Cao thủ Đan Cảnh, đặc biệt là cao thủ trình độ như Di Tư Viễn, muốn khiến bọn họ ra tay vốn đã khó, lại càng khó hơn. Thường thì, chỉ cần thanh danh của họ là đủ để giải quyết vấn đề, căn bản không cần động thủ.
Nhưng nếu thanh danh không giải quyết được, thường là chuyện lớn, dù vậy, hai bên cũng sẽ có kiêng dè lẫn nhau, khó mà đi đến tình trạng đối đầu trực tiếp. Dù sao, họ đều là những nhân vật có máu mặt. Nếu cứ động một tí là giết chóc, toàn bộ Đại Ngụy đô thành sẽ náo loạn long trời lở đất.
Dưới con mắt của mọi người, giữa không trung, thân hình Dĩ Tư Viễn trực tiếp hóa thành mấy chục bóng, từ bốn phương tám hướng tấn công Sở Vân Phàm.
Chỉ một người mà tạo ra khí thế như thiên quân vạn mã.
Tuyệt học Vô Tướng Tông, vô hình vô tướng, cả người như mây gió trên trời, khó lòng nắm bắt thân hình.
Nhưng đáng sợ hơn là Sở Vân Phàm, hắn chỉ đứng tại chỗ, tùy ý vung quyền, không nhanh không chậm, mặc kệ Dĩ Tư Viễn biến hóa bao nhiêu thân ảnh, hắn đều không quan tâm.
Chỉ dựa theo tiết tấu của mình, tung một quyền thẳng vào một bóng người!
Ngược lại, Dĩ Tư Viễn không dám làm vậy, bởi vì Sở Vân Phàm có thể bỏ qua mọi đòn tấn công của hắn, cứ theo tiết tấu của mình mà đánh. Nếu hắn mặc kệ Sở Vân Phàm, chỉ một quyền thôi cũng đủ khiến hắn trọng thương.
Quyền kình của Sở Vân Phàm khủng bố đến mức nào, hắn đã cảm nhận được khi vừa giao đấu.
So với công lực thâm sâu khó lường của Sở Vân Phàm, điều kinh khủng hơn cả là thân thể mạnh mẽ như kim cương bất hoại của hắn.
Nhìn từ bên ngoài, Sở Vân Phàm hoàn toàn bị Dĩ Tư Viễn áp chế, với vô số thế tấn công liên miên không dứt, khiến Sở Vân Phàm không rảnh tay.
Nhưng cao thủ thực sự có thể thấy, người chiếm thế chủ động là Sở Vân Phàm. Dĩ Tư Viễn dốc toàn lực, còn Sở Vân Phàm chỉ hời hợt, dễ dàng hóa giải mọi đòn tấn công.
Đặc biệt là những cao thủ Thần Thông Cảnh, ai nấy đều trợn mắt há mồm, thật đáng sợ. Cao thủ Đan Cảnh ngưng tụ toàn thân pháp lực thành một viên Kim Đan, mỗi lần tấn công đều có thể dốc toàn bộ công lực.
Ngược lại, cao thủ Thần Thông Cảnh không làm được điều đó, vì vậy dù công lực xấp xỉ, nếu họ gặp cao thủ Đan Cảnh, chỉ có thể chịu thua một chiêu.
Cao thủ Thần Thông Cảnh bình thường, mỗi lần tấn công chỉ có thể phát huy một phần công lực, còn cao thủ Đan Cảnh mỗi lần đều bạo phát toàn bộ pháp lực.
Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, công lực của họ có thể khôi phục bảy tám phần!
Đây mới là điều đáng sợ nhất!
Giữa Thần Thông Cảnh và Đan Cảnh thực sự có sự khác biệt trời vực!
"Chơi đủ chưa?" Bỗng nhiên, Sở Vân Phàm cười lạnh, nói.
Dĩ Tư Viễn khựng lại, thấy Sở Vân Phàm đột nhiên ra tay. Phía sau hắn, một Tu La màu vàng khổng lồ hiện ra.
Tu La này đột nhiên tưng một quyền, những thân ảnh Dĩ Tư Viễn tấn công đầy trời biến mất, chỉ còn lại một bóng người trước mặt Sở Vân Phàm.
"Ầm!"
Cú đấm này trực tiếp đánh trúng Dĩ Tư Viễn, khiến hắn liên tục lùi lại phía sau.
"Đây là quyền pháp gì?" Dĩ Tư Viễn biến sắc hỏi.
"Ta gọi nó là A Tu La Quyền!"
Sở Vân Phàm cười lạnh, ngay sau đó, bàn tay hắn nắm vào hư không, vô số sức mạnh sấm sét bay ra, hóa thành một thanh trường đao. Trường đao trong tay, cả người Sở Vân Phàm biến đổi.
Trở nên vô cùng bá đạo!
Trực tiếp vung đao chém về phía Dĩ Tư Viễn.
Dĩ Tư Viễn liên tục tung ra vô số bàn tay lớn hóa khí để chống đỡ.
Trong nháy mắt, hàng trăm ngàn đạo chưởng ý kinh khủng đánh ra, nhưng căn bản không phải đối thủ của Sở Vân Phàm, không thể ngăn cản hắn.
Sở Vân Phàm chỉ một đao đã biến tất cả thành hư võ.
Chớp mắt, Sở Vân Phàm đã nghiêng người về phía trước, đến trước mặt Dĩ Tư Viễn, trở tay chém một đao xuống.
Một đao này chém không khí thành hai nửa, trên bầu trời đầy những giọt mưa. Giữa cơn mưa, Sở Vân Phàm lướt đi, từng bước ép sát.
Đối mặt với công kích của Sở Vân Phàm, Dĩ Tư Viễn chỉ có thể liên tục tung ra chưởng vô hình vô tướng để ngăn cản, nhưng vẫn bị Sở Vân Phàm ép cho liên tục bại lui.
Mọi người kinh ngạc nhìn, mới bao lâu, gần như trong chớp mắt, Sở Vân Phàm đã xoay chuyển thế cục, một thanh trường đao khiến Dĩ Tư Viễn liên tục lùi bước, thật đáng sợ.
Trong mắt họ, đao pháp của Sở Vân Phàm không có gì tỉnh điệu, chỉ là những đường đao bình thường, nhanh, chuẩn, tàn nhẫn.
Đao nào cũng tàn nhẫn, đao nào cũng trí mạng!
Đây chính là hóa phức tạp thành đơn giản. Đao pháp đơn giản nhưng bộc phát ra uy lực cực lớn, gần như dồn Dĩ Tư Viễn vào đường cùng.
"Đấu pháp thật bá đạo!"
Khô Lão trợn mắt há mồm. Cả đời này, ông đã chứng kiến không ít trận giao đấu giữa các Đan Cảnh. Ông biết đến từng cao thủ Đan Cảnh, nhưng chưa từng thấy ai đấu pháp bá đạo như Sở Vân Phàm.
Dùng thân thể mạnh mẽ và pháp lực thâm sâu đánh cho đối phương không còn sức chống trả.
Thông thường, đây là cách các cao thủ cấp cao nghiền ép các cao thủ cấp thấp, nhưng Sở Vân Phàm lại đi ngược lại, dùng cảnh giới thấp hơn đánh ra ưu thế của cảnh giới cao hơn, đơn giản là khiến người ta kinh hãi.
"Oành!"
Sở Vân Phàm lần thứ hai chém tan thế tấn công của Dĩ Tư Viễn, đánh hắn lùi lại.
"Phốc!"
Dĩ Tư Viễn phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Hắn sắp thua rồi. Vốn đi phòng ngự của hắn không có sơ hở, nhưng lại bị Sở Vân Phàm đánh cho hở ra, đây mới là điều kinh khủng nhất.
Lúc này, hắn mới thực sự kinh ngạc. Hắn vốn nghĩ Sở Vân Phàm chỉ mới hơn hai mươi tuổi, dù sức chiến đấu đạt đến Đan Cảnh, nhiều nhất cũng chỉ mạnh hơn Vô Sinh Lão Tổ một chút thôi. Ai ngờ Sở Vân Phàm lại khủng bố như vậy, không chỉ mạnh hơn Vô Sinh Lão Tổ một chút, mà thậm chí còn mạnh hơn hắn đến ba phần.
Hắn đã là nhân vật đáng sợ bước vào Hư Đan trung kỳ rồi!
Sở Vân Phàm đứng trên mặt hồ, cả người chìm nổi theo sóng lớn, tay cầm Lôi Đình Trường Đao, dưới chân thỉnh thoảng bốc lên từng đạo lôi đình.
Cả người hắn giống như Chiến Thần trong thiên địa, thật đáng sợ!
"Dĩ Tư Viễn, nếu ngươi chỉ có bấy nhiêu thủ đoạn, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!”
Sở Vân Phàm đánh Dĩ Tư Viễn lùi lại, nhưng không vội truy sát, chỉ lạnh lùng nói.
So với Vô Sinh Lão Tổ, Dĩ Tư Viễn mạnh hơn rất nhiều, nhưng đáng tiếc hắn lại gặp Sở Vân Phàm.
Mọi kết quả đã được định đoạt!