Quả nhiên, điều gì càng sợ càng gặp phải, khi cả hai vừa bắt đầu lo lắng thì Sở Vân Phàm đã bay thăng đến phía trên Thiên Cơ Các.
"Sư phụ, phải làm sao?" Vương Siêu kinh hoảng nhìn Chu Lập Luân. Thường ngày, hắn thấy cao thủ nhiều rồi, dù là Đan cảnh, trước mặt Thiên Cơ Các cũng phải ngoan ngoãn cúi đầu.
Vì vậy trước đây hắn không thấy có gì bất ổn, ai ngờ Sở Vân Phàm này lại hung hãn đến vậy.
Hứa Thế Kiệt danh tiếng lẫy lừng mà không phải đối thủ của hắn!
Người bình thường chịu thiệt chỉ có thể nuốt giận vào bụng, vì họ không đủ sức chống lại Thiên Cơ Các khổng lồ.
Nhưng Kiếm Võ Trần này rõ ràng khác với những người trước.
"Hoảng cái gì, ta không tin hắn dám xông vào Thiên Cơ Các, làm thế là đối đầu với chúng ta, thiên hạ lớn như vậy cũng không có chỗ cho hắn dung thân!" Chu Lập Luân nghiến răng nói.
Trong lòng hắn lúc này cũng hết sức căng thẳng, nhưng sự đã đến nước này, hắn không còn lựa chọn nào khác.
Họ bán tình báo tùy theo người mà định giá, nhưng rõ ràng đã nhìn lầm Sở Vân Phàm. Theo thông tin có được, Sở Vân Phàm chỉ được cho là có tu vi Đan cảnh.
Đó cũng chỉ là tin đồn, nhưng khi Sở Vân Phàm thực sự ra tay, họ mới phát hiện, tin đồn gì chứ, hắn giết Đan cảnh dễ như giết chó, đâu chỉ đơn giản là tin đồn.
Dù vậy, hắn vẫn tin rằng, đanh tiếng Thiên Cơ Các là bùa hộ mệnh tốt nhất của mình. Thiên Cơ Các mạnh mẽ, ai cũng biết, dù chỉ buôn bán tình báo.
Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để đổi lấy vô số cao thủ phục vụ. Đắc tội Thiên Cơ Các, tức là đắc tội vô số cao thủ, không ai có thể trốn thoát sự truy sát của Thiên Cơ Các.
Sở Vân Phàm bay thẳng đến phía trên Thiên Cơ Các, vẻ mặt lạnh lùng. Người thường sợ Thiên Cơ Các, nhưng hắn thì không. Cùng lắm thì đổi một cái tên khác thôi, để bọn chúng đi lùng bắt Kiếm Vô Trần khắp thiên hạ.
"Chu Lập Luân, Vương Siêu, cút ra đây!"
Sở Vân Phàm hét lớn, làm rung chuyển cả Vân Sơn Thành.
Trong Thiên Cơ Các, Chu Lập Luân và Vương Siêu biến sắc, Sở Vân Phàm trực tiếp điểm tên, rõ ràng là nhắm vào hai người họ.
Nếu người ta biết Sở Vân Phàm là do họ chiêu chọc tới, có thể tưởng tượng được, người khác sẽ nghĩ gì về họ.
"Đáng chết, Sở Vân Phàm!"
Vương Siêu nghiến răng.
Chu Lập Luân cũng tái mét mặt, đâu còn vẻ ung dung khi bán tình báo của Sở Vân Phàm nữa.
Toàn bộ Thiên Cơ Các gần như lập tức biết chuyện, ở Thiên Cơ Các sống bằng buôn bán tình báo, khó mà giữ được bí mật.
Chu Lập Luân tuy địa vị không thấp, nhưng vẫn có người đủ sức ngang hàng với hắn.
"Là Chu Lập Luân chọc tới tên sát tinh này sao?"
"Xem ra hắn đã bại lộ, chuyện bán một thông tin cho hai bên sớm muộn cũng xảy ra!"
"Nhưng Sở Vân Phàm chắc không dám xông vào đâu!"
Trong lúc mọi người bàn tán, hai con sư tử đá trước Thiên Cơ Các bỗng nhúc nhích. Vốn mọi người chủ coi đó là sư tử đá bình thường, nhưng trong chốc lát, chúng hóa thành hai con mãnh thú khổng lồ, nhào về phía Sở Vân Phàm.
Thực lực của hai con sư tử đá này đều không kém Hư Đan cảnh sơ kỳ.
"Đây là con rối!"
Nhiều người kịp phản ứng, chỉ có con rối mới có uy lực như vậy.
Thiên Cơ Các bình thường không phô trương, lại có nội tình như vậy, nhất thời khiến nhiều người kinh ngạc.
Chăng trách Thiên Cơ Các dám mở rộng chỉ nhánh khắp nơi, thực lực như vậy quả thực không tầm thường.
Hai con sư tử đá từ hai bên trái phải giáp công Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm không thèm nhìn, tiện tay vung hai kiếm.
"Oành!"
"Oành!"
Hai con sư tử đá nổ tan xác trên không trung. Dù có thực lực Hư Đan cảnh sơ kỳ, uy hiếp kẻ địch cũng thừa sức, nhưng tiếc là, chúng gặp Sở Vân Phàm.
Trong tay Sở Vân Phàm, chúng không đỡ nổi một đòn.
Dù Sở Vân Phàm đang cố gắng chỉ dùng kiếm đạo tu vi, nhưng nội lực bản thân quá mạnh, con rối tầm thường không thể gây ra bất kỳ uy hiếp nào cho hắn.
Với Sở Vân Phàm, đây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng với toàn bộ Vân Sơn Thành, đây là một chấn động lớn.
Các thế lực ở Vân Sơn Thành còn đang chấn động vì Thiên Cơ Các có thủ đoạn cuối cùng như vậy, ai ngờ lại thấy Sở Vân Phàm dễ dàng chém nát hai con sư tử đá trên không trung.
Ai mạnh ai yếu, quá rõ ràng!
Trong lúc nhất thời, tiếng bàn luận không ngớt.
"Kiếm Vô Trần này rốt cuộc là ai, kiếm đạo tu vi quả thực xuất thần nhập hóa!"
"Tu vi của hắn cường hoành, hiếm thấy trong đời!"
"Kiếm đạo tu vi thật sự có thể mạnh đến vậy sao? Lâu lắm rồi không thấy kiếm tu nào cường hoành như vậy!"
Mọi người cảm khái, nhưng càng nhiều người lại nghỉ ngờ.
"Hắn vừa đắc tội Cửu Tinh Giáo, chẳng lẽ lại muốn đắc tội luôn Thiên Cơ Các sao?"
Trong mắt nhiều người, cả hai đều là quái vật khổng lồ, đắc tội một bên đã ăn ngủ không yên, huống chi là đắc tội cả hai.
Một lát sau, từ sâu trong Thiên Cơ Các, một ông lão mặc trường bào màu vàng bay ra, nhìn Sở Vân Phàm: "Tại hạ Hoàng Thủ Nghĩa, Các chủ Thiên Cơ Các Vân Sơn Thành, không biết đạo hữu vì sao lại đập phá Thiên Cơ Các chúng ta?"
Sở Vân Phàm cười lạnh: "Hoàng Các chủ, lẽ nào ngươi thật sự không biết ta vì sao muốn đập phá Thiên Cơ Các các ngươi sao? Ta vừa hỏi thông tin của các ngươi xong, chân sau các ngươi đã đem tình báo của ta bán đi!"
Mọi người xôn xao, nghe Sở Vân Phàm nói vậy, ai nấy đều ngạc nhiên. Phải biết, trong số họ cũng có nhiều người từng mua hoặc bán thông tin cho Thiên Cơ Các.
Nếu đúng như lời Sở Vân Phàm nói, vừa hỏi thông tin xong đã bị Thiên Cơ Các trở mặt bán đi, tuy rằng từ góc độ làm ăn mà nói, không có gì đáng trách, Thiên Cơ Các chỉ cần có giá là bán!
Nhưng khi họ đặt mình vào hoàn cảnh của người khác suy nghĩ, không khỏi dựng tóc gáy. Nếu thật sự như vậy, sau này họ phải đề phòng Thiên Cơ Các.
Đặc biệt là việc Thiên Cơ Các làm như vậy, rõ ràng là bán một thông tin cho hai bên, đến lúc đó sẽ như Sở Vân Phàm và Hứa Thế Kiệt hôm nay, sống chết có số, ai mạnh hơn thì sống sót.
Hoàng Thủ Nghĩa biến sắc mặt, hắn cũng có thể nghĩ đến, tin tức này lan truyền sẽ gây ra đả kích lớn đến hình ảnh của Thiên Cơ Các.