Tuy rằng biết có kẻ muốn lợi dụng mình để mượn đao giết người, nhưng lúc này hắn lại cảm thấy chắng hề gì, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Bất kể bọn họ có mục đích gì, sự tồn tại của Huyết Tu La đối với Sở Vân Phàm mà nói, vốn như cái gai trong cổ họng, một ngày không diệt trừ, một ngày hắn khó lòng an tâm.
Sở Vân Phàm không biết lần này Mật Điệp Ty hành động, ai là kẻ đứng sau lưng, hoặc có lẽ, có thể không chỉ một phe thế lực tham gia vào.
Nhưng Sở Vân Phàm nghĩ lại cũng hiểu, chỉ sợ chắc chắn không chỉ một thế lực, dù sao Mật Điệp Ty là chó trung thành của hoàng đế, xưa nay chỉ trung thành với Hoàng Đế, Hoàng Đế bảo giết ai thì giết!
Đây là tôn chỉ không thể thay đổi, bởi vì nếu thay đổi, e rằng không có vị Hoàng Đế nào có thể dung thứ việc nắm giữ một tổ chức tình báo khổng lồ mà người đứng đầu lại bắt cá hai tay.
Muốn bức bách Mật Điệp Ty cung cấp tin tức cho Sở Vân Phàm, dù chỉ là một nhược điểm cũng không đủ, chắc chắn là kết quả của việc nhiều thế lực liên thủ.
Nghĩ đến đây, Sở Vân Phàm cũng hiểu, muốn Nhị Hoàng tử qua mặt người khác đâu có dễ!
Tuy rằng nhiều người không coi trọng mình, nhưng cũng có khối người hy vọng mình chiến thắng!
Sở Vân Phàm tuy rằng không cho thấy sẽ đứng về bên nào, nhưng việc phái trung lập này thắng lợi, dù sao cũng tốt hơn việc Huyết Diêm La thắng lợi rồi đứng về phía Nhị Hoàng tử.
"Huống hồ, đây cũng là tư tâm ta muốn giúp ngươi một lần!" Mật Điệp Ty ti chủ nói. "Đại Ngụy quốc ta và Kim Trướng Hãn Quốc trên bề mặt giao thủ không nhiều, nhưng lén lút giao chiến chưa bao giờ ngừng, nhưng thường thì chúng ta thua nhiều hơn thắng, riêng Mật Điệp Ty đã không biết hao tổn bao nhiêu huynh đệ!"
"Lần này ngươi một hơi chém giết A Đề Lạp cùng mười mấy cao thủ Đan cảnh, có thể nói là một đại thắng hiếm có của nước ta, ngươi phải biết, trong tình huống bình thường, Đại Ngụy quốc ta dù có năng lực diệt trừ những người này, cái giá phải trả cũng vô cùng đắt đỏ, không thể giống như ngươi, không bị thương mà loại trừ được những người này!" Mật Điệp Ty ti chủ tiếp tục nói. "Vì Đại Ngụy quốc, ta cũng nguyện ý giúp ngươi một lần!”
Sở Vân Phàm nhìn Mật Điệp Ty ti chủ, nhưng chưa hề hoàn toàn tin tưởng, bởi vì nguyên nhân thực sự chỉ có Mật Điệp Ty ti chủ tự mình biết.
Nhưng Sở Vân Phàm chỉ cần biết có thể tìm được nơi bế quan của Huyết Diêm La là đủ rồi.
Ba tháng sau cuộc chiến? Ai chờ ngươi ba tháng?
Sở Vân Phàm cười lạnh một tiếng, nói: "Đã như vậy, việc này không nên chậm trễ, ta lập tức xuất phát, nếu việc này là thật, chờ ta trở lại, nhất định có hậu tạ!"
“Ngươi không phải vẫn kẹt ở nửa bước Đan cảnh sao? Ta có thể giúp ngươi đột phá lên Đan cảnh”
Lời nói của Sở Vân Phàm khiến Mật Điệp Ty ti chủ vốn luôn giữ vẻ trấn định nhất thời kích động.
Hắn kẹt ở nửa bước Đan cảnh quá lâu rồi, tuy rằng trong mắt người khác, hắn cũng được coi là một nhân vật cấp bá chủ một phương.
Nhưng bản thân hắn hiểu rõ, trước mặt cao thủ Đan cảnh thực thụ, hắn chẳng là gì cả.
Chỉ có dựa vào thân phận Mật Điệp Ty ti chủ, mới có thể khiến những cao thủ Đan cảnh kia đối xử bình đẳng, nhưng đó chẳng qua là nể mặt Đại Ngụy quốc.
Nếu trở mặt, hắn căn bản không có sức chống trả.
Trong nhiều năm qua, hắn đã thử vô số phương pháp, nhưng vẫn không thể đột phá cực hạn, bước vào Đan cảnh, đến chính hắn cũng tuyệt vọng, cảm thấy không có khả năng.
Nhưng ai ngờ, ở đây, Sở Vân Phàm lại cho hắn một hy vọng.
Dù bụng dạ thâm sâu, nhưng lúc này hắn cũng không kìm được, vội vàng hỏi: "Sở đại sư nói thật chứ? Ta còn có hy vọng bước vào Đan cảnh sao?"
"Không sai, nếu ta không nhìn lầm, ngươi từ nhỏ tu hành không cẩn thận, từng tẩu hỏa nhập ma một lần, sau đó không thể hồi phục hoàn toàn, vì vậy ngươi mới chậm chạp không thể bước vào Đan cảnh, ta nói không sai chứ!" Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
Mật Điệp Ty ti chủ trợn to hai mắt, kinh ngạc nhìn Sở Vân Phàm, đường như muốn biết làm sao Sở Vân Phàm nhìn ra được, Sở Vân Phàm không hề nói sai, ngược lại, còn nói rất chính xác.
Ngay cả chuyện hắn từng tẩu hỏa nhập ma cũng bị Sở Vân Phàm nhìn ra, phải biết bí mật này, hắn chưa bao giờ tiết lộ với ai.
Vì vậy sẽ không có người thứ hai biết, Sở Vân Phàm thuần túy nhìn mà có thể biết nhiều như vậy.
Trong lòng hắn dậy sóng, bệnh này hắn từng lặng lẽ tìm khắp ngự y trong hoàng cung chữa trị, nhưng đều bó tay, thậm chí phần lớn ngự y còn không biết vấn đề ở đâu.
Mà Sở Vân Phàm lại có thể nhìn ra, hơn nữa còn chắc chắn có biện pháp, nhất thời khiến hắn kích động, trên đời này, Đan cảnh mới được coi là một nhân vật lớn, còn nửa bước Đan cảnh, dù hắn có cáo mượn oai hùm, khoác da hổ Đại Ngụy, vẫn có rất nhiều người không nể mặt hắn.
Nhưng một khi hắn bước vào Đan cảnh lại khác, đủ để sánh ngang với những cao thủ, lại nắm trong tay Mật Điệp Ty, một con quái vật khổng lồ, ai đám coi thường hắn?
Hắn không phải chưa từng nghĩ Sở Vân Phàm có thể đang dọa mình, nhưng hắn lập tức nhớ tới, trong tình báo có ghi chép, Sở Vân Phàm từng rất dễ dàng chữa khỏi bệnh của An Tú Tú, trưởng nữ của An Quốc Hầu, còn bang chủ Chiến Lang Bang cũng được Sở Vân Phàm cứu sống trong tình trạng gần chết.
Nhất thời trong lòng hắn không còn nghi ngờ, Sở Vân Phàm chỉ sợ là một y sư cấp đại quốc thủ, chỉ là người bình thường bị thân phận luyện đan sư cao cấp của hắn che mắt mà thôi.
"Cầu Sở đại sư ra tay cứu giúp!" Mật Điệp Ty ti chủ vội vã đứng lên, hướng về Sở Vân Phàm chắp tay sâu sắc, lúc này hắn không kịp nhớ đến thể diện gì nữa.
Không có gì quan trọng hơn việc chữa khỏi thương thế trên người, tiến thêm một bước.
“Đứng lên đi!"
Sở Vân Phàm đưa tay, Mật Điệp Ty ti chủ cảm giác như bị một nguồn sức mạnh nâng lên, ưỡn thẳng lưng.
Trong lòng hắn kinh ngạc không nói nên lời, Sở Vân Phàm quả nhiên công lực thâm sâu khó lường, không, thậm chí còn đáng sợ hơn gấp trăm lần, ngàn lần so với tin đồn.
"Không sao, ta đã nói rồi, mặc kệ ngươi nói cho ta tăm tích của Huyết Diêm La vì lý do gì, nhưng ta cả đời làm việc ân oán rõ ràng, ngươi đã giúp ta, cũng không keo kiệt giúp ngươi một tay!" Sở Vân Phàm nói, "Vết thương trên người ngươi đối với người khác có thể là bó tay, vì họ không hiểu, nhưng đối với ta, chẳng qua là dễ như ăn cháo, không tính là gì!"
"Ngươi cứ ở Trung Tín Hầu phủ chờ, chờ ta chém giết Huyết Diêm La, cứu trở về giúp ngươi chữa thương!"