Hoàng Thủ Nghĩa trở về Thiên Cơ Các, tận sâu bên trong, ánh mắt lóe lên vẻ kinh hãi.
Chuyện xảy ra hôm nay, có lẽ sáng mai sẽ lan truyền khắp Vân Sơn Thành. Mặt mũi của Thiên Cơ Các coi như mất sạch.
Đặc biệt, vì chuyện này mà các thế lực bắt đầu nghi ngờ Thiên Cơ Các. Dù sao, việc tình báo bị bán lại cho nhiều bên, mọi người ít nhiều cũng biết, nhưng không có chứng cứ.
Giờ bị người nắm thóp thì lại khác!
E rằng từ nay về sau, uy tín của Thiên Cơ Các sẽ tuột dốc không phanh.
Nghĩ đến đây, ngọn lửa giận bừng bừng cháy trong lòng hắn.
Từ trước đến nay, hắn luôn ở trên cao nhìn xuống chúng sinh, chưa từng nghĩ có ngày mình bị người ta hoàn toàn xem thường.
Hắn nhận thấy, Kiếm Vô Trần vẫn còn kiêng kỵ Thiên Cơ Các phần nào, nếu không, có lẽ hắn đã mất mạng.
Thương hiệu Thiên Cơ Các dù sao vẫn có tác dụng, dù bây giờ nhìn lại thật nực cười.
Hắn tức giận Chu Lập Luân và Vương Siêu. Chuyện bán một thông tin cho hai nhà cũng phải xem đối tượng, đằng này cả hai đều nhìn lầm.
Nếu biết Sở Vân Phàm đáng sợ đến vậy, có đánh chết họ cũng không dám tùy tiện làm.
Hắn vừa vận công chữa thương, vừa suy nghĩ miên man. Loại cao thủ này sao có thể bỗng dưng xuất hiện? Kiếm Vô Trần cũng như Đường Tư Vũ, không thể tra ra chút gốc gác nào.
Đây mới là điều bất thường nhất, vì chỉ cần ai từng xuất hiện, có chút thành tựu, Thiên Cơ Các sẽ nhanh chóng tra ra.
Ngay cả chuyện thời niên thiếu cũng không ngoại lệ!
Nhưng hai người này như từ trong đá nứt ra, vừa xuất hiện trước mặt mọi người đã có thực lực không nhỏ.
Đường Tư Vũ thì bỏ qua đi, dù kinh điễm nhưng không đáng lo, đáng sợ thật sự là Kiếm Vô Trần!
Tâm địa độc ác, thực lực mạnh mẽ!
Đáng sợ nhất là hắn làm việc không kiêng dè gì, không sợ bất cứ điều gì. Cửu Tinh Giáo đến thì chém Cửu Tinh Giáo, Thiên Cơ Các đến thì diệt Thiên Cơ Các!
Từ cách hắn hành sự có thể đoán được tính cách con người. Loại người cô độc này khó đối phó nhất.
Trong lòng hắn đã nâng Sở Vân Phàm lên một tầm cao mới: Hư Đan cảnh hậu kỳ!
Nếu đúng là như vậy, thì thật sự hết sức khó giải quyết. Ngay cả hắn cũng không phải đối thủ của cao thủ cấp bậc này.
Hơn nữa, không phải Hư Đan cảnh hậu kỳ tầm thường. Hắn đã là Hư Đan cảnh trung kỳ đỉnh cao, Hư Đan cảnh hậu kỳ bình thường đánh bại hắn cũng không dễ, huống hồ lại bị một kiếm trọng thương đến thế.
Nếu không phải Kiếm Vô Trần nương tay, có lẽ hắn đã bị giết ngay!
"Tra, nhất định phải tra ra hắn rốt cuộc là ai!"
Hoàng Thủ Nghĩa nghiến răng nói, nhưng về việc trả thù, hắn chọn cách quan sát.
Sau chuyện hôm nay, Cửu Tinh Giáo chắc chắn không để đàng bỏ qua, chắc chắn sẽ trả thù. Đến lúc đó, hắn sẽ quan sát rồi quyết định sau.
Hơn nữa, từ chuyện hôm nay, có lẽ cao thủ Hư Đan cảnh hậu kỳ bình thường chưa chắc đã là đối thủ của Sở Vân Phàm, trừ phi điều động cao thủ Hư Đan cảnh đỉnh phong.
Nhưng loại cao thủ này ai mà chẳng nắm quyền lớn, ở trên cao tại Thiên Cơ Các. Muốn sai khiến họ không hề đơn giản.
Nghĩ đến đây, hắn lại có chút nhụt chí.
Suốt đêm, các thế lực lớn đều dò xét thông tin về Sở Vân Phàm, nhưng sau cả đêm, họ vẫn không có thu hoạch gì, căn bản không tra ra người này.
Trong số cao thủ vực ngoại dùng kiếm, không ai có đáng vẻ như vậy.
Cứ như bỗng dưng xuất hiện!
Tuy không dò được, họ vẫn liệt Sở Vân Phàm vào danh sách không thể trêu chọc!
Không nghi ngờ gì nữa, Sở Vân Phàm, kẻ đã giết Hứa Thế Kiệt, ép Thiên Cơ Các cúi đầu, hiện đang vênh váo tự đắc, hơn nữa còn là một cao thủ đáng sợ, tuyệt đối không thể trêu chọc, nếu không sẽ gặp họa lớn.
Trong chốc lát, số lượng thám tử quanh khách sạn Sở Vân Phàm ở giảm đi đáng kể. Giám thị một Đan cảnh cao thủ thực lực cường đại, họ không có gan lớn đến vậy.
Tuy Sở Vân Phàm biểu hiện ra vẫn là Thần Thông cảnh, nhưng bây giờ ai còn tin Sở Vân Phàm chỉ là Thần Thông cảnh? Đây đúng là giả heo ăn hổi
Sở Vân Phàm dậy sớm, đúng như dự đoán, chuyện tối qua đã thành đề tài nóng nhất trong khách sạn. Mọi người bàn tán xôn xao, nhưng họ đều là người bình thường, không thể dùng thần niệm nhìn xa như cao thủ Thần Thông cảnh, nên cơ bản chỉ là truyền miệng.
"Các ngươi không biết Kiếm Vô Trần trong truyền thuyết lợi hại cỡ nào đâu. Nghe nói hắn cao một trượng, vòng eo cũng một trượng, mặt xanh nanh vàng, tay cầm một thanh đoạn đầu đại kiếm!" Một vị khách văng nước bọt kể lại những gì nghe được. "Hứa Thế Kiệt các ngươi nghe nói rồi chứ, một trong các trưởng lão của Cửu Tinh Giáo, chậc chậc, đây là Đan cảnh cao thủ đấy, vậy mà chỉ thấy Kiếm Vô Trần hô to một tiếng, oanh, nhìn thấy không, nạp mạng đi, các ngươi đoán thế nào?"
"Thế nào?"
"Nói nhanh lên đi!"
“Không nói ta trở mặt đấy!”
Một đám khách vội giục, muốn nghe chuyện mới. Tối qua họ ít nhiều nghe được một ít, nhưng chưa từng tận mắt chứng kiến.
"Thấy một kiếm quang xẹt qua, đầu của Hứa Thế Kiệt đã bị chém bay ra ngoài, mà Hứa Thế Kiệt còn chưa kịp phản ứng. Các ngươi bảo tốc độ đó phải nhanh đến mức nào, còn nhanh hơn cả âm thanh!"
Vị khách tặc lưỡi nói.
"Thật là lợi hại, ước gì ta có tu vi như vậy!"
"Ngươi đừng mơ mộng nữa. Ngươi không nghe người ta nói sao? Kiếm Vô Trần sở đi lợi hại vậy là vì mỗi ngày hắn đều ăn tim gan một đứa bé để tu hành!”
"Nói bậy, làm gì có phương pháp tu hành kỳ quái như vậy!"
"Ai bảo không có? Biểu ca của nhà hàng xóm nhị biểu tỷ có con làm người hầu trong Thiên Cơ Các, ta còn lừa các ngươi làm gì? Nghe nói Kiếm Vô Trần tu luyện Kiếm đạo có liên quan đến ma đạo!"
"Ta nghe nói hắn tu luyện song tu Kiếm đạo!"
Mọi người bàn tán xôn xao, như ong vỡ tổ, hoàn toàn không biết Sở Vân Phàm mà họ đang nói đến, kẻ cao một trượng, vòng eo một trượng, mặt xanh nanh vàng, tay cầm đoạn đầu kiếm, mỗi ngày ăn tim gan một đứa bé, đang ở ngay bên cạnh họ.
Ban đầu, Sở Vân Phàm còn hứng thú nghe họ bàn luận, nhưng càng nghe càng thấy sắc mặt xanh mét.
Khóe miệng hơi co giật!
Tuy biết lời đồn không thể tin, nhưng mới một đêm mà đã truyền thành thế này, mà ai nấy đều như thật, bộ dạng như ta có tin trong vậy!
Nói cứ như thật ấy!
Sở Vân Phàm cạn lời rời khỏi đại sảnh, đến Luyện Đan Sư Hiệp hội, dược liệu hắn đặt hôm qua đã đến rồi.