Lão tổ Thiên Cực Các cố gắng thích ứng với uy thế kinh khủng từ Hắc Long, cố giữ giọng nói bình tĩnh: "Ta nhìn không thấu mệnh cách của hắn, nhưng có thể nhìn thấu tính tình hắn. Kẻ này ác độc, tà ác, không nên hợp tác.”
Khi đó, Tổ Thanh Thu và những người khác khá coi trọng đề nghị của lão nhân kia. Dù không thể giết được quá nhiều người, nhưng chắc chắn có thể khiến Tần Mệnh nếm đau một lần, coi như giúp bọn họ trút giận. Nhất là người của Thiên Quân Phủ, càng xem trọng lão nhân kia, con mắt đỏ lên ngay khi nghe đề nghị. Thế nhưng, lão tổ Thiên Cực Các cuối cùng vẫn từ chối. Ông ta không ngại gây chút phiền phức cho Tần Mệnh và Tu La Điện, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, lão nhân kia đã bị ông ta phán "tử hình". Kẻ này âm hiểm, mưu mô, tuyệt đối không thể giao du sâu.
Lão nhân kia nói rất khéo, cố ý để lại tên họ để chuyển hướng sự chú ý, tránh liên lụy đến Thánh Linh Vực. Nhưng lão tổ Thiên Cực Các nghi ngờ rằng lão nhân kia sẽ cố ý tiết lộ việc Thánh Linh Vực cùng tham gia hành động, để khi Tu La Điện mang theo căm hận ngút trời giết đến Thánh Linh Vực, hắn sẽ dễ dàng thừa cơ săn bắt thêm một nhóm thân nhân, bạn bè của Tần Mệnh. Đến lúc đó, lão nhân kia trốn vào hư không, vĩnh viễn biến mất, còn bọn họ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của Tần Mệnh và Tu La Điện.
Chính vì vậy, lão tổ Thiên Cực Các từ chối lời thỉnh cầu của lão nhân kia, đồng thời đuổi hắn khỏi Thánh Linh Vực.
Trong lòng Tổ Thanh Thu bỗng dâng lên một trận may mắn. Nếu lúc đó thu lưu lão già kia, lại còn đồng ý với đề nghị của hắn, thì hậu quả... không dám tưởng tượng.
Các chủ Thiên Cực Các chống chọi với áp lực từ Hắc Long, trầm giọng nói: "Ta có thể dùng danh dự của Thánh Linh Vực để đảm bảo, tuyệt đối không tiếp nhận bất kỳ lời mời nào của lão nhân kia. Chúng ta, Thánh Linh Vực, không thích cách làm của Tu La Điện các ngươi, nhưng chúng ta có giới hạn riêng."
"Sau khi các ngươi từ chối, hắn liền rời đi ngay?" Tần Mệnh để ý đến ánh mắt của từng người bọn họ, bao gồm cả Vũ Môn trên đảo những ngày này.
"Rời khỏi Thánh Linh Vực."
"Khi nào?"
"Một ngày rưỡi trước. Hắn chỉ dừng chân ở đây một thời gian rất ngắn. Chúng ta từ chối thẳng thắn, hắn rời đi cũng vui vẻ, không hề dây dưa."
Tần Mệnh lạnh lùng nhìn họ hồi lâu, nhìn đến mức họ toát mồ hôi trán, mới lên tiếng: "Khi rời đi, hắn không nói câu nào như 'chờ các ngươi đổi ý thì liên hệ với hắn' chứ?”
Lão tổ Thiên Cực Các nghe ra ý tứ trong lời nói của Tần Mệnh, dứt khoát đáp: "Chúng ta sẽ không hợp tác với hắn, càng sẽ không hợp tác với ngươi."
"Lão tiểu tử, tính tình bướng bỉnh nhỉ." Hắc Long phun ra một luồng Long Khí, thân thể to lớn chậm rãi thu nhỏ lại, dễ như trở bàn tay bóp nát kết giới bảo vệ hòn đảo trong một tràng tiếng răng rắc. Hòn đảo sụp xuống, xuất hiện những vết nứt dữ tợn, âm thanh nghẹn ngào như tiếng gào thét từ địa ngục vang vọng khắp hòn đảo.
Đám người kinh dị, căng thẳng đến nghẹt thở. Kết giới bảo vệ hòn đảo chỉ dùng để cách ly các vết nứt hư không, không có ý định phòng ngự thế công nào, nhưng vẫn được thiết lập vô cùng cẩn thận, uy lực rất cường đại, vậy mà trước mặt Hắc Long lại chẳng khác nào giấy?
Lão tổ Thiên Cực Các lại một lần nữa nghênh đón cặp mắt rồng Huyết Nguyệt khổng lồ của Hắc Long, áp lực trong lòng bỗng nhiên tăng thêm, nhưng vẫn trầm giọng nói: "Phiền phức của các ngươi, tự mình giải quyết, Thánh Linh Vực không có nghĩa vụ phối hợp với các ngươi!"
Tần Mệnh nói: "Giúp ta dẫn lão già kia đến đây, ta có thể đảm bảo trong vòng hai năm không trở mặt với Tử Vị Thiên Đình. Các ngươi phát triển thực lực, tôi luyện kỹ năng chiến đấu, muốn làm øì cũng được, chỉ cần không đặt chân đến Đông Hoàng Thiên Đình, chỉ cần không làm những việc uy hiếp ta."
"Ngươi đừng phí lời. Dù chúng ta muốn giúp, cũng chưa chắc dẫn hắn tới được. Lời nói, thái độ của hắn thoạt nhìn vô cùng tùy ý, nhưng thực ra vô cùng cẩn thận, hắn không đời nào để người khác dễ dàng tìm thấy."
Tần Mệnh đứng giữa hư không, lặng lẽ nhìn họ hồi lâu, phất tay ra hiệu Bất Tử Tộc rút về U Minh Giới.
Rất nhiều trưởng lão Thiên Cực Các muốn nhìn rõ ràng những quỷ vật bất tử này đến từ đâu, chạy về đâu, nhưng nơi này bị bóng đêm vô tận bao phủ, không ai thấy gì, ý thức cũng không thể dò xét vào được.
Hắc Long từ từ hạ thân hình khổng lồ, biến mất trong bóng đêm.
"Chuyện hôm nay, ta không truy cứu nữa, nhưng nếu để ta phát hiện các ngươi còn hợp tác với hắn, ta thà làm tội nhân thiên cổ, cũng sẽ hủy điệt Thánh Linh Vực các ngươi!" Tần Mệnh lạnh lùng cảnh cáo rồi rút đi trong hư không.
Dù Tần Mệnh và Hắc Long đã đi, nhưng bầu không khí căng thẳng vẫn bao trùm hư không, nỗi sợ hãi, sự căng thẳng và cả cảm giác nhục nhã bao phủ lấy mọi người. Bọn họ cẩn thận dò xét hư không tăm tối, cảnh giác cực kỳ lâu, đến khi xác định là không còn ai, mới thở phào một hơi. Lúc này, họ mới phát hiện lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, ngay cả Hoàng Vũ cũng không ngoại lệ.
Lão tổ Thiên Cực Các sắc mặt âm trầm, không nói một lời, theo xiềng xích hư không trở về Thiên Cực Các của Thánh Linh Vực.
"Tần Mệnh làm thế nào tiến vào Thánh Linh Vực?" Lão tổ Thiên Cực Các lần đầu tiên tức giận với đệ tử, chất vấn Chu Thanh Thanh.
"Tần Mệnh ẩn giấu cảnh giới, đeo mặt nạ, dùng thân phận bạn cũ của Tinh Tượng Các để bái phỏng. Đến khi phát hiện ra thì hắn đã vào đại điện." Chu Thanh Thanh thấy lão tổ và các chủ liên tiếp trở về, trong lòng thoáng nhẹ nhõm. Chỉ cần không đánh nhau, nghĩa là lão tổ và họ không chấp nhận lời đề nghị hợp tác của lão nhân kia.
"Ẩn giấu cảnh giới thì không kiểm tra sao? Đeo mặt nạ thì không gỡ sao? Trưởng lão thẩm tra làm gì!" Các chủ đi theo cũng khó nén cơn giận. Thật sự quá uất ức, sới đội lốt cừu, lại bị kẻ thù số một của họ chặn ngay trong hư không, vừa uy hiếp, vừa trào phúng, khiến họ đến đũng khí phản kháng cũng không có. Bọn họ ẩn mình trong hư không tu luyện chính là để giữ bí mật, kết quả vừa mới bắt đầu đã bị Tần Mệnh, cái tên điên đó, phát hiện ra. Ngay cả trên mặt hắn cũng cảm thấy xấu hổ.
Chu Thanh Thanh hơi cúi đầu, không phản bác. Đây đúng là sai lầm của các trưởng lão thẩm tra. Nhưng cường giả khắp thiên hạ chạy đến nương tựa quá nhiều, số người tính khí kỳ quái cũng không ít. Để không chậm trễ, không đường đột, họ thường không quá khắt khe. Hơn nữa, ai dám đến đây làm càn? Cường giả Thiên Đình khác không dám, Tu La Điện không có lý do, cường giả Loạn Võ càng không dễ mạo phạm. Chính vì vậy, các Hoàng Vũ và Thiên Vũ cao giai của Thánh Linh Vực mới yên tâm tiến vào chiến trường hư không tu luyện. Nhưng ai ngờ rằng một lão già mạo muội lại dẫn Tần Mệnh, vị ôn thần này, tới.
Một vị trưởng lão trầm mặt: "Thanh Thanh, ngươi cứ như vậy chỉ chiến trường hư không cho Tần Mệnh?"
"Tần Mệnh dùng sự tồn vong của Thánh Linh Vực để uy hiếp, đệ tử... không dám không nghe theo..."
"Ngươi không biết phái người đi mời chúng ta sao? Bình thường ngươi thông minh lắm mà! Ngươi không biết bí mật của chiến trường hư không quan trọng với chúng ta thế nào sao?"
"Tần Mệnh không cho đệ tử thời gian." Chu Thanh Thanh chỉ đáp ngắn gọn, không dám giải thích, cũng không muốn giải thích.
"Tần Mệnh còn nói gì?" Các chủ Thiên Cực Các khẽ giơ tay, ngăn đám người chất vấn. Tần Mệnh, cái tên điên đó, chuyện gì cũng dám làm. Nếu cứ khăng khăng ngăn cản, có lẽ thực sự sẽ làm loạn Thánh Linh Vực, như thế ảnh hưởng càng lớn, tổn thất càng nhiều.
"Hắn chỉ muốn mạng của lão nhân kia, hy vọng Thánh Linh Vực đừng bao che."
"Hắn làm thế nào truy tung đến đây?" Lão tổ Thiên Nhân Tộc trầm giọng hỏi. Lão già kia đến và đi đều thông qua hư không, sẽ không lộ tung tích, ai có thể truy tung hắn? Hơn nữa, từ khi lão nhân kia xuất hiện đến khi Tần Mệnh đuổi tới đây, chỉ có một ngày rưỡi, trừ phi Tần Mệnh mấy ngày gần đây vẫn bí mật hoạt động ở Tử Vi Thiên Đình, nếu không thì là ngay khi lão nhân kia hiện thân ở Thánh Linh Vực, Tần Mệnh ở tận Tu La Điện đã phát giác ra. Khả năng sau không lớn, rất có thể là cái trước.
Tần Mệnh, cái tên điên đó, dám đến tận Tử Vi Thiên Đình hoạt động?
Vậy công sức bọn họ bỏ ra bố trí vạn tòa Thạch Tháp" chẳng phải là vô ích saol
Chu Thanh Thanh lắc đầu: "Bên cạnh Tần Mệnh tuy có một Tinh Linh không gian, nhưng việc truy tìm một người cũng tinh thông võ pháp không gian từ ngàn dặm xa xôi là gần như không thể. Đệ tử vừa nghĩ, có thể là Tần Mệnh vẫn đang truy tìm lão nhân kia, đuổi đến Tử Vi Thiên Đình, rồi phát hiện ra manh mối gì. Cũng có thể là lão nhân kia... cố ý để lại đầu mối, hắn hy vọng gây ra hiểu lầm giữa Tu La Điện và Thánh Linh Vực, để hai bên khai chiến, hắn thừa cơ đi săn những người thân của Tần Mệnh."
Đám người trao đổi ánh mắt, dần dần tỉnh táo lại, rất có khả năng này.
"Lão già kia nhìn đã biết không phải thứ tốt." Cung chủ Tiên Hà Cung lần đầu tiên muốn mắng chửi người, vậy mà lại tính kế đến Thánh Linh Vực.
"Thiên Khôn, ngươi đang suy nghĩ gì?" Tổ Thanh Thu bỗng chú ý tới sắc mặt Tổ Thiên Khôn có chút khó coi, đang cúi đầu nhíu mày suy nghĩ gì đó.