Chí tôn tiểu tiên y

Lượt đọc: 1104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
159 Giả làm bạn trai

❊ ❊ ❊

Hoa Thiên Thành mở nắp capo phía trước ra, phát hiện đường dây của chiếc xe thể thao màu đỏ không có vấn đề gì.

Thế là anh chạy ra phía sau xe cúi người nhìn xuống, chỉ thấy trong ống xả của chiếc xe thể thao màu đỏ bị ai đó nhét một củ cải trắng to tướng, đoán chừng là trò đùa của đám trẻ con xung quanh.

Hoa Thiên Thành cúi người rút củ cải trắng ra, sau đó đi lên phía trước xe khởi động máy, chiếc xe lập tức nổ máy ngay.

"Mau lên xe, tôi còn có việc gấp." Mỹ nữ chân dài lạnh mặt nhìn Hoa Thiên Thành nói, trên mặt không thấy lấy một tia cười, giống như cô ta căn bản không biết cười vậy.

Rất nhanh, chiếc xe thể thao màu đỏ tiến vào đường chính, mỹ nữ cao lãnh nãy giờ vẫn im lặng bỗng nhiên hỏi: "Việc anh đi tìm người có gấp không?"

"Nói gấp thì cũng gấp, nói không gấp thì cũng không gấp, dù sao cũng còn nửa tháng thời gian." Hoa Thiên Thành liếc nhìn mỹ nữ một cái rồi đáp.

Chỉ thấy mỹ nữ suy nghĩ một chút rồi nói: "Lát nữa tôi có một cuộc họp khẩn cấp, cũng chỉ mất nửa tiếng thôi. Xong xuôi anh giúp tôi một việc, nếu biểu hiện tốt, tôi sẽ cho anh một ngàn đồng tiền boa coi như thù lao."

"Cô nói đi, muốn giúp cô làm gì? Không phải là đóng giả làm bạn trai cô đấy chứ?" Hoa Thiên Thành cười xấu xa hỏi.

Mỹ nữ nhìn mặt đường, lạnh lùng nói: "Anh đoán đúng rồi đấy. Đối thủ cùng ngành muốn theo đuổi tôi, cứ bám riết không tha, mời ăn cơm, tặng hoa tặng quà, chuyện gì nghĩ ra được thì anh ta đều làm cả. Tôi thực sự thấy phiền phức không chịu nổi, trưa nay anh ta muốn mời tôi ăn cơm, tôi muốn đưa anh đi cùng. Chỉ cần nói chúng ta quen nhau qua mạng, đã hơn hai năm rồi, chỉ là chưa công khai mối quan hệ chính thức. Mục đích là để anh ta từ bỏ ý định theo đuổi tôi, anh nghe rõ chưa?"

"Rõ. Nhưng tôi còn chưa biết cô tên là gì. Năm nay bao nhiêu tuổi, tốt nghiệp trường nào, nếu không tôi sẽ lộ tẩy mất."

Mỹ nữ cười lạnh một tiếng nói: "Anh tính toán kỹ thật đấy. Tôi tên Kim Châu, năm nay hai mươi bốn tuổi, tốt nghiệp Học viện Thương mại Đại học Harvard, Mỹ. Anh còn muốn biết gì nữa không?"

"Cha mẹ cô còn sống cả chứ?" Mỹ nữ nhíu mày quát: "Anh hỏi nhiều như vậy để làm gì? Chỉ là đi ăn với tôi một bữa cơm thôi, ăn xong anh đi ngay. Sau này cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, cứ vậy đi."

Giọng điệu của Kim Châu rất cứng rắn, không cho phép Hoa Thiên Thành cãi lại, Hoa Thiên Thành thầm cười trong lòng, cô không cho tôi biết, tôi lại cứ muốn biết.

"Tôi nói này, cô là người thế nào vậy? Cha mẹ cô còn sống thì nói là còn sống, khó khăn đến thế sao? Nếu trên bàn ăn kẻ theo đuổi cô kiểm tra tôi, chẳng phải tôi sẽ lộ cái mặt ngu ra sao? Ngoài ra, tôi muốn biết nhà cô còn em trai em gái nào không?"

Kim Châu cuối cùng không nhịn nổi nữa, nghiêng đầu nhìn Hoa Thiên Thành, nói: "Cha mẹ tôi đều còn sống, tôi còn một cô em gái tên Kim Bảo, năm nay vừa thi đỗ Đại học Sư phạm Tây Kinh, nhưng sức khỏe con bé không được tốt lắm."

"Thế nào là sức khỏe không tốt? Có phải là mắc bệnh gì không?" Hoa Thiên Thành hỏi rất tùy ý, vẻ mặt trông vô hại vô cùng.

Kim Châu đột nhiên nổi giận: "Chuyện gì cần anh biết thì tôi sẽ nói, chuyện không cần biết thì anh đừng hỏi nhiều như vậy có được không?"

"Kim Châu, gan của cô hơi nóng, tôi khuyên cô mỗi ngày nên pha một tách trà táo đỏ kỷ tử hoa cúc vàng uống thử, vừa mát gan lại vừa đẹp da, không tin cô cứ thử xem."

Đúng lúc này, Kim Châu đạp phanh dừng xe lại, suýt chút nữa làm đầu Hoa Thiên Thành va vào xe, Hoa Thiên Thành hơi cáu: "Cô làm cái gì vậy? Là cô cầu xin tôi đóng giả làm bạn trai cô, chứ không phải tôi bắt cô đóng giả làm bạn gái tôi, cô có hiểu tình hình không hả? Dừng xe, tôi không muốn đóng giả bạn trai cô nữa. Cô đi tìm người khác đi, khó chiều quá."

