhiên là để khơi mào mâu thuẫn giữa Cửu Môn giang hồ và Ba Mươi Sáu Thánh Đường Tướng Quân. Hiện tại Cửu Môn giang hồ đều nghi ngờ kẻ ra tay với Thôi gia chính là Thánh Đường Tướng Quân, mâu thuẫn đã ở mức sắp bùng nổ.
Chấp Ám Pháp Tư làm như vậy, chẳng qua là muốn để Ba Mươi Sáu Thánh Đường Tướng Quân và Cửu Môn giang hồ đánh nhau, tốt nhất là cả hai cùng bị thương nặng.
Nếu không biết những điều này, Trần Hi cũng không thể một mình xoay chuyển cả Hắc Hổ Bang như chong chóng.
"Ta chỉ là một kẻ nhàn rỗi, việc trong bang thực chất đại đường chủ đều đã có quyết định. Hiện tại Dị Khách Đường đã trở thành bang phái phong quang nhất vùng này, ta cũng nên lùi lại phía sau. Đại đường chủ cần có uy quyền đủ lớn trong bang, nếu ta ra mặt quá nhiều sẽ không tốt cho huynh ấy."
Trần Hi chậm rãi nói một câu, rồi lại nhắm mắt.
Bạch Tiểu Thanh thở dài: "Thực ra chúng ta đều biết, nếu không có ngài thì Dị Khách Đường làm sao có được sự vẻ vang như ngày hôm nay. Đại ca chỉ là... chỉ là vui quá hóa rồ, nên lời lẽ có thể hơi bất kính với tiên sinh, mong tiên sinh đừng để bụng."
Trần Hi cười cười: "Đối với Dị Khách Đường, ta vốn dĩ chỉ là một lữ khách. Sớm muộn gì cũng phải rời đi, những chuyện này ta sẽ không để tâm."
Hắn nói vậy, Bạch Tiểu Thanh trong lòng càng thêm áy náy.
"Thôi bỏ đi, dù sao cũng chẳng phải việc gì quá quan trọng, chi bằng ta cũng không về nữa, ở lại đây nghe khúc cùng ngài, tán gẫu một lúc."
Bạch Tiểu Thanh gọi người mang trà lên, ngồi tán gẫu cùng Trần Hi.
Hai người vừa nói chuyện được một lúc, Hồ Lư Tử và Quách Phóng Ngưu cùng nhau tới. Thấy Trần Hi và Bạch Tiểu Thanh, cả hai cười hì hì bước lại ngồi xuống.
"Sao các huynh cũng tới đây?" Bạch Tiểu Thanh ngạc nhiên hỏi.
Hồ Lư Tử xua tay: "Đừng nhắc nữa, đại ca bận tiếp sứ giả của Nhất Đao Đường, làm gì có thời gian mà để ý đến chúng ta, nghe nói đệ và tiên sinh ở đây giải khuây, chi bằng chúng ta cũng ra ngoài đổi gió."
Quách Phóng Ngưu thật thà, chỉ cười cười.
Nhưng Trần Hi rất rõ, các vị đường chủ khác của Dị Khách Đường ngày càng có nhiều ý kiến với Mộc Lăng Tán. Ngay từ đầu Trần Hi đã nhìn ra Mộc Lăng Tán là người thế nào, sự cô độc khiến người ta khó quên của hắn chính là vì hắn coi thường những người khác trong Dị Khách Đường. Hắn tự luyến, dù đã làm đại đường chủ của Dị Khách Đường vẫn cảm thấy mình và người trong Dị Khách Đường căn bản không cùng một đường. Hắn một lòng muốn quay lại tầng lớp thượng lưu, chưa bao giờ coi trọng những người ở tầng đáy này trong Dị Khách Đường.
Cứ tiếp tục như vậy, mâu thuẫn giữa những người khác và hắn ngày càng lớn là điều tất yếu. Nhất là khi Dị Khách Đường ngày càng vẻ vang, cái tâm thái đó của Mộc Lăng Tán lại càng rõ rệt.
Hồ Lư Tử cắn vài hạt hướng dương, vừa ăn vừa bực bội nói: "Hiện tại tuy nhìn rất oai phong, nhưng trong lòng lại ngày càng bức bối. Biết trước thế này, lúc đầu nên đi cùng tiên sinh, xông pha giang hồ, biết đâu lại tiêu diêu tự tại gấp mười gấp trăm lần hiện tại."
Trần Hi mỉm cười không nói.
Hồ Lư Tử bỗng ngẩng đầu, nhìn Trần Hi nghiêm túc nói: "Tiên sinh, ngài nói xem ngài có oan ức không? Dị Khách Đường có được ngày hôm nay đều là công lao của ngài, nhưng Mộc Lăng Tán bây giờ lại cho rằng đó là bản lĩnh của hắn, ngày càng coi thường người khác... ta thay ngài mà thấy không đáng."
Bạch Tiểu Thanh biến sắc: "Tam ca, đừng nói bậy."
Hồ Lư Tử nói: "Đệ dám nói ta nói bậy à?"
Bạch Tiểu Thanh mấp máy môi, cúi đầu không nói nữa.
Hồ Lư Tử nói: "Nếu bây giờ tiên sinh làm đại đường chủ, ta là người đầu tiên tán thành. Không vì gì khác, chỉ nói việc tiên sinh một đao chém chết Thôi Thiết, Mộc Lăng Tán hắn không dám làm! Đàn ông đại trượng phu phải khoái ý ân cừu, như hắn chỉ biết nghĩ đến việc nịnh bợ triều đình thật khiến người ta buồn nôn."
Trần Hi xua tay: "Lời này, không được nói lại lần thứ hai."
Đúng lúc này, nhị đường chủ Cao Đường chậm rãi bước từ bên ngoài vào.