“Tấn công tổng lực, đánh hắn xuống!"
Trong hàng ngũ cấm quân, một viên tướng quân gầm lớn.
Ngay lập tức, hơn vạn cấm quân đồng loạt động tác, chỉnh tề rút những cây cung lớn từ sau lưng ra.
"Vút!"
"Vút!"
...
Sau những tiếng rít xé gió thê lương ấy, đám thám tử giám thị từ xa chỉ kịp thấy vô số mũi tên như mưa lớn trút xuống, ào ạt lao về phía Sở Vân Phàm.
Tựa một cơn bão táp kinh hoàng, những mũi tên trên không trung liên kết sức mạnh, mượn uy lực quân sự để tăng cường sức mạnh bản thân.
"Tê, nguy to rồi! Dù là cao thủ Đan Cảnh trúng phải trận này cũng nát như tổ ong!"
Một thám tử kinh hãi thốt lên. Đám cấm quân này, mỗi người đều thiện xạ liên hồi, là tinh nhuệ trong tinh nhuệ. Trong chớp mắt, mỗi người đã bắn ra mấy mũi tên, tạo thành cơn bão tên đáng sợ từ hàng chục ngàn mũi tên.
Nếu cao thủ Thần Thông Cảnh gặp phải, chắc chắn tan xác. Thậm chí, một đám cao thủ Thần Thông Cảnh cũng khó toàn mạng.
Cao thủ Đan Cảnh chỉ có nước bỏ chạy, căn bản không thể đến gần!
Đây chính là thủ đoạn đáng sợ nhất của quân đội!
Trong số các thám tử, có người từng phục vụ trong quân ngũ, nên hiểu rõ điều này hơn ai hết.
Nhiều người vẫn cho rằng Sở Vân Phàm có chút tự lượng sức mình. Cấm quân là tinh nhuệ trong tinh nhuệ của Đại Ngụy Quốc, khác hẳn với đám ô hợp của Đại Vô Tướng Tông.
Nhưng ngay sau đó, họ được chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng!
Đối diện với màn tên như mưa trút, Sở Vân Phàm không hề chớp mắt. Hắn giơ cao cánh tay, pháp lực cuồn cuộn trào ra sau lưng, hóa thành đao, thương, kiếm, kích – mười tám loại binh khí, tạo thành một bức tường binh khí dày đặc.
Hắn đột ngột vung tay xuống, bức tường binh khí lập tức ào ào lao xuống với tốc độ kinh hồn, quét thẳng vào cơn bão tên đang ập tới!
"Ầm ầm ầm!"
Những tiếng nổ long trời lở đất vang lên, cơn sóng xung kích vô biên cuốn phăng mọi thứ, thậm chí tạo ra ánh sáng chói lòa che khuất tầm mắt. Mọi người chỉ có thể dùng thần niệm để quan sát. Vô số luồng sức mạnh sấm sét hóa thành binh khí, trực tiếp va chạm với tên, tạo ra vô vàn vụ nổ.
Từng binh sĩ cấm quân đều là cao thủ Tiên Thiên trở lên, thậm chí có cả hơn trăm cao thủ Thần Thông Cảnh. Mỗi người như một cỗ máy không biết mệt mỏi, liên tục bắn ra những loạt tên, nhắm thăng vào Sở Vân Phàm.
Cảnh giới Tiên Thiên so với Đan Cảnh thì quá nhỏ bé, nhưng nhờ sức mạnh quân đội, sức mạnh của hơn vạn người được tập trung lại, đó mới là điều đáng sợ nhất.
Nếu nhìn từ trên trời xuống, có thể thấy hai cơn sóng cuồng bạo đang không ngừng bao phủ, nuốt chửng lẫn nhau.
Mọi người kinh hãi nhìn Sở Vân Phàm, hắn gần như một mình chống lại hơn vạn cấm quân.
Một người chống lại vạn người, quả thực là một kỳ tích khó tin. Nên nhớ, dù là cường giả cũng có lúc kiệt sức, sức người có hạn, chỉ có sức mạnh đất trời mới vô tận.
Nhưng Sở Vân Phàm đã làm được. Đối mặt với cơn cuồng phong tấn công như vậy, hắn không hề né tránh, trực diện nghênh đón.
Bất kỳ đòn tấn công nào cũng không thể gây uy hiếp cho Sở Vân Phàm. Trong vòng trăm thước quanh hắn, một cơn lốc sức mạnh sấm sét khổng lồ hình thành. Những luồng sức mạnh sấm sét này dường như có mắt, có linh tính.
Bất kỳ đòn tấn công nào rơi vào cơn lốc này đều tan nát, không thể gây tổn hại cho Sở Vân Phàm.
Quanh thân Sở Vân Phàm như một cối xay thịt khổng lồ, nghiền nát mọi đòn tấn công.
Dần dần, ngay cả những quân sĩ cấm quân kiên định nhất cũng biến sắc, kinh ngạc nhìn Sở Vân Phàm trên không trung. Họ hiểu rõ sức công phá khủng khiếp của đợt tấn công liên miên bất tuyệt này.
Thậm chí, đã có cao thủ Đan Cảnh chết dưới tay họ. Bởi vì sức mạnh của một người sao có thể chống lại vạn người? Ai ngờ, Sở Vân Phàm lại làm được.
Sau khi giải phóng toàn bộ tiềm lực, thực lực của Sở Vân Phàm tăng lên gấp bội, pháp lực tích lũy tăng vọt hơn mười lần.
Bây giờ, Sở Vân Phàm như một pháo đài di động, pháp lực vô tận. Tốc độ tiêu hao thậm chí còn không đuổi kịp tốc độ hồi phục của hắn. Vô số sức mạnh sấm sét hóa thành binh khí không ngừng hình thành, rồi oanh tạc xuống.
Thậm chí, nếu nhìn từ trên cao, Sở Vân Phàm còn dần chiếm thế thượng phong, từ từ đẩy lùi khu vực giao tranh về phía quân trại.
Đây là chuyện kinh người đến mức nào!
Nhưng với Sở Vân Phàm, điều này chắng đáng là bao. Đám cấm quân hơn vạn người này tuy tỉnh nhuệ, nhưng sao có thể so sánh với Huyết Man Vệ?
So với Huyết Man Vệ còn kém xa!
"Ngụy Hưng Thịnh Phong, ta đến lấy mạng chó của ngươi!"
Sở Vân Phàm cất cao giọng, âm thanh chấn động cả thung lũng.
Đám thám tử từ xa liếc nhìn nhau. Quả nhiên, Sở Vân Phàm nhắm thẳng vào Nhị Hoàng Tử Ngụy Hưng Thịnh Phong.
Chi là, họ không ngờ rằng Sở Vân Phàm lại có thực lực kinh khủng đến mức một mình chống lại hơn vạn cấm quân.
Ngay cả Đại Tướng Quân Diệp Phi cũng không thể đạt đến trình độ kinh người như Sở Vân Phàm.
Nhìn cơn lốc sức mạnh sấm sét hóa thành binh khí không ngừng nghỉ của Sở Vân Phàm, nhiều thám tử không khỏi âm thầm tặc lưỡi.
"Tên Sở Vân Phàm này lẽ nào không biết mệt sao? Cũng không sợ kiệt sức mà chết à?"
Nhiều người ác ý phỏng đoán.
Nhưng trong quân trại hoàn toàn không có bất kỳ phản hồi nào, như thể Nhị Hoàng Tử Ngụy Hưng Thịnh Phong không hề ở trong đó, không một chút động tĩnh.
"Kẻ này tạo phản, giết chết hắn!" Lúc này, trong cấm quân đột nhiên xuất hiện một cao thủ võ đạo. Đó là một cao thủ Đan Cảnh cường đại. Giữa vô số mũi tên đang bay tới, hắn rút một cây trường cung, bắn ra một mũi tên, lập tức tạo thành một cơn lốc kinh hoàng lao về phía Sở Vân Phàm.
Mũi tên hình thành cơn lốc này quá kinh người, trực tiếp chiếm một phần ba sức mạnh của toàn bộ đợt tấn công!
"Trò mèo!"
Sở Vân Phàm chẳng thèm nhìn tới, vung tay áo một cái đã quét tan cơn lốc kinh hoàng kia thành tro bụi.
“Các ngươi đã muốn chơi, vậy ta sẽ chơi với các ngươi. Ngụy Hưng Thịnh Phong, ta ngược lại muốn xem ngươi có thể làm con rùa đen rụt cổ đến khi nào!”
Sở Vân Phàm hừ lạnh một tiếng, một luồng sức mạnh sấm sét nổi lên trong tay hắn, bắt đầu nhanh chóng xoay tròn, rồi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, hóa thành một cây trường cung, lờ mờ có chút tương tự Xạ Nhật Cung.
Thực tế, đây chính là Sở Vân Phàm mô phỏng Xạ Nhật Cung, ngưng tụ từ pháp lực.
"Vút!"
Sở Vân Phàm tạo ra một đạo quang tiễn trên bàn tay, rồi bắn thẳng ra ngoài.
Mũi tên hóa thành một đạo lưu quang, xé toạc bầu trời, thanh thế kinh người. Nó thế như chẻ tre, lập tức phá hủy những mũi tên bay tới, với tốc độ kinh hồn quét về phía cao thủ Đan Cảnh kia.
"Oành!"
Cao thủ Đan Cảnh bị bắn trúng, kêu thảm một tiếng. Thân thể hắn bị bắn nổ giữa không trung, hóa thành một trận mưa máu.