“Ngươi nói mấy lần rồi, nói nhẹ nhàng như bỡn, ngươi thử đến đây!” Xích Đồng Thiên. Lân gầm thét. Hắn không muốn thoát thân sao? Nhưng ba tên khốn kiếp này quá khó nhằn. Áo nghĩa ngôi sao, áo nghĩa tai nạn, áo nghĩa Đại Luật Lệnh, còn có Nguyên Linh chỉ lực từ bốn phương tám hướng, toàn là những áo nghĩa cường hãn. Hơn nữa hai nam một nữ này chiến đấu còn điên cuồng hơn cả Yêu Thú, bám chặt lấy hắn. Giờ hắn cũng chẳng
"Thông Thiên Cổ Thụ, cố gắng thêm chút nữa, giúp chúng ta kìm chân Viêm Hoàng!" Hỗn Thế Chiến Vương không ngừng bạo kích, điên cuồng ác chiến với Xích Đồng Thiên Lân. Viêm Hoàng Thiên Hỏa vốn khắc chế Thông Thiên Cổ Thụ, đáng lẽ bọn họ phải liên thủ đối phó Viêm Hoàng, nhưng Nghịch Loạn Thiên Bi trong tay Viêm Hoàng lại khắc chế áo nghĩa của họ, nên đành phải ủy khuất Thông Thiên Cổ Thụ, mỗi người tự gắng gượng thôi, gắng đến khi Tần Mệnh dẫn quân cứu viện đến.
"Viêm Hoàng, ngươi đúng là làm rạng danh Hoàng tộc chi chủ, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, khi dễ kẻ thảm hại, có phải lúc trước bị Tần Mệnh chém cho một kiếm nên sợ rồi không?" Thông Thiên Cổ Thụ vươn mình, phát ra thanh mang ngút trời, múa cánh tay khổng lồ, rống giận Viêm Hoàng. Chỉ là hơn nửa thân thể hắn đã biến thành than cốc, tương phản với vẻ tiều tụy, tái nhợt của Sở Vạn Di.
Viêm Hoàng đang định xông về phía Xích Đồng Thiên Lân, nghe vậy sắc mặt đột nhiên lạnh lẽo: "Ngươi chán sống rồi à?"
"Vậy thì đến giết ta đi. Không, ta là Hoàng Vũ đỉnh phong, ngươi giết không chết đâu, càng không có lá gan đó." Thông Thiên Cổ Thụ giọng vang như sấm, lần nữa ngưng tụ hai cánh tay to khỏe, bạo kích không trung.
Đột nhiên, trật tự sát lục lại giáng lâm, không ngừng hấp thu sát lục ý niệm của tất cả mọi người, khiến thế công hỗn loạn trên chiến trường rõ ràng yếu đi mấy phần. Dương Đỉnh Phong và những người khác lập tức khẩn trương, chuyển từ tấn công mạnh sang phòng ngự. Trong lòng họ ảo não, Sát Hoàng thật khốn nạn, cứ cách một thời gian lại rút đi sát ý trên chiến trường, đơn giản như nuôi nhốt vậy. Mỗi khi khí thế chiến trường tăng vọt đến cực hạn, hắn lại đến thu hoạch một đợt, rồi một phần dùng cho Tiên Vũ chiến trường, một phần phản hồi về Hoàng tộc liên minh. Mỗi lần như vậy, họ đều phải đối mặt với nguy cơ to lớn, thương vong thảm trọng.
Hoàng Vũ của Hoàng tộc liên minh vừa tiếp tục chiến đấu, vừa bắt đầu chờ đợi Sát Hoàng trả lại sát ý.
Nhưng lần này, sát lục bốc hơi đi không quay trở lại, mà ngưng tụ thành một thanh cự kiếm ngàn mét, bạo kích bầu trời, đánh về phương xa. Sát Lục Chi Kiếm vờn quanh Trật Tự Tỏa Liên, ngưng tụ vô số sát ý của Hoàng Vũ, uy lực tuyệt luân, cuồn cuộn xé rách không gian, cắt ra đại dương mênh mông.
Những người đang hỗn chiến ở đông bộ chiến trường lập tức quay đầu, kỳ quái nhìn theo Sát Lục Chi Kiếm đang bạo kích đi. Sao lại hướng về phía này?
"Chính là..." Vô số ánh mắt bị vầng sáng kim sắc đang bành trướng ở cuối chân trời kia thu hút. Chẳng lẽ là... Tần Mệnh? Nhưng nhanh vậy sao!
