Có những việc thuộc về quy tắc ngầm, ai cũng biết nhưng không ai vạch trần. Một khi bị phơi bày, đưa ra ánh sáng, ảnh hưởng sẽ vô cùng lớn.
Đặc biệt với Thiên Cơ Các, một tổ chức sống bằng việc bán tình báo, việc bị tố giác bán thông tin cho cả hai bên liên quan khiến nhiều người phải dè chừng.
"Kiếm Vô Trần, chuyện này không có bằng chứng, ngươi không thể ăn nói lung tung! Bằng không đừng trách Thiên Cơ Các ta không khách khí!" Hoàng Thủ Nghĩa lớn tiếng nói.
"Bằng chứng? Ngươi tưởng ta là nha môn sai dịch chắc? Còn đòi bằng chứng? Có khuất tất gì, mọi người tự hiểu!" Sở Vân Phàm lạnh lùng đáp. "Ai bán đứng ta, tự giác bước ra chịu chết, đơn giản vậy thôi!"
Nghe Sở Vân Phàm nói, sắc mặt Chu Lập Luân và Vương Siêu lập tức biến đổi. Kiếm Vô Trần này không chỉ ngông cuồng mà còn đáng sợ. Dù Hoàng Thủ Nghĩa đưa ra chiêu bài Thiên Cơ Các, hắn cũng chẳng hề nao núng.
Bọn họ không biết, Kiếm Vô Trần chỉ là một biệt hiệu của Sở Vân Phàm mà thôi, bỏ cũng được, chăng có gì đáng tiếc.
Dù phải đối đầu với Thiên Cơ Các, hắn cũng không hề sợ hãi.
"Quá đáng! Quá đáng lắm!"
Chu Lập Luân giận dữ. Không chỉ vì Sở Vân Phàm muốn hắn ra chịu chết, mà hắn biết rằng, dù hôm nay không chết dưới tay Sở Vân Phàm, chỉ vì Thiên Cơ Các trêu phải một cao thủ đáng sợ như vậy, làm ô danh Thiên Cơ Các, tiền đồ của hắn trong tổ chức cũng tan tành.
Tất cả đều do Sở Vân Phàm! Ánh mắt hắn gắt gao khóa chặt Sở Vân Phàm, hận không thể băm hắn thành trăm mảnh.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ, nếu lòng hắn không tham lam, đã không tự đẩy mình vào bước đường này.
"Sư phụ, chúng ta phải làm sao?" Vương Siêu lúc này đã hoàn toàn hoảng loạn. Sở Vân Phàm xông thẳng vào Thiên Cơ Các, trực tiếp muốn lấy mạng bọn họ.
"Kiếm Vô Trần, ngươi đừng quá đáng!" Hoàng Thủ Nghĩa giận dữ, hắn cũng bị Sở Vân Phàm làm cho tức điên. Sở Vân Phàm đây là muốn triệt để làm Thiên Cơ Các mất mặt.
"Quá đáng? Như vậy mà là quá đáng sao? Nếu ta không đủ thực lực tự vệ, đổi lại người thường, có lẽ đã chết dưới tay Hứa Thế Kiệt rồi. Đến lúc đó ai còn truy cứu các ngươi? Đúng là tính toán hay!" Sở Vân Phàm cười nhạo.
Lời hắn nói khiến các thế lực lớn trong thành đồng cảm. Chứng kiến Thiên Cơ Các một mặt thế này, một mặt thế khác, họ cũng lo sợ ngày nào đó sẽ bị Thiên Cơ Các tiêu diệt.
Sở Vân Phàm chỉ đi tư vấn chút thông tin, lập tức rước lấy một kẻ thù đáng sợi
Tuy cuối cùng chứng minh, kẻ thù của Sở Vân Phàm không đáng sợ bằng chính hắn, nhưng một khi tiền lệ này được tạo ra, sau này họ đều phải cẩn trọng.
Ai mà chẳng có vài kẻ thù, vì thế họ không thể chấp nhận kiểu hành vi này.
"Sở Vân Phàm, chỉ cần ngươi bây giờ rút lui, ta sẽ không truy cứu tội xông vào Thiên Cơ Các của ngươi!" Hoàng Thủ Nghĩa lạnh lùng nhìn Sở Vân Phàm nói. "Nếu không, Thiên Cơ Các ta sẽ dốc toàn lực truy sát ngươi. Ngươi nên suy nghĩ kỹ!"
"Ngươi đang uy hiếp ta?" Sở Vân Phàm cười lạnh. "Nếu không cho ngươi một bài học, ngươi tưởng ta dễ xơi chắc, còn tưởng rằng ngươi có thể ngang hàng với ta!"
