Một mình Huyết Diêm La đối với hắn đã là gánh nặng khó kham, huống hồ là toàn bộ Đan Cảnh Nghị Hội!
"Vậy thì thừa lúc hắn chưa kịp phản ứng, chém hắn!" Sở Vân Phàm lạnh lùng nói: "Chỉ cần hắn chết, ta không tin Đan Cảnh Nghị Hội còn ai dám vì hắn mà gây sự với ta!".
Sở Diệu Uy giật mình trước mục tiêu lớn lao này của Sở Vân Phàm. Quả thật, nếu Huyết Diêm La bị Sở Vân Phàm giết trước, những người khác trong Đan Cảnh Nghị Hội sẽ khiếp sợ.
Ngoại trừ Vân Hoang ra, Huyết Diêm La là cao thủ thứ hai của Đan Cảnh Nghị Hội. Hắn chết, ai còn dám tùy tiện ra tay? Nếu không sẽ chung số phận với Huyết Diêm La.
Nhưng điều kiện tiên quyết là Sở Vân Phàm phải đánh bại Huyết Diêm La để khiến những người khác trong Đan Cảnh Nghị Hội khiếp sợ!
"Bất quá Huyết Diêm La tu vi thâm sâu khó lường, nghe nói đã đạt Hư Đan cảnh đỉnh cao. Vân Phàm, con có thắng được hắn không?” Sở Diệu Ủy nghỉ hoặc nhìn Sở Vân Phàm.
Ông ta chưa từng nhìn thấu thực lực của Sở Vân Phàm. Mỗi lần ông ta nghĩ mình đã hiểu rõ thì đều bị hiện thực phủ nhận.
Vì vậy, ông ta không dám suy đoán gì, ai biết Sở Vân Phàm còn có thể bùng nổ sức mạnh đến mức nào.
"Đó chỉ là lời đồn. Ta dám chắc hắn chỉ là Hư Đan cảnh hậu kỳ!"
Sở Vân Phàm thản nhiên nói. Chỉ qua một lần giao thủ nhỏ vừa rồi, hắn đã đoán được thực lực của Huyết Diêm La.
Dù đó chỉ là sức mạnh Huyết Diêm La bộc phát sau khi thiêu đốt Lâm Thịnh, nhưng Sở Vân Phàm có thể dễ dàng phán đoán được thực lực của Huyết Diêm La.
So với Di Tư Viễn thì hơn hẳn. Di Tư Viễn chỉ là Hư Đan trung kỳ đỉnh cao, còn chưa bước vào Hư Đan hậu kỳ, nhưng Huyết Diêm La chắc chắn là tồn tại từ Hư Đan hậu kỳ trở lên.
Nhưng có lẽ vẫn chưa bước vào Hư Đan đỉnh cao!
Vì vậy, Sở Vân Phàm không sợ hắn!
Tuy nhiên, từ tình huống vừa rồi, Huyết Diêm La có lẽ sắp đạt đến Hư Đan đỉnh cao. Thời gian của Sở Vân Phàm không còn nhiều, phải chém giết hắn trước khi hắn đột phá.
Nếu không, mọi chuyện sẽ thật sự phiền phức!
Với thực lực hiện tại, Sở Vân Phàm không thể đối phó với Hư Đan đỉnh cao.
Cùng lắm thì hắn chỉ có thể tự vệ, chứ không thể chém giết Hư Đan đỉnh cao!
Nhưng nếu chỉ là Hư Đan hậu kỳ, Sở Vân Phàm có mười phần nắm chắc!
Hắn hiện đã là Thần Thông cảnh tám tầng đỉnh cao. Về chiến lực, Di Tư Viễn ở Hư Đan cảnh trung kỳ cũng không phải là đối thủ của hắn. Nhưng để chém giết Huyết Diêm La, hắn cần phải tiến thêm một bước.
Với người khác, việc tu vi tiến thêm một bước trong thời gian ngắn là điều không thể, nhưng hắn có Phạm Thiên Thần Quả. Chỉ cần nuốt Phạm Thiên Thần Quả, việc hắn bước vào Thần Thông cảnh chín tầng là chuyện chắc chắn. Lúc đó, hắn hoàn toàn nắm chắc phần thắng, dù Huyết Diêm La có bản lĩnh gì cũng không phải là đối thủ của hắn.
Sở Diệu Uy nghe xong, suýt chút nữa ngất đi. Dù chỉ là Hư Đan cảnh hậu kỳ, đối với ông ta vẫn là một cường địch khủng bố không thể tưởng tượng nổi.
Loại nhân vật đó chỉ cần một ngón tay cũng có thể bóp chết ông ta.
Nhưng thấy Sở Vân Phàm tràn đầy tự tin, Sở Diệu Uy chỉ có thể tin tưởng hắn.
Thực tế, ông ta không còn cách nào khác, chỉ có thể đặt tất cả hy vọng vào Sở Vân Phàm. Hiện tại, hai bên cùng vinh cùng nhục.
Nếu Sở Vân Phàm thất bại, đối với Sở gia sẽ là một tai họa ngập đầu!
May mắn là Sở Vân Phàm có vẻ rất tự tin, mà ông ta cũng không còn lựa chọn nào khác!
"Muốn động thủ thì phải triệt để xóa sổ Đại Vô Tướng Tông!" Sở Diệu Uy hạ quyết tâm: "Sở gia ta dù sao cũng là huân quý của Đại Ngụy quốc, giao du rộng rãi trong môn phái. Đã trở mặt thì phải sống mái, ta sẽ vận dụng hết thảy sức mạnh để xóa sổ Đại Vô Tướng Tông!".
Sắc mặt Sở Diệu Uy có chút dữ tợn. Ông ta không còn cách nào khác, phải ra tay tàn độc. Đại Vô Tướng Tông là một quái vật khổng lồ đáng sợ, bình thường ông ta không dám nghĩ đến việc động thủ.
Nhưng bây giờ ông ta không còn ảo tưởng nữa. Hơn nữa, có Sở Vân Phàm dẫn đầu, tỷ lệ thành công của họ tăng lên rất nhiều. Tuy rằng sau đó chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề, nhưng đến bước này rồi thì không phải lúc cân nhắc tổn thất nữa.
"Không cần ngươi nhúng tay!" Sở Vân Phàm lắc đầu: "Ta đoán Đại Vô Tướng Tông đã tìm đến Đan Cảnh Nghị Hội, chắc chắn không đễ dàng chịu chết, mà sẽ dựa vào địa thế hiểm trở để chống cự!”.
"Nếu bọn họ muốn chết, ta sẽ tiễn bọn họ một đoạn!"
Sở Diệu Uy nhìn Sở Vân Phàm, nói: "Đại Vô Tướng Tông trải qua mấy đời xây dựng, căn cứ địa hiện tại rất dễ thủ khó công. Chỉ một mình con, e rằng sẽ tốn rất nhiều thời gian!".
Sở Diệu Uy hiểu rõ gốc gác của những thế lực lớn này, mỗi nơi đều sâu không lường được, có đủ loại thủ đoạn. Muốn tiêu diệt bọn chúng là vô cùng khó khăn.
Ngay cả triều đình Đại Ngụy cũng phải trả một cái giá cực kỳ thê thảm mới có thể làm được. Nếu không, triều đình Đại Ngụy đã sớm tiêu diệt những yếu tố bất ổn này rồi, chứ không để cho chúng phát triển.
Ông ta vốn muốn chia sẻ lợi ích của Đại Vô Tướng Tông với các thế lực lớn, thúc đẩy họ xuất binh, liên thủ tiêu diệt Đại Vô Tướng Tông. Đã đắc tội thì phải tiêu diệt triệt để.
Muốn tiêu diệt thì không được nương tay, bằng không, đợi đến khi Đan Cảnh Nghị Hội kịp phản ứng, ý định của họ sẽ không thể thực hiện được.
Nhưng bây giờ Sở Vân Phàm lại nói mình có cách, ông ta không biết Sở Vân Phàm thực sự có thủ đoạn như vậy, hay là quá tự tin.
Tuy nhiên, ông ta cũng hiểu rõ, chuyện này không còn là chuyện ông ta có thể giải quyết được nữa.
Lúc này, ở bên ngoài không ai biết, trong Trung Tín Hầu phủ đã xảy ra một màn kinh tâm động phách như vậy.
Mọi người đều đang chờ kết quả cuối cùng của chuyện này.
Trung Tín Hầu phủ không có bất kỳ tin tức nào truyền ra, nhưng Đại Vô Tướng Tông cũng không ngoan ngoãn chờ chết. Ngược lại, đủ loại quan hệ, đủ loại tin tức bay đầy trời, sứ giả của Đại Vô Tướng Tông hầu như đi khắp mọi thế lực.
Nỗ lực khiến họ phản đối Sở gia, kết thành liên minh với Đại Vô Tướng Tông, thậm chí không tiếc xuất huyết nhiều, nhường ra rất nhiều lợi ích.
Trong mắt nhiều người, Đại Vô Tướng Tông đơn giản là điên rồi, từ trên xuống dưới đều phát cuồng, các loại hứa hẹn không đầu không đuôi được ném ra tùy tiện như không cần tiền.
Có người tính toán, dù Đại Vô Tướng Tông có thể vượt qua tai nạn này, chỉ riêng những lợi ích họ hứa hẹn cũng đủ để Đại Vô Tướng Tông tổn thương nguyên khí nặng nề, tụt lùi vài chục năm, thậm chí cả trăm năm.