Kim Châu trợn mắt, nhíu mày nghiêng đầu nhìn Hoa Thiên Thành một cách giận dữ: "Anh là tên nông dân, tôi nói anh vài câu thì sao nào? Tôi nói anh là đã nể mặt anh lắm rồi, người khác tôi còn chẳng thèm liếc nhìn, đúng là không biết điều. Anh đi đi, loại người như anh, có cho cơ hội cũng không nắm bắt được."

"Nhìn bộ quần áo nhăn nhúm của anh kìa, quần bò thì đầy lỗ, đi giày vải mà còn không mang tất, anh nhìn xem anh giống cái dạng gì? Anh đi tìm việc, ai sẽ nhận loại người như anh? Dù sao công ty chúng tôi cũng sẽ không nhận anh đâu."

Hoa Thiên Thành mở cửa xe, nhìn Kim Châu cười nói: "Tôi thích thế đấy, cô quản được chắc. Tôi là một nông dân, tôi thấy thoải mái thế nào thì tôi mặc thế ấy. Tôi không ăn của cô, không uống của cô, cô nói mấy lời tổn thương tôi như vậy có ý nghĩa gì không? Không gặp lại."

Nói xong Hoa Thiên Thành xuống xe, rồi mở cửa sau thả chú chó Kim Mao ra, xoay người bỏ đi. Đúng lúc này, điện thoại của Kim Châu reo lên, là thư ký Trương gọi tới: "Tổng giám đốc Kim, mấy vị lãnh đạo cấp cao đều đã đợi cô trong phòng họp rồi, cô đã đến chưa ạ?"

"Đến rồi, tôi đang ở dưới tòa nhà công ty đây." Đợi Kim Châu cúp máy, ngẩng đầu lên thấy Hoa Thiên Thành đang cầm một tấm bản đồ xem, khoảng cách không xa lắm.

Kim Châu vốn định bỏ ý định nhờ Hoa Thiên Thành đóng giả bạn trai vào buổi trưa, nhưng bình tĩnh lại suy nghĩ, tên nông dân này nói cũng đúng, anh ta không phải nhân viên công ty cô, cô không có quyền nói anh ta như vậy. Nếu bỏ qua gã đàn ông lỗ tai to này, muốn tìm một người phù hợp như vậy quả thật không dễ.

Rất nhiều đàn ông trẻ tuổi nhìn thấy nhan sắc của cô đều lộ ra vẻ mê mẩn. Còn tên nông dân này lại có chút khác biệt, chỉ có anh ta mới dám nói chuyện với cô như thế, trong công ty ngay cả nhiều cấp cao nhìn thấy cô đều khép nép cung kính. Hôm nay lại bị một tên nông dân nổi giận với mình, khiến cô cảm thấy hơi bất ngờ.

Nghĩ vậy, Kim Châu xuống xe, chậm rãi đi tới trước mặt Hoa Thiên Thành, hạ giọng nói: "Xin lỗi, lên xe cùng tôi đi."

Thấy tổng giám đốc tập đoàn xin lỗi một tên nông dân, rất nhiều nhân viên đi ngang qua đây đều kinh ngạc nhìn Hoa Thiên Thành, tự hỏi tên này là lai lịch gì.

Hoa Thiên Thành nghe Kim Châu nói xin lỗi mình, lúc này mới ngẩng đầu nhìn kỹ mỹ nữ này, chiều cao một mét bảy lăm, vóc dáng ma quỷ, khuôn mặt trắng mịn như trứng gà bóc vỏ. Chỉ là trên gương mặt này vĩnh viễn không thấy một nụ cười, ngay cả xin lỗi người khác cũng lạnh lùng như vậy.

Hoa Thiên Thành thấy mỹ nữ băng giá chịu bỏ cái tôi xuống xin lỗi mình cũng không dễ dàng gì, nên cũng không nói thêm, liền đi theo cô đến trước chiếc xe thể thao màu đỏ.

Lúc này Kim Châu nói với Hoa Thiên Thành: "Ghế sau xe tôi có một chiếc áo cộc tay màu trắng mới, còn có một chiếc quần màu xanh đen và một đôi giày da mát mẻ, anh thay hết đi. Nhưng không có tất, lát nữa anh đi mua một đôi tất mang vào, không mang tất thì những nơi ăn uống sẽ không cho vào đâu."

Kim Châu đã biết tính khí của Hoa Thiên Thành, nên nghiến răng kìm nén cơn giận trong lòng. Bởi vì chuyện gấp hơn cả cuộc họp chính là buổi trưa phải ăn cơm riêng với người đàn ông khiến cô vô cùng khó chịu kia. Cô cứ nhìn thấy gã đàn ông có đôi mắt nhỏ ti hí mê mẩn đó là muốn nôn, thậm chí hận không thể nhổ nước bọt vào mặt anh ta. Nhưng cô không thể, cô là tổng giám đốc của Tập đoàn Thiên Địa, nếu thực sự làm vậy thì sẽ mất thân phận.

"Thay ngay trên xe à?" Hoa Thiên Thành nhìn Kim Châu hỏi.

Kim Châu không vui nói: "Anh yên tâm, tôi sẽ không nhìn lén anh đâu, nhanh lên, tôi còn phải đi họp, mọi người đều đang đợi tôi đấy."

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:158
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »