"Thế giới này vốn dĩ không có quy tắc, cường giả vi tôn không chỉ là chuyện một đối một. Ở đây có ba người chúng ta, kẻ nên cút phải là ngươi!" Định Quốc Đại tướng Trử Thiên Qua chắn trước mặt Tư Không Nguyên Đạo, uy nghiêm đối đầu với Tần Mệnh. Tay hắn nắm chặt thanh trọng đao đen kịt, lưỡi đao nặng trịch, bốc lên Long Khí cuồn cuộn, không ngừng hóa thành hư ảnh Cự Long, vây quanh gã rồi nhập vào đao, khiến không gian vang
"Ngươi chắc chắn muốn thế này? Đã đều là dã thú, đánh nhau không chỉ mất mặt, mà còn có thể mất mạng!" Tần Mệnh không hề muốn xung đột với Thừa Thiên Đế Quốc, nhưng nếu đã chạm trán, chỉ còn cách đắc tội. Nghịch Loạn Thiên Bi, hắn nhất định phải lấy.
"Vậy thì thử xem! Mất mạng chưa chắc là chúng ta!" Trử Thiên Qua bước nhanh về phía trước, mỗi bước chân đều khiến không trung oanh minh, đất trời rung chuyển. Dù tuổi đã cao, uy thế của gã vẫn kinh người, Hắc Đao trong tay không ngừng kêu coong coong, run lên dữ dội như một con Cự Long muốn thoát khỏi trói buộc, bạo kích bầu trời. Phong Mị Yêu Vương điều khiển bộ xương cự thú, gầm thét lao tới, bám sát Trử Thiên Qua. Màn sương hóa đá dày đặc bị cuồng phong ngưng tụ thành những chiến mâu dài trăm mét, nhắm thẳng vào Tần Mệnh.
"Lão già, xem ra lần trước đánh còn nhẹ quá." Tần Mệnh cười khẩy. Trong khoảnh khắc, sấm chớp ầm ầm vang dội, muôn đạo lôi đình đỏ rực cuồng vũ trên bầu trời, xé toạc màn đêm, xen lẫn thành một con Lôi Long khổng lồ, sống động như thật, ngửa mặt lên trời gầm thét. Dưới lớp mây đen cuồn cuộn, giữa ngàn vạn tiếng sấm, nó uy nghiêm đến cực điểm, kinh khủng tột độ. Lôi Long có linh tính, chính là Hoang Lôi Linh. Nó không ngừng hấp thụ năng lượng từ Tần Mệnh và Lôi Nguyên Châu, khiến Linh Thể biến đổi, mang hình dáng Long.
Khí thế của Trử Thiên Qua chững lại, gã ngưng trọng nhìn con Cự Long lao xuống, lôi uy mênh mông dường như có thể hủy diệt tất cả. Ngay cả bộ xương cự thú do Phong Mị Yêu Vương điều khiển cũng chịu ảnh hưởng, sương hóa đá yếu đi vài phần.
“Đến đây!" Tần Mệnh gầm thét, tiếng vang như trời sập, ngột ngạt mà hùng vĩ. Cự hình Lôi Long cuốn theo ngàn vạn lôi triều, cuồng vũ trên bầu trời. Lôi Nguyên Châu khảm giữa mi tâm nó liên tục phóng thích lôi uy, kích phát uy năng kinh khủng. Hắn giống như một con Lôi Long thật sự, lại mang khí tức Hoang Cố, uy lẫm thiên địa, sát khí ngập trời.
"Phách lối!" Trử Thiên Qua thầm mắng, vô thức muốn xông lên, nhưng đối mặt với Lôi Long trên không trung, Hắc Đao trong tay gã lại không nghe sai khiến, Long Khí cuồn cuộn dường như muốn trở về Đao Thể.
"Lần trước không thể cùng ngươi luận bàn, thật đáng tiếc. Lần này đã gặp, vậy chúng ta thử xem? Tần Mệnh ngươi uy chấn thiên hạ, chắc không ngại ta mang hai người trợ giúp chứ?" Tư Không Nguyên Đạo nắm trong tay Tiểu Tháp màu tím, tiến lên phía trước.
