Phượng Cửu Ca vô cùng cung kính, thái độ cũng rất kiên quyết: "Sư tôn bế quan trăm ngày, hẳn là đã có đột phá. Hiện tại quấy rầy người chắc hẳn sẽ không trách tội. Chuyện của đệ tử thực sự rất trọng yếu, nhất định phải báo cáo ngay lúc này, nếu chậm trễ... chỉ sợ...
"Chuyện gì?" Trưởng lão rất kỳ lạ. Phượng Cửu Ca vốn là người rất cẩn thận. Dù giáo chủ hiện tại bế quan nghiên cứu, việc quấy rầy cũng không có gì to tát, nhưng đã hạ lệnh nghiêm khắc, mà nàng vẫn khăng khăng bái kiến, nếu không có chuyện vô cùng trọng yếu, e rằng sẽ bị giáo chủ quở trách. Nhất là trong thời kỳ đặc biệt, khi Bách Lý Kim Ngọc và Phượng Cửu Ca đang tranh đoạt vị thế một cách quyết liệt.
Phượng Cửu Ca trầm mặc một lát, ý thức dò xét xung quanh, xác định không có người ngoài mới nói: "Đệ tử nghĩ ra một kế, có thể vãn hồi thể diện cho Hoàng tộc liên minh, đại phá Tu La Điện!"
"Ồ?" Trưởng lão kinh ngạc nhướng mày. Hoàng tộc liên minh hiện tại đang cố gắng tránh giao phong với Tần Mệnh, tập trung tinh lực súc tích lực lượng, cướp đoạt bảo bối. Phượng Cửu Ca đột nhiên nhắc đến chuyện chiến tranh có phải hơi không đúng lúc? Hơn nữa, Hoàng tộc liên minh đã nhiều lần thảm bại trước Tần Mệnh, khí thế suy giảm, không thể chịu thêm một thất bại lớn nào nữa. Nếu kế hoạch của Phượng Cửu Ca không hiệu quả, hoặc cuối cùng dẫn đến thảm bại, đả kích đối với nàng sẽ là trí mạng. Thậm chí, toàn bộ Hoàng tộc sẽ đổ tội lên đầu nàng, khiến nàng vạn kiếp bất phục. Bách Lý Kim Ngọc và đám người kia sẽ không tha cho nàng, nói không chừng thừa cơ lấy mạng.
Nhưng nếu thành công thì sao? Phượng Cửu Ca có thể sẽ được Kiếp Thiên Giáo, thậm chí Hoàng tộc liên minh coi trọng hơn, thậm chí có thể tiến một bước dài trên con đường dẫn đến vị trí giáo chủ.
"Xin trưởng lão bẩm báo!" Phượng Cứu Ca lần thứ ba hành lễ.
"Ngươi chờ một lát." Lão nhân nhìn sâu vào mắt Phượng Cửu Ca, đứng dậy đi vào bí cảnh.
Không lâu sau, bên trong bí cảnh u tĩnh truyền ra giọng nói của Bàn Vũ Tiên Tôn, tự mình phân phó cho phép nàng đi vào.
Trưởng lão từ bên trong đi ra, mỉm cười gật đầu với Phượng Cửu Ca, thấp giọng nói: "Đạo Tôn hôm nay tâm tình không tệ, ngươi cố gắng biểu hiện tốt một chút."
"Tạ trưởng lão." Phượng Cửu Ca gật đầu rồi đi vào U Cốc.
thai phart KHƠI da L4U, phang Dht LƠ lại CHƠI Tu1€ït LHHẾU. (MỌI là CÓ CƯỢC THỌT KIỆT DAO bối, ông đều hưng phấn rất lâu, mất ăn mất ngủ nghiên cứu, mong đợi uy lực của nó. Lục Đạo Chí Tôn Quyền Trượng quả thực vượt xa tất cả vũ khí mà ông từng thấy, so với Luân Hồi Bàn cũng chỉ có hơn chứ không kém. Đây quả thực là truyền kỳ trong lịch sử, từng uy chấn vô số thời đại, có uy năng Khai Thiên Tích Địa. Hơn nữa... Lục Đạo Chí Tôn Quyền Trượng là vật vô chủ thực sự, không bị bất kỳ thế lực nào liên lụy, hiện tại thuộc về ông thì vĩnh viễn thuộc về ông! Mặc dù Lục Đạo Chí Tôn Quyền Trượng chịu không ít tổn thương, cũng bị giam cầm một phần lực lượng, nhưng Bàn Vũ Tiên Tôn vẫn dựa vào năng lực tuyệt luân của mình để lĩnh ngộ, cưỡng ép giải trừ phong ấn, hiểu thấu đáo áo điệu bên trong.
Bàn Vũ Tiên Tôn hiện tại không dám chắc có thể phóng xuất toàn bộ uy năng của Lục Đạo Chí Tôn Quyền Trượng, nhưng ít nhất có thể chống lại Ngũ Trảo Kim Long, vẫn là Ngũ Trảo Kim Long đã hoàn toàn khống chế Luân Hồi Bàn. Ông thậm chí có nắm chắc trấn áp Tinh Linh Nữ Hoàng, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Tinh Linh Nữ Hoàng không có được vũ khí tương tự. Trong mấy tháng này, u ám vì mất Luân Hồi Bàn của Bàn Vũ Tiên Tôn đã tan biến, phiền muộn vì không có được bí thuật của Hắc Ma tộc cũng hoàn toàn biến mất. Có Lục Đạo Chí Tôn Quyền Trượng, ông hoàn toàn có thể ngạo thị thiên hạ, cũng có thể dùng vũ khí này thủ hộ Kiếp Thiên Giáo vạn năm hưng thịnh, huy hoàng không suy.
"Đệ tử Phượng Cửu Ca, bái kiến sư tôn!" Phượng Cửu Ca cung kính hành lễ với Bàn Vũ Tiên Tôn.
Bàn Vũ Tiên Tôn thu hồi Lục Đạo Chí Tôn Quyền Trượng, uy thế của nó không phải là thứ mà Thiên Vũ Cảnh như Phượng Cửu Ca có thể chống cự được. Ông ngồi ngay ngắn trên ghế cao, không giận mà uy, toàn thân bao quanh Thần Hoàn quang mang, dò xét khí tức của Phượng Cửu Ca: "Cảnh giới lại đột phá."
"Nếu không có sư tôn thu lưu, đệ tử tuyệt đối không có thành tựu như hiện tại, tất cả đều là ân tái tạo của sư tôn."
"Đây đều là do chính ngươi cố gắng." Bàn Vũ Tiên Tôn rất hài lòng với biểu hiện gần đây của Phượng Cửu Ca, không chỉ chống lại áp chế của Bách Lý Kim Ngọc, mà còn không bỏ bê võ đạo, thực lực không ngừng tinh tiến, hơn nữa còn có tâm tư cân nhắc làm thế nào để đổi phó Tu La Điện. Bất kể biện pháp có hiệu quả hay không, tấm lòng này rất hiếm có. So sánh, Bách Lý Kim Ngọc lại quá vội vàng xao động, toàn bộ tâm tư đều đặt vào việc chèn ép hãm hại Phượng Cửu Ca, cảnh giới mấy tháng nay không tiến thêm được bước nào. Có lẽ nàng ta cho rằng đuổi được Phượng Cửu Ca rồi tu luyện cũng không muộn.
Thực ra, Bàn Vũ Tiên Tôn ban đầu cũng rất bất ngờ khi Bách Lý Kim Ngọc đột nhiên trở về, về sau từ từ suy nghĩ thông suốt. Bách Lý Kim Ngọc hẳn không phải là làm phản, mà có thể là Tần Mệnh cố ý ném nàng ta trở về để đối đầu với Phượng Cửu Ca, vọng tưởng hai hổ tranh đấu, đảo loạn Kiếp Thiên Giáo, kiềm chế tinh lực của các trưởng lão chiến tướng, gây ra bất ổn nội bộ.
Bàn Vũ Tiên Tôn nhìn thấu quỷ kế của Tần Mệnh, nhưng không hạn chế Bách Lý Kim Ngọc, trái lại có chút bỏ mặc. Có cạnh tranh mới có trưởng thành, có đối kháng mới có động lực. Ông ngược lại muốn xem ai lợi hại hơn, Bách Lý Kim Ngọc mà ông bồi dưỡng hơn ba mươi năm, hay là Phượng Cửu Ca từ bên ngoài đến. Hơn nữa, nếu Đế Anh vĩnh viễn không trở về nữa, ông thực sự phải chọn một người thừa kế từ Phượng Cửu Ca và Bách Lý Kim Ngọc để dẫn dắt Kiếp Thiên Giáo. Đây là một cơ hội tốt để quan sát phán đoán.
Phượng Cửu Ca nói thẳng ý đồ đến: "Đệ tử có một kế hoạch, có thể trọng thương Tu La Điện, thậm chí có thể chém giết Tần Mệnh."
Bàn Vũ Tiên Tôn lại không vội vàng: "Ngươi cũng biết bây giờ chúng ta không nên tái khởi chiến tranh với Tu La Điện?"
“Không phải hiện tại, là sau này. Nhưng chúng ta nhất định phải chuẩn bị từ bây giờ, mới có thể tránh Tĩnh Linh Nữ Hoàng đò xét, tránh cho Tu La Điện cảnh giác."
"Nói nghe một chút."
"Thực lực tổng hợp của Hoàng tộc liên minh chúng ta từ đầu đến cuối đều trên Tu La Điện và Tinh Linh đảo, nhưng nhiều lần tiến công nhiều lần thất bại, không chỉ không thể trọng thương bọn họ, trái lại khiến Tần Mệnh và mấy người kia không ngừng trưởng thành, đến mức bọn họ hiện tại có thành tựu, có năng lực chống lại chúng ta. Hiện tại thiên địa nghịch loạn, thời không giao hòa, các loại tuyệt thế Linh Bảo xuất hiện. Chúng ta bên này có được đại lượng Linh Bảo, Tần Mệnh chỗ này cũng thu hoạch to lớn. Long Hoàng vừa truyền tin, Tần Mệnh phát rồ đi cướp bóc tứ phương Thiên Đình, cướp hết tất cả Linh Bảo giáng lâm đến Thiên Đình đại lục, trừ Tử Vi Thiên Đình ra. Còn tại Cổ Hải Xích Phượng Luyện vực, hắn cũng ra tay bá đạo, trắng trợn vơ vét Linh Bảo ở khắp Cổ Hải. Chúng ta không thể không thừa nhận, người thắng lớn nhất trong lần trời ban điềm lành này là Tần Mệnh. Cho nên, thực lực của Tần Mệnh chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều, và trong thời gian ngắn sẽ sinh ra càng nhiều Hoàng Vũ.
Chúng ta bây giờ không nên xung đột trực diện, nhưng tuyệt đối không thể kéo dài quá lâu, cho Tần Mệnh thêm thời gian chỉnh đốn. Đệ tử mạo muội đề nghị, sớm nhất là ba tháng sau, muộn nhất là trong vòng năm tháng, chúng ta nhất định phải có một trận đại quyết chiến với Tần Mệnh. Cho dù không thể triệt để tiêu diệt Tu La Điện, cũng nhất định phải trọng thương bọn họ."
"Tần Mệnh cướp bóc tứ đại Thiên Đình? Hắn không sợ Thiên Đình quần công?" Bàn Vũ Tiên Tôn còn chưa biết chuyện này.
"Long Hoàng tự mình đò xét mây mù trong thời gian trước, mang về rất nhiều tin tức, phần lớn liên quan tới Tu La Điện. Tu La Điện hiện tại hung uy cường thịnh, chấn nhiếp Thiên Đình, ngay cả Thánh Linh Vực cũng không dám khiêu khích, những Thiên Đình còn lại chỉ có thể nén giận. Bất quá... đù họ giận mà không đám nói gì, nhưng đệ tử tin rằng chỉ cần có cơ hội, ngọn lửa giận bị kiềm chế chắc chắn sẽ bùng phát." Phượng Cửu Ca đến từ Thiên Đình, rất rõ ràng huyết tính của đám người Thiên Đình.
"Ý ngươi là, lợi dụng cừu hận của Thiên Đình đại lục đối với Tần Mệnh, liên hợp Hoàng Vũ ở đó tập kích Tu La Điện?"
"Sư tôn, chúng ta tuyệt đối không thể lại đánh thành chiến lũy với Tần Mệnh!" Phượng Cửu Ca lắc đầu, trịnh trọng nói: "Chúng ta nhiều lần thất bại, thất bại là do kiểu tranh đấu công kiên này. Thực lực của chúng ta rõ ràng mạnh hơn Tần Mệnh, nhưng mỗi lần chiến đấu, bọn họ đều dựa vào chiến trận, tập trung lực lượng của những Thiên Vũ, Võ Thánh, thậm chí Địa Vũ lại để chống cự, giống như trốn vào trong mai rùa cứng rắn. Chúng ta dù tập hợp gấp đôi lực lượng, cũng rất khó hạ gục. Cho nên... muốn thắng Tần Mệnh, chúng ta nhất định phải dẫn toàn bộ bọn họ ra khỏi mai rùa, đến một nơi không có bất kỳ chiến trận thủ hộ nào, không có bất kỳ biện pháp phòng ngự nào, để có một cuộc hỗn chiến toàn diện, dùng ưu thế tuyệt đối về thực lực để trọng thương bọn họ."