Vừa đứt lời, Sở Vân Phàm giơ tay vung kiếm.
Ánh kiếm chém nát bầu trời đêm, vạch ra một đường sáng dài. Đường sáng này cực nhanh, trong chớp mắt đã chém trúng Hoàng Thủ Nghĩa.
Hoàng Thủ Nghĩa hoảng hốt. Hắn không ngờ Sở Vân Phàm lại ra tay nhanh đến vậy, không cho ai kịp trở tay.
"Choang!"
Hoàng Thủ Nghĩa cảm thấy ngực đau nhói, rồi thấy ngực mình máu me be bét. Máu tươi bắn tung tóe, từ cổ xuống eo bị Sở Vân Phàm chém một đường rách toạc.
Hoàng Thủ Nghĩa phun ra một ngựm máu tươi, vội vận công chữa thương, đồng thời nhìn Sở Vân Phàm với ánh mắt đầy kiêng ky.
Lúc này hắn mới hiểu, vì sao Hứa Thế Kiệt không trụ nổi một chiêu trước Sở Vân Phàm. Thiên hạ võ công, duy nhanh bất phá, đạo lý này ai cũng hiểu.
Nhưng đạt đến trình độ của Sở Vân Phàm thì hiếm có. Chỉ dựa vào chữ "nhanh" cũng đủ để chém giết phần lớn cường địch!
Hắn biết Sở Vân Phàm đã nương tay, nếu không, chỉ một kiếm đã có thể giết hắn!
Trong lòng hắn dâng lên nỗi kinh ngạc vô biên. Sở Vân Phàm sao lại mạnh đến vậy!
Một chiêu giết Hứa Thế Kiệt còn chưa tính, nhưng Hứa Thế Kiệt chỉ là Hư Đan sơ kỳ tầm thường, còn hắn đã bước vào Hư Đan cảnh trung kỳ, vậy mà cũng không đỡ nổi một đòn.
Thậm chí còn không thấy Sở Vân Phàm điều động pháp lực, đã thất bại.
Tất cả diễn ra trong chớp mắt!
Lúc này hắn mới hiểu ý Sở Vân Phàm. Hắn tưởng mình có thể ngang hàng với Sở Vân Phàm, đánh chết Hứa Thế Kiệt thì Sở Vân Phàm cũng chỉ hơn mình chút ít.
Bây giờ giao thủ một trận, hắn mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào, đúng là lố bịch!
“Ta nhắc lại lần nữa, ta không cần biết Thiên Cơ Các là cái thá gì. Ta là người phân minh ân oán. Giao ra Chu Lập Luân và Vương Siêu, bằng không ta sẽ san bằng Thiên Cơ Các. Đừng nói Thiên Cơ Các các ngươi còn nhiều cao thủ, ta không tin bọn chúng ứng cứu kịp!” Sở Vân Phàm lạnh lùng nói.
Mọi người nghe xong Sở Vân Phàm, hoàn toàn xôn xao. Hầu như ai cũng cho rằng Sở Vân Phàm điên rồi, lại còn dám trêu vào Thiên Cơ Các, còn tuyên bố san bằng nơi này.
Đây là chuyện xưa nay chưa từng có. Cửu Tinh Giáo bề ngoài thế lực mạnh mẽ, nhưng nếu nói đến các thế lực lớn, chắc chắn vẫn phải kiêng kỵ Thiên Cơ Các hơn.
Thế lực lâu đời này tồn tại vô số năm, không ai biết Thiên Cơ Các mạnh đến mức nào, nhưng chắc chắn vượt xa Cửu Tinh Giáo.
Vậy mà Sở Vân Phàm lại muốn ép Thiên Cơ Các nhượng bộ, thật là to gan.
“Lê nào hắn không sợ sau này bị Thiên Cơ Các trả thù?”
Rất nhiều người không khỏi nghĩ vậy.
"Tốt! Tốt! Tốt lắm!"
Trong mắt Hoàng Thủ Nghĩa lóe lên những tia sáng. Hắn thả thần niệm ra, nhanh chóng tìm thấy Chu Lập Luân và Vương Siêu, trong mắt hiện lên sát ý.
Chính là hai kẻ này đã rước lấy một tên địch kinh khủng như vậy!
Hắn hiện tại không làm gì được Sở Vân Phàm, chỉ có thể trút giận lên đầu hai người này.
Đồng thời hắn cũng biết, vì Sở Vân Phàm, hình ảnh của Thiên Cơ Các trong mắt nhiều người đã trở nên đáng ngờ. Nhất định phải xử lý chuyện này ngay lập tức.