"Bớt nói nhảm đi! Đến đây!" Tần Mệnh hét lớn, kim quang toàn thân bùng nổ, rực rỡ như mặt trời, Vương Đạo uy thế kinh khủng cuồng quyển bầu trời, chấn động không gian tĩnh lặng. Lôi Long vây quanh hắn, lôi triều sôi sục, tạo nên một cảnh tượng rung động lòng người.
"Giết!" Tư Không Nguyên Đạo rống to, Tiểu Tháp màu tím phóng lên trời. Trong khoảnh khắc, cả phiến thiên địa chìm trong tử quang, như những gợn sóng lan tỏa, huyền diệu mà kinh khủng. Một tiếng nổ rung trời vang lên, từ trong tháp xông ra một Thiên Bi cao ngàn mét, chọc thẳng lên trời. Lập tức, một cỗ nghịch loạn chi lực cuồn cuộn càn khôn, hình thành uy áp kinh khủng, mây mù trên không trung ba vạn mét xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.
“Đây là vũ khí ta vừa có được, còn chưa tìm được người thích hợp để thử uy lực của nó, Tần Mệnh ngươi thật may mắn." Tư Không Nguyên Đạo tìm thấy nó trong một bí cảnh ở Biên Hoang, suýt nữa đánh nhau với Ma Hoàng Hình Thiên Chiến Tộc vì nó. May mắn gã đến trước, dùng Tử Tháp khống chế được. Ủy thế của Thiên Bi này thật sự quá khủng bố, gã dám chắc chỉ cần lĩnh hội được ảo diệu trong đó, mình sẽ đạt tới Hoàng Vũ đỉnh phong, thậm chí có thể trở thành trấn quốc chỉ bảo của Thừa Thiên Đế Quốc, vĩnh thế truyền thừa!
"Giết!" Trử Thiên Qua và Phong Mị Yêu Vương khí thế bùng nổ. Họ cũng cảm nhận sâu sắc sự kinh khủng của Thiên Bi này, thậm chí không dám thử thách. Tần Mệnh muốn khiêu chiến, vậy hãy để hắn nếm thử uy lực của nó trước! Ngươi không phải có thể chiến ngang tay với Đế Anh sao, ngươi không phải dám phách lối trước mặt Hoàng tộc liên minh sao, hãy xem chiến binh này đánh bại ngươi thế nào!
Thế nhưng...
Tư Không Nguyên Đạo rõ ràng đã thúc giục Thiên Bi oanh kích lên bầu trời, Tử Tháp cũng phải theo sát tấn công, nhưng Nghịch Loạn Thiên Bi lại treo lơ lửng trên không, không hề nhúc nhích. Ngoài uy thế rung động lòng người, nó không có bất kỳ dấu hiệu nào muốn xuất kích.
Trử Thiên Qua đang định xông lên cũng phải phanh gấp, quay lại nhìn Tư Không Nguyên Đạo, chuyện gì xảy ra? Sao không đánh đi?
Tư Không Nguyên Đạo xấu hổ, chuyện gì thế này? Trước đó dùng mấy lần, dù không đễ khống chế, ít nhất cũng có thể đi chuyển mà.
"Nghịch Loạn Thiên Bi? Thật trùng hợp, ta cũng có đây!"
"Oanh!"
Bầu trời tan vỡ, phong vân biến sắc. Năm Nghịch Loạn Thiên Bi như năm cây cột chống trời đột ngột xuất hiện, sôi trào lên triều dâng ngập trời. Trên tầng mây cuồn cuộn nặng nề, chúng tạo thành năm vòng xoáy khổng lồ. Giữa mây mù, kỳ quang hỗn loạn, như lôi đình và mưa rào, chiếu rọi vào những Thiên Bi uy nghiêm. Hai chữ "Nghịch Loạn" như thể bị cự thú Hoang Cổ xé toạc ra, bá liệt dưới ánh sáng cường thịnh, khiến người kinh hãi.
"Cái gì?" Tư Không Nguyên Đạo biến sắc, khó tin nhìn lên không trung.
Mặt Trử Thiên Qua trắng bệch, chuyện gì xảy ra? Sao lại xuất hiện nhiều thế!
Ầm ầm! Bộ xương cự thú sụp đổ tại chỗ, bị lực lượng kinh khủng đè nát, biến thành vô số khô cốt gào thét trong cuồng phong của Phong Mị Yêu Vương.
"Các ngươi, rốt cuộc, có đánh hay không?" Năm Thiên Bi vây quanh Tần Mệnh, như năm ngọn Thần Sơn, lại như năm vị Thần Linh, làm nổi bật Tần Mệnh như một thần tử, quan sát chúng sinh, uy lẫm tuyệt thế.
"Tại sao ngươi lại có năm Nghịch Loạn Thiên Bi?" Tư Không Nguyên Đạo cố gắng trấn định, nhưng không thể nào bình tĩnh được. Loại Linh Bảo này, sao lại có nhiều như vậy, hoàn toàn không hợp lý. Giờ khắc này, gã cuối cùng cũng hiểu tại sao Tần Mệnh lại đột ngột xuất hiện ở đây, chắc chắn là vì Nghịch Loạn Thiên Bi của gã.
Trử Thiên Qua không dám manh động. Một Nghịch Loạn Thiên Bi đã khiến gã áp lực, đột nhiên xuất hiện năm cái, sẽ va chạm ra uy lực nghịch thiên đến mức nào? Thảo nào Tần Mệnh dám làm càn như vậy, thì ra là yên tâm vì có chỗ dựa vững chắc.
“Ta chỉ hỏi các ngươi, đánh hay không đánh! Chỉ nhớ mình là Nhân Hoàng, quên mình còn là đàn ông rồi à?”
"Đồ hỗn trướng!" Trử Thiên Qua giận dữ, dám bất kính với Nhân Hoàng.
"Muốn lặp lại lần nữa?" Mắt vàng của Tần Mệnh liếc sang, tiến lại gần Trử Thiên Qua.
Một luồng khí nóng dâng lên trong người Trử Thiên Qua, nhưng bị nghẹn lại ở cổ họng. Tay nắm chặt Hắc Đao run rẩy, nhưng cuối cùng không giơ lên được.
Tư Không Nguyên Đạo giãy giụa trong lòng, chậm rãi tản đi khí thế bạo động. Không cần thiết phải đánh nữa, nếu không chỉ tự rước nhục. Dù gã trầm ổn, lúc này vẫn vô cùng tức giận. Vất vả lắm mới có được một chiến binh mạnh mẽ, chuẩn bị đại phát thần uy, kết quả chỉ trong chớp mắt, người ta ném ra năm cái!
"Tự ngươi từ bỏ? Hay là ta tự mình lấy?" Tần Mệnh phất tay, năm Thiên Bi gào thét rơi xuống, hòa vào kim quang bành trướng xưng quanh, trở về Vĩnh Hằng Vương Cung.
"Tổng cộng có mấy Nghịch Loạn Thiên Bi?" Tư Không Nguyên Đạo hỏi lại, thật sự không cam tâm, lại không dám tin.
"Có lẽ còn nhiều hơn nữa, cụ thể bao nhiêu thì phải gom đủ mới biết."
"Còn có nhiều hơn nữa?" Sắc mặt Tư Không Nguyên Đạo khó coi. Một cái đã là chiến binh tuyệt thế, sáu cái liên hợp chắc chắn đánh đâu thắng đó, thêm nữa thì sao? Chẳng phải Tần Mệnh trùng kích Hoàng Vũ đỉnh phong là chuyện chắc chắn rồi sao? Hơn nữa mang theo loại vũ khí này, ai có thể áp chế Tần Mệnh trong thiên hạ?