"Tần Mệnh! Coi chừng!" Nguyệt Tình thét lên đầu tiên, dùng Đại Luật Lệnh Chi Thuật hiệu lệnh không trung, truyền về phía vầng kim quang ở cuối tầm mắt. Đó là Sát Lục Chi Kiếm, là toàn lực nhất kích của Tiên Vũ Cảnh!
"Tần Mệnh... Trong đó có lực lượng trật tự, tránh đi! Tránh đi!" Thông Thiên Cổ Thụ cách xa vạn mét gầm thét vang động cả biển trời, như sấm rền liên hồi.
Hỗn Thế Chiến Vương và những người khác, niềm kinh hỉ còn chưa kịp dâng lên đã biến thành sợ hãi. Uy lực một kiếm này tuy không bằng lúc trước chém đứt Hắc Long, nhưng chắc chắn không phải Hoàng Vũ Cảnh có thể chống cự.
Đông bộ chiến trường đồng loạt ngừng chiến đấu, hai bên ăn ý kéo ra một khoảng cách, dõi mắt trông về phía vầng kim quang ở cuối chân trời.
Trong sương mù Nguyên Linh, tất cả đều khẩn trương, bên ngoài thì hân hoan tột độ. Tần Mệnh cuối cùng vẫn đến, nhưng Sát Hoàng lần này đã vứt bỏ kiêu ngạo, ra tay liền tung một kiếm, ha ha!
Tần Mệnh vung đôi cánh vàng, xé rách bầu trời, cuốn lên âm bạo kinh khủng, vượt qua không gian. Khi lời nhắc nhở của Nguyệt Tình truyền đến, Sát Lục Chi Kiếm đã xuất hiện trước mắt, sát uy lạnh thấu xương như ức vạn cương châm, xuyên thủng đất trời, lấp đầy mọi khoảng không, càng cách xa càng thấu vào tận xương tủy. Đây không còn là áo nghĩa nữa, mà là trật tự, là trật tự sát lục chấp chưởng Thiên Địa. Kiếm thể ngàn mét, uy năng nghìn lần, vô số sát lục ý niệm từ chiến trường bao quanh kiếm thể, mơ hồ muốn hóa thành hình đáng của chúng.
Sát lục chịu sự khống chế của trật tự, tựa như trời xanh vung lợi kiếm chém xuống, không thể tránh né!
Tần Mệnh hét lớn, kim quang toàn thân cuồn cuộn, chiếu rọi bầu trời. Cùng với một tiếng ù ù, Vĩnh Hằng Vương Quốc từ sâu trong kim quang xô ra. Dù chưa hoàn toàn hiện ra kích thước thật, nhưng vẫn có hào quang hơn mười dặm, tràn ngập uy năng vô tận, tựa như muốn đè sập cả bầu trời.
"Rống!" Mười tám Vương Hồn xô ra từ Hoàng Kim Tâm Tạng của Tần Mệnh, trở lại mười tám pho tượng trong vương quốc. Giờ khắc này, chúng dường như sống lại, kim quang cuồn cuộn, gầm thét bầu trời, tiếng rống xuyên thấu vạn cổ, đôi mắt đỏ rực như lôi điện.
"Rống..." Bốn Thánh Thú nâng đỡ Vĩnh Hằng Vương Quốc cũng ầm ầm vặn vẹo, toàn thân nổi lên một tia sáng kỳ dị, đầu bỗng ngẩng lên, cắm sâu vào địa tầng, sôi trào một cỗ uy năng kinh thế, tràn ngập Vĩnh Hằng Vương Quốc.
Vĩnh Hằng Vương Quốc được bao phủ trong hào quang óng ánh, rực rỡ như mặt trời, chiếu thấu bóng tối vô tận của đại đương mênh mông, bên trong tràn ngập Vương Đạo chỉ lực sôi trào, giống như chân thần thức tỉnh. Quỷ Đồng khống chế Tinh Giới Tiên Thạch va chạm Âm Dương Ngọc, hình thành thủ hộ bên trong, càng mơ hồ hóa thành một tòa Thần. Sơn, trấn thủ Vương Cung.
"Đây là... Vương Đạo Sát Tràng!" Tần Mệnh trong nháy mắt giáng lâm lên Vương Cung, âm thanh như sấm rền, uy như thần linh. Các cung điện lay động, mặt đất trung tâm băng liệt, một mảnh quang mang chói chang nở rộ, ù ù dâng lên một tòa vương tọa khổng lồ.
Khoảnh khắc Tần Mệnh cùng vương tọa dung hợp, trái tim cuồng liệt nhảy lên, mười tám Vương Tượng toàn bộ bạo khởi, bốn Thánh Thú lại gầm thét biển trời.
