Sở Vân Phàm nhìn lại, đó là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, dáng người cao ráo, rắn chắc, khoác trên mình bộ trường bào màu vàng óng, trông rất uy phong, quả thực là bậc rồng phượng trong đám người.
"Đây là Sở đại sư? Ngưỡng mộ đã lâu, quả nhiên danh bất hư truyền!" Vẻ kinh ngạc trên mặt người thanh niên chỉ thoáng hiện qua rồi lập tức biến mất.
"Ta là Sở Vân Phàm, không biết các hạ là?" Sở Vân Phàm thản nhiên gật đầu đáp.
"Không dám giấu giếm, ta là Thập Bát hoàng tử của Đại Ngụy quốc, Ngụy Vô Nhai!" Người thanh niên từ tốn nói.
Trong mắt Sở Vân Phàm lóe lên tia sắc bén. Hắn đã đoán nhiều về thân phận của kẻ đứng sau giật dây này, nhưng tuyệt nhiên không ngờ lại là hoàng tử Đại Ngụy quốc.
Phải biết, người hạ lệnh tru diệt Sở gia chính là Hoàng đế Đại Ngụy, mà vị hoàng tử này lại công khai chống lại ý chỉ của phụ hoàng, cứu giúp Sở gia.
Đây quả thực là chuyện nằm ngoài dự liệu của Sở Vân Phàm!
Nhưng ngẫm kỹ lại, hắn hoàn toàn không nhớ có thông tin nào về vị Thập Bát hoàng tử này. Đại Ngụy quốc có đến mấy chục hoàng tử, trong đó có vài người thực lực mạnh, có khả năng tranh đoạt ngôi vị, nhưng chắc chắn không có ai tên Ngụy Vô Nhai.
Điểm này hắn vẫn nắm rõ!
Vậy mà không ai ngờ, vị Thập Bát hoàng tử này lại ra tay cứu Sở gia.
“Hóa ra là Thập Bát hoàng tử!" Sở Vân Phàm chắp tay nói: "Nghe nói điện hạ đã cứu gia quyến nhà họ Sở, Sở Vân Phàm tôi vô cùng cảm kích!”
"Sở đại sư khách khí quá, ta vốn không tán thành Phụ hoàng và các hoàng huynh làm vậy. Trung Tín Hầu là khai quốc công thần của Đại Ngụy, đã lập bao nhiêu công lao, chỉ vì một tội danh mưu phản mơ hồ mà bị tru diệt cả nhà, thật sự là quá đáng!" Ngụy Vô Nhai chậm rãi nói.
Rồi Ngụy Vô Nhai làm động tác mời, mời Sở Vân Phàm vào đình, ngồi đối diện mình.
"Điện hạ e là chưa nói hết sự thật rồi!" Sở Vân Phàm liếc nhìn Ngụy Vô Nhai, cười như không cười nói: "Coi như đó là một lý do đi. Nhưng nếu triều đình đã tuyên bố ta chết rồi, vậy hà cớ gì điện hạ còn mạo hiểm cứu người nhà ta? Nếu bị triều đình biết, ắt mang tội chết!"
Ngụy Vô Nhai nhìn Sở Vân Phàm, ngập ngừng một lát rồi nói: "Nếu Sở đại sư đã nói vậy, ta cũng không vòng vo nữa. Đúng là, theo thông tin từ triều đình, Sở đại sư đã chết. Tin này từ Đại tướng quân và đệ nhất cung phụng mà ra, độ tin cậy rất cao, nên nhiều người tin là thật!"
"Thật lòng mà nói, ta cũng không nghĩ Sở đại sư còn sống!” Ngụy Võ Nhai nói thăng.
Sở Vân Phàm gật đầu, điểm này hắn tin. Từ vẻ mặt kinh ngạc của Ngụy Vô Nhai khi gặp hắn, có thể đoán được đó là lời thật.
Ngụy Vô Nhai khi vừa thấy hắn cũng vô cùng sửng sốt, dường như không thể tin được Sở Vân Phàm còn sống.
Dù sao, triều đình đã rầm rộ tuyên truyền như vậy, ắt phải có căn cứ nhất định, nếu không chẳng phải tự vả mặt sao?
Chắc chẳng ai ngờ, Sở Vân Phàm lại thực sự trốn thoát khỏi lưới trời của triều đình.
“Đã vậy, sao điện hạ còn ra tay?" Sở Vân Phàm thản nhiên hỏi.
