Quá nhanh!
Tốc độ ra tay của Sở Vân Phàm thực sự quá nhanh, nhanh đến mức mọi người không kịp phản ứng thì mọi chuyện đã kết thúc.
Vô số người trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy. "Hoàng gia đệ nhất cung phụng chết rồi!"
Đây là Hoàng gia đệ nhất cung phụng, thậm chí có thể nói là cao thủ thân cận với hoàng gia nhất, còn hơn cả Đại tướng quân Diệp Phi, một tướng lĩnh trấn thủ bên ngoài.
Đây còn là cao thủ xếp thứ ba thiên hạ, được đồn đại là đã bước chân vào cảnh giới Hư Đan đỉnh phong. Không như Di Tư Viễn chỉ ở Hư Đan trung kỳ, hay Huyết Diêm La còn cách Hư Đan đỉnh cao một bước chân.
Cao thủ thứ ba thiên hạ cứ thế chết trong tay Sở Vân Phàm. Dù rằng nhiều người đã dự đoán được việc này chỉ là vấn đề thời gian, nhưng họ nghĩ phải vài chục năm sau mới xảy ta.
Dù vậy, Sở Vân Phàm vẫn sẽ là người trẻ tuổi nhất đạt đến cảnh giới đó trong toàn Đại Ngụy quốc.
Nhưng bây giờ, sau khi Sở Vân Phàm hồi sinh, hắn đã đạt được!
"Quá mạnh! Hoàng gia đệ nhất cung phụng không có chút sức chống trả nào, gần như bị giết ngược!"
"Không chỉ đơn giản là đứng ở cấp bậc đó, mà còn là cường giả trong Hư Đan đỉnh cao. Giờ còn ai dám nói là đối thủ của hắn?"
“Nếu không tận mắt chứng kiến, đánh chết tôi cũng không tin nổi!”
Nhiều người ý thức được, e rằng toàn bộ Đại Ngụy quốc sắp đón một trận mưa máu gió tanh.
So với Sở Vân Phàm, Hoàng gia đệ nhất cung phụng quá yếu ớt. Xem ra, ngay cả Đại tướng quân Diệp Phi cũng chưa chắc chống lại được Sở Vân Phàm.
Chỉ có Vân Hoang, cao thủ số một thiên hạ trong truyền thuyết, may ra mới là đối thủ của Sở Vân Phàm!
Kết luận này khiến vô số người run sợ!
Có lẽ Sở Vân Phàm sẽ mang đến một thời đại hoàn toàn mới!
Ở phía khác, Thập bát hoàng tử Ngụy Vô Nhai cũng run rẩy toàn thân, nhưng là vì quá hưng phấn. Hắn không biết Sở Vân Phàm đã tu luyện thế nào để đạt đến trình độ kinh người này, nhưng hắn biết, Sở Vân Phàm càng mạnh thì hắn càng có lợi.
Từ khi cứu người Sở gia, hắn không còn lựa chọn nào khác: hoặc là nhờ Sở Vân Phàm giúp lên ngôi, hoặc là chết dưới tay quân triều đình.
Không có khả năng thứ ba!
"Quá tốt rồi, ta có hy vọng đăng cơ rồi!" Ngụy Vô Nhai cố gắng kiềm chế, nhưng vẫn không thể ngừng run rẩy.
Với người khác, trận chiến đã kết thúc. Nhưng với Sở Vân Phàm, nó chỉ mới bắt đầu!
Cấm Vệ quân không phải đối thủ của Sở Vân Phàm, nhưng dù sao đây cũng là đội quân tinh nhuệ nhất Đại Ngụy quốc. Dù không có cơ hội thắng, họ cũng không lùi bước.
Trong đầu họ đã được nhồi nhét niềm tin tuyệt đối không lùi bước!
Sở Vân Phàm cũng không nương tay với những người này, mà ra tay tàn sát.
Các đòn tấn công của họ không thể xuyên thủng Hắc Long Dạ Y. Còn Sở Vân Phàm chỉ cần bắn một mũi tên, đã có hơn trăm người chết trong vụ nổ.
Với Sở Vân Phàm, chuyện này không có gì đáng nói.
Dù có hơn hai vạn quân, đủ sức tạo thành chiến khí giết Đan cảnh cao thủ, nhưng trước mặt Sở Vân Phàm, một Hư Đan đỉnh phong vượt trội, vẫn còn quá yếu.
Trận chiến kéo dài một canh giờ. Sở Vân Phàm không dùng đại chiêu, chỉ tấn công đơn giản mà đã giết sạch hai vạn quân.
Chiến đấu kết thúc, mọi người vẫn còn chìm trong chấn động!
Trong một canh giờ đó, các thám tử của các thế lực lớn đã truyền tin đi khắp nơi, ngày càng có nhiều thám tử tụ tập lại.
Kết quả trận chiến cũng lan truyền trong các thế lực lớn của Đại Ngụy quốc.
Đặc biệt là các thế lực lớn ở phía nam Đại Ngụy quốc càng thêm kinh hãi. Khi triều đình ra tay với Sở gia, không ít kẻ đã "thừa nước đục thả câu". Vì ai cũng cho rằng Sở Vân Phàm không thể trở về, Sở gia không còn chỗ dựa, không thể nào là đối thủ của họ.
Thời gian qua, nhiều sản nghiệp của Sở gia đã bị thôn tính.
Giờ Sở Vân Phàm trở về, chẳng phải hắn sẽ đòi lại tất cả?
Không chỉ đòi lại, mà còn tính cả sổ sách!
Trước đây, họ nghĩ dù Sở Vân Phàm có trở về cũng không làm øì được họ. Nhưng kết quả trận chiến này đã chứng minh Sở Vân Phàm có thực lực đó.
Cấm Vệ quân Đại Ngụy không thể ngăn cản Sở Vân Phàm, bị tiêu diệt chỉ là vấn đề thời gian.
Ngay cả cao thủ hàng đầu như Hoàng gia đệ nhất cung phụng cũng không phải đối thủ của hắn, đây mới là điều đáng sợ nhất!
Nhưng nhiều người cũng cảm thấy an tâm vì Sở gia đã được cứu trước khi bị đưa lên pháp trường. Sở Vân Phàm sẽ không vì thế mà nổi giận, phát điên!
Trước kia họ nghĩ kẻ ra tay cứu Sở gia chỉ là "lo chuyện bao đồng", giờ họ mới thấy "lo chuyện bao đồng" cũng không phải là chuyện quá tệ!
Sau khi tiêu diệt hết đám quân lính, Sở Vân Phàm tìm đến Thập bát hoàng tử Ngụy Vô Nhai, người vẫn còn đang hưng phấn.
Nghĩ đến việc mình có thể thành công, hắn thực sự không kiềm chế được.
"Sở đại sư quả nhiên ghê gớm, Hoàng gia đệ nhất cung phụng cao thủ như vậy cũng không phải đối thủ của ngài!" Ngụy Vô Nhai vội nói. Không hẳn là khen Sở Vân Phàm, mà là hắn thực sự nghĩ vậy. Việc Sở Vân Phàm gần như hành hạ đến chết Hoàng gia đệ nhất cung phụng đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn của hắn về Sở Vân Phàm.
Quá mạnh! Có cao thủ như vậy bảo vệ, hắn muốn không thành công cũng khó!
"Giết một Hoàng gia đệ nhất cung phụng thì tính là gì, tiếp theo là giết Đại tướng quân Diệp Phi, thay đổi triều đại!" Sở Vân Phàm lạnh nhạt nói.
Nguy Vô Nhai vội thu liễm tâm tư, gật đầu.
"Nhưng bây giờ làm ầm ĩ lên, e rằng triều đình và Phụ hoàng đã sớm chuẩn bị!" Ngụy Vô Nhai có chút lo lắng.
"Ta muốn chính là hiệu quả này. Nếu ngay từ đầu ta đánh lén đế đô, cũng không phải không làm được. Nhưng sau đó ngươi làm sao trấn áp các nơi chư hầu, các cường giả? Bọn chúng sẽ liên tục nổi dậy, dù ta có thể trấn áp hết, cũng sẽ làm tổn hại nguyên khí quốc gia!" Sở Vân Phàm chậm rãi nói.