Giờ khắc này, Vĩnh Hằng Vương Quốc mới tính chân chính thức tỉnh.
Tần Mệnh ngồi ngay ngắn trên vương tọa, mi tâm nứt ra, một cỗ áo nghĩa chi lực phong tồn mãnh liệt trào ra, tràn ngập khắp nơi trong vương quốc.
Vĩnh Hằng Vương Quốc phóng xuất ra uy năng sát tràng chân chính, sôi trào một quang mang vô song, chiếu sáng bầu trời, càng giống như muốn chiếu sáng cả thế giới. Kim sắc quang mang mãnh liệt hội tụ, hóa thành một hình dáng quái dị, giống như hình người, nhưng lại hoàn toàn khác biệt, tựa như ngưng tụ hình đạng con người, móng vuốt thú đữ, lân giáp cự ma, còn có cánh tỉnh linh. Dù hình đáng này trở nên vô cùng mơ hồ trong ánh sáng chói mất, lại tràn ngập một khí tức khiến chúng sinh kinh hãi.
Đại dương mênh mông cuồn cuộn, mây mù tan biến. Ở sâu trong Hỗn Độn Không Gian, dường như có thứ gì đó bừng tỉnh vì sự xuất hiện của nó.
Trên Thất Nhạc Cấm Đảo cách đó hơn trăm dặm, toàn bộ đông bộ chiến trường kinh động, sắc mặt ngưng trọng nhìn ra xa. Dù không thấy rõ, nghe rõ, họ vẫn cảm nhận được một khí tức hoảng hốt, tim đập nhanh.
"Keng!" Sát Lục Chi Kiếm ngưng tụ vô số sát lục ý niệm của Thiên Vũ Hoàng Vũ, bao quanh lực lượng trật tự, ầm ầm bổ vào Vĩnh Hằng Vương Quốc. Tiếng vang ù ù, trong một chớp mắt bổ ra trùng điệp kim quang, chém nát tinh cương màn hình, thậm chí vỡ ra đại địa vương quốc. Nhưng... Khi lực lượng kinh khủng tiến đến trước Vương Cung, năng lượng ngày càng yếu đi, bị cái bóng thần linh kia nắm chặt.
Một tiếng nổ vang như sấm sét, Sát Lục Chi Kiếm tan rã vỡ nát, cuồn cuộn Vĩnh Hằng Vương Quốc.
Sát Hoàng rời khỏi chiến trường trên không, đứng cách xa bầu trời, sắc mặt rốt cục trở nên ngưng trọng. Đó là vũ khí gì, mà chống đỡ được một kích của Tiên Vũ Cảnh? Hắn là người đầu tiên phát hiện ra Tần Mệnh đến, cân nhắc đến việc mỗi lần Tần Mệnh xuất hiện đều sẽ mang đến bất ngờ, nên dù khinh thường việc ra tay với Hoàng Vũ, vẫn ngưng tụ một đạo Sát Lục Chi Kiếm từ chiến trường, đánh tới. Nếu không giết chết, cũng phải làm cho tàn phế. Nhưng... đó là vật gì?
"Ù ù..." Vĩnh Hằng Vương Quốc rung chuyển kịch liệt như trời long đất lở, mặt đất nứt ra, cung điện lay động. Dù phải chịu đựng sát lục lực lượng tàn phá, nó vẫn nuốt chửng và luyện hóa chúng trong những khe hở rộng lớn.
"Trấn!" Tần Mệnh miệng mũi rướm máu, vẫn gắt gao ngồi ngay ngắn trên vương tọa, cố gắng nắm giữ Vĩnh Hằng Vương Quốc. Mười tám Vương Tượng gầm thét, uy năng cuồn cuộn, bốn Thánh Thú cuồng dã gầm gừ, tràn ngập vương quốc, áo nghĩa chi lực khắp nơi hóa thành vòng xoáy trùng điệp, như mãnh thú xé rách và thôn phệ khí tức của Sát Lục Chi Kiếm.
Trận kịch biến này kéo dài trọn một nén nhang, rồi bị trấn áp.
Tần Mệnh chịu đựng đau đớn kịch liệt, bay lên không, vương tọa trở lại Vương Cung, vương quốc biến thành Vĩnh Hằng Văn Giới, quấn quanh trên tay Tần Mệnh.
"Thật cơi Vĩnh Hằng Vương Quốc của ta là vật trang trí sao?"
Tần Mệnh lau đi vết máu trên khóe miệng, diện mục dữ tợn, kim quang chói mắt lại cuồn cuộn, chấn động cánh xé rách không gian, tiếp tục xông về phía Thất Nhạc Cấm Đảo.