"Toàn bộ Hoàng Vũ vào sát trận, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi!" Bàn Vũ Tiên Tôn uy nghiêm ra lệnh. Dù mới vây công chưa đầy một ngày rưỡi, nhưng việc Hải Hoàng và Thủy Nguyên Châu đột ngột tự bạo đã gây trọng thương cho rất nhiều Hoàng Vũ, đến hắn khí huyết giờ vẫn còn quay cuồng. Hơn nữa, Tần Mệnh nhận được tin tức khi nào, tốc độ đến ra sao còn chưa rõ. Có thể ba đến năm ngày nữa mới tới, cũng có thể chỉ hai ngày, bọn
Ngoại trừ Hắc Ma Hoàng, Viêm Hoàng, Cùng Kỳ, cùng năm Đại Hoàng Vũ tử sĩ ở lại trên không, Tất Khiếu của Hắc Ma tộc ở lại Xích Phượng Luyện Vực, ba mươi sáu Hoàng Vũ còn lại lao vào Cửu Trọng Sát Trận mà đám Thiên Vũ vừa bố trí xong. Một số dừng trên không, một số lao xuống đáy biển, bao trùm phạm vi chừng hai trăm dặm, như chín tầng lưới lớn giăng kín bầu trời, chỉ chờ Hắc Long bọn họ đến chịu chết. Cửu Trọng Sát Trận này ngưng kết toàn bộ năng lượng của Đại Thiên Vũ và Hoàng Vũ thành một thể, phối hợp với lượng lớn linh bảo, hoàn toàn có thể trong thời gian cực ngắn phóng ra hai ba đợt tấn công cấp bậc Tiên Vũ, giáng cho Hắc Long bọn họ những đòn phủ đầu.
"Long Hoàng sao vẫn chưa về?" Cùng Kỳ nhìn mây mù cuồn cuộn trên không, mãi không thấy bóng dáng Ngũ Trảo Kim Long. Theo dự đoán ban đầu, Ngũ Trảo Kim Long chỉ cần cầm chân nữ hoàng Tinh Linh ở Tinh Linh Hải một ngày là đủ, việc còn lại giao cho Khai Thiên Tiên Tôn và giới chủ Sí Thiên Giới xử lý. Có họ trấn giữ, nữ hoàng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Nhiệm vụ chủ yếu của bọn họ vẫn là liên thủ chém giết Hắc Long, mối họa lớn kia!
"Có Khai Thiên Tiên Tôn trông coi, chắc không có gì ngoài ý muốn, có lẽ có việc gì đó trì hoãn, cứ chờ thêm chút." Hắc Ma Hoàng tin Long Hoàng hiểu rõ nặng nhẹ, sẽ không cố ý kéo dài thời gian.
Viêm Hoàng lạnh lùng nói: "Cứ giữ chân Nữ Hoàng Tỉnh Linh ở đó thì càng tốt. Nữ hoàng không động, hai đại ma tộc cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Không còn uy hiếp của họ, chúng ta càng đễ thu thập đám người điên Tần Mệnh kia."
"Nữ hoàng ở lại Loạn Võ đối với chúng ta càng có lợi. Như vậy chúng ta có thể tập trung thu thập Hắc Long." Sát Hoàng rất muốn lĩnh giáo uy thế của bóng tối, xem rốt cuộc bóng tối mạnh hơn, hay giết chóc tuyệt hơn. Hơn nữa, không còn sức mạnh không gian của Nữ Hoàng Tinh Linh quấy rối, bọn họ có thể đánh dễ dàng hơn.
Bàn Vũ Tiên Tôn lơ đãng liếc Hắc Ