Vân Sơn Thành là một khu vực "tam bất quản”, không trực thuộc bất kỳ thế lực lớn nào. Tuy vậy, đằng sau nó lại có thế lực mạnh mẽ chống lưng, chỉ là so với các thế lực trực thuộc tông môn, gia tộc khác thì nó trung lập hơn, ai cũng có thể đến đây.
Nhưng nếu muốn tác oai tác quái ở đây, kẻ đó sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt của Thành chủ Vân Sơn Thành.
Với nhiều người ở vực ngoại, nơi này là một điểm giao dịch vô cùng tốt. Giao dịch ở đây không cần lo bị các thế lực khác "ăn chặn", bởi vì không ai dám đắc tội Thành chủ Vân Sơn Thành.
Hơn nữa, chính vì ai cũng có thể đến, nên Vân Sơn Thành quy tụ rất nhiều cao thủ từ vực ngoại, tạo thành một thành trấn cực kỳ phồn vinh.
Nhiều người có quyền thế cũng muốn đến đây, dùng tiền để hưởng thụ những điều mà nơi khác không có được.
Có thể nói, đây là một khu vực hiếm hoi hòa bình giữa một vực ngoại đầy rẫy chém giết.
Sau khi nghe Ty chủ Mật Điệp Ty, Sở Vân Phàm hiểu ngay đây là nơi như thế nào. Trong Liên bang Nhân loại cũng có không ít nơi tương tự, chỉ là không trắng trợn như vậy.
Nơi này là vùng đất mà các quốc gia, tông môn, gia tộc đều không quản lý được.
Và nó nằm giữa Đại Ngụy quốc và Kim Trướng Hãn Quốc!
"Vân Sơn Thành, Cửu Tinh Giáo?" Sở Vân Phàm nheo mắt. Hơn một năm qua, hắn không có tin tức gì về Đường Tư Vũ, không ngờ nàng lại ở vực ngoại.
Ban đầu, Sở Vân Phàm còn nghĩ với thực lực của Đường Tư Vũ, nàng có thể tự bảo vệ rnình, ai ngờ nàng lại bị Cửu Tỉnh Giáo truy sát.
Hơn nữa, nhìn mức độ hư hại của vòng tay, có lẽ nàng đã bị thương không nhẹ, nếu không vòng tay đã không rơi mất.
Nghĩ đến đây, sát ý trong lòng Sở Vân Phàm càng sôi sục.
"Cửu Tinh Giáo rốt cuộc là cái gì?" Sở Vân Phàm nheo mắt, ánh mắt lóe lên vài phần sát ý lạnh lẽo.
"Theo những gì chúng ta biết, Cửu Tinh Giáo là một tông môn vô cùng cường đại ở vực ngoại, cao thủ nhiều như mây. Trong tông môn, không chỉ có một cao thủ Đan cảnh!" Ty chủ Mật Điệp Ty nói. "Nhưng trụ sở của bọn chúng cách Đại Ngụy quốc ta rất xa, nên chúng ta không rõ lắm thông tin liên quan đến bọn chúng, chỉ là một vài tin đồn mà thôi!"
Sở Vân Phàm nheo mắt. Cửu Tỉnh Giáo hiển nhiên không phải hạng người hiền lành, có thể sống sung sướng ở một nơi như vực ngoại, thực lực của chúng chắc chắn không tầm thường. Nhưng sát ý trong lòng hắn đã trỗi dậy.
Cửu Tinh Giáo chắc chắn không thoát được!
Nhưng muốn đối phó với Cửu Tinh Giáo, không thể nóng vội, vì trước tiên hắn phải tìm được Đường Tư Vũ, phải xác định tình hình của nàng ra sao!
Còn Cửu Tinh Giáo đáng chết kia, sớm muộn gì hắn cũng phải diệt trừ!
Nhưng hắn có chút kỳ lạ, tại sao Đường Tư Vũ lại trêu chọc đến Cửu Tinh Giáo, rốt cuộc có nguyên nhân gì mà hắn không biết?
"Chúng ta chỉ biết đại khái như vậy thôi!” Ty chủ Mật Điệp Ty nói.
"Ta biết rồi, đa tạ ngươi!" Sở Vân Phàm nói.
"Sở đại sư đừng nói vậy, ngài đã giúp ta chữa trị ám thương, ta đã vô cùng cảm kích rồi, chút chuyện này chẳng đáng gì!" Ty chủ Mật Điệp Ty nói. "À phải rồi, ta có một bản đồ vực ngoại, nếu Sở đại sư muốn đến vực ngoại, hẳn là cần đến nó!"
Nói rồi, Ty chủ Mật Điệp Ty dâng lên một bản đồ rất chi tiết, đánh dấu nhiều tình hình ở vực ngoại. Trên bản đồ còn lấp lánh lưu quang nhàn nhạt, rõ ràng là đã được gia trì pháp lực, không dễ bị hư hại.
"Vậy thì cảm tạ ngươi nhiều!" Sở Vân Phàm gật đầu nói.
“Có thể giúp Sở đại sư là vĩnh hạnh của chúng tai”
Ty chủ Mật Điệp Ty vội vàng nói.
"Đã vậy, ta không giữ ngươi nữa!" Sở Vân Phàm trực tiếp tiễn khách.
Ty chủ Mật Điệp Ty gật đầu, vội vàng cáo từ ra về.
Sở Vân Phàm nhìn bản đồ. Ở một góc bản đồ có ghi chú vị trí Vân Sơn Thành, cách Đại Ngụy quốc quả thực rất xa. Dù lấy tốc độ của Sở Vân Phàm hiện tại, cũng phải bay một ngày một đêm.
Phải biết rằng, tốc độ phi hành của Sở Vân Phàm hiện nay đã khác xa trước kia, vậy mà vẫn phải bay một ngày một đêm, có thể tưởng tượng được khoảng cách lớn đến mức nào.
Nhưng nghĩ đến Đường Tư Vũ có thể gặp bất trắc, Sở Vân Phàm đã nóng lòng không thể chờ đợi.
"Cửu Tinh Giáo, tốt nhất Tư Vũ không có chuyện gì, bằng không ta sẽ khiến các ngươi sống không được, chết cũng không xong!" Sở Vân Phàm lạnh lùng nói.
Nghĩ đến đây, Sở Vân Phàm không thể ngồi yên, trực tiếp cho người gọi Trung Tín Hầu Sở Diệu Uy đến.
"Hầu gia, thời gian tới ta sẽ rời khỏi Đại Ngụy quốc. Trong thời gian này, nếu ngươi gặp phải chuyện không giải quyết được, đụng phải kẻ địch không đối phó được, tốt nhất là nhẫn nại, mọi chuyện chờ ta trở về!" Sở Vân Phàm nói.
Nếu những uy danh mà hắn tạo dựng trong thời gian này cũng không giải quyết được, vậy thì sự việc đó vô cùng khó giải quyết. Lúc này, nếu cứng đối cứng, phủ Trung Tín Hầu e rằng sẽ tổn thất nặng nề.
"Ta hiểu, yên tâm đi!" Trung Tín Hầu gật đầu, ông không phải là một đứa trẻ, những chuyện này tự nhiên hiểu rõ.
Sau khi giao phó xong, Sở Vân Phàm không chút do dự, bay vút về hướng Vân Sơn Thành ở vực ngoại.
Và gần như ngay khi Sở Vân Phàm vừa rời đi chưa bao lâu, các thám tử khắp Từ Long Thành đã bị kinh động. Tin tức Sở Vân Phàm rời đi gần như ngay lập tức đã lan khắp Đại Ngụy quốc.
Không ai biết mục đích của hắn là đâu, nhưng chỉ một động thái của Sở Vân Phàm cũng khiến cả Đại Ngụy quốc chấn động theo. Đặc biệt là những thế lực không hòa hợp với Sở Vân Phàm, với phủ Trung Tín Hầu, càng trở nên sốt sắng.
Nửa ngày sau, Sở Vân Phàm đã đến khu vực biên giới Đại Ngụy quốc.
Khác với bên trong Đại Ngụy quốc, biên giới phía bắc Đại Ngụy quốc là một vùng đại thảo nguyên mênh mông, trời xanh bao la, gió thổi cỏ lay, đàn dê bò nhởn nhơ.
Thật có một loại cảnh tượng: "Bãi rộng khói đùn làn thẳng tắp, Sông dài ác xế mặt tròn vành hao hao"!
Ở biên giới Đại Ngụy quốc có một bức tường thành rất dài. Bức trường thành này khác với trường thành trên địa cầu, nó cao lớn hơn nhiều.
Nhờ có thân thể cường tráng của người Linh Giới, hơn xa người Hoa thời phong kiến, họ xây dựng trường thành cũng vô cùng cao lớn, từng khối đá tảng xây dựng nên, dựng đứng trên mặt đất, cao đến mấy chục mét, nhìn từ dưới lên, thực sự giống như một bức tường cao vút tận mây xanh.
Bức trường thành của nước Ngụy này thực ra đã được xây dựng từ các triều đại rất lâu trước kia, cho đến nay Đại Ngụy quốc vẫn không ngừng gia cố, ngăn cản quân địch phương bắc xâm lấn không chỉ một hai lần.