"Thật không dám giấu giếm, ta đang đánh cược, ta đánh cược vào một tia hy vọng!" Ngụy Vô Nhai chậm rãi nói: "Tuy rằng chuyện này do Đại tướng quân và đệ nhất cung phụng xác nhận, nhưng ta luôn cảm thấy với thực lực của Sở đại sư, không phải là hoàn toàn không có cơ hội trốn thoát!"
"Dù hy vọng rất mong manh, nhưng với ta, đó là hy vọng duy nhất!" Giọng Ngụy Vô Nhai lớn dần.
"Ngươi muốn đoạt vị?" Sở Vân Phàm chợt nhận ra, hỏi.
"Không sai, ta muốn đoạt vị. Trong hoàng gia, ai mà không mơ ước cái vị trí chí cao vô thượng đó!" Ngụy Vô Nhai nói: "Nhưng so với các hoàng huynh, ta quá yếu. Mẫu tộc ta không phải là gia tộc hùng mạnh, tuổi ta còn nhỏ, kinh nghiệm tích lũy không thể so với các hoàng huynh. Bao năm qua, chắc chẳng ai để ý đến ta, đừng nói là coi ta có khả năng tranh đoạt ngôi vị!"
Khi nói, Ngụy Võ Nhai lộ vẻ tự giếu.
Bao năm qua, hắn quá tầm thường. Ở nước Ngụy, những hoàng tử không có chút ảnh hưởng nào như hắn ít nhất có mười mấy người. Những hoàng tử như hắn, ngoài những ngày lễ tết, thậm chí còn không được gặp mặt phụ hoàng.
Nhưng hắn không cam tâm, không cam tâm cứ vậy sống qua ngày làm một nhàn tản vương gia, thậm chí còn không được làm vương gia. Bởi vì ở Đại Ngụy, số lượng hoàng đế và hoàng tử quá nhiều, nếu ai cũng phong vương, thì ngân khố quốc gia sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Mỗi đời chỉ có rất ít người được phong vương. Những người như hắn chỉ được phong làm quốc công, thậm chí chỉ là tước hầu. Vài đời sau, con cháu hắn sẽ trở thành dân thường.
Một khi đã sinh ra trong hoàng gia, sẽ không dễ dàng từ bỏ!
"Ta biết, với những gì Phụ hoàng và các hoàng huynh đã làm với Sở gia, nếu Sở đại sư không chết, chắc chắn sẽ không bỏ qua, vậy thì không còn đường giảng hòa!" Ngụy Vô Nhai chậm rãi nói. Hắn liếc nhìn Sở Vân Phàm, đã nghiên cứu kỹ về Sở Vân Phàm, biết người này có tính cách có thù tất báo.
Một mối thù lớn như vậy mà chịu nuốt trôi, không phản kháng, thì đã không khiến triều đình kiêng ky đến thế.
Thậm chí không tiếc hợp tác với Kim Trướng Hãn Quốc!
Hắn thân là hoàng tử, tuy không có quyền thế gì, nhưng biết nhiều hơn người thường. Người thường tưởng rằng việc này do triều đình Đại Ngụy quốc làm, nhưng hắn biết không phải vậy. Thực tế, kẻ ra tay thật sự là Kim Trướng Hãn Quốc.
"Đây là cơ hội duy nhất của ta. Ở Đại Ngụy, muốn lên làm Hoàng đế mà không có cường giả ủng hộ là không thể. Mà bây giờ, trong thiên hạ, người muốn ủng hộ ta, ngoài Sở đại sư, không còn ai khác!" Ngụy Vô Nhai nói: "Vì vậy ta mới mạo hiểm cứu Sở gia, đó là toàn bộ lý do của ta!"
Ngụy Vô Nhai nhìn Sở Vân Phàm, dường như chờ đợi thái độ của hắn.
Sở Vân Phàm khẽ gật đầu, hắn tin vào lý do này. Chỉ là hắn không ngờ, Ngụy Vô Nhai lại to gan đến vậy, dám đánh cược lớn như vậy. Nếu hắn chết, việc Nguy Vô Nhai cứu người sớm muộn cũng bị Mật Điệp Ty phát hiện, vậy thì chỉ có đường chết.
Nhưng hắn lại muốn đánh cược một ván!
Rõ ràng, vị Thập Bát hoàng tử này không phải là nhân vật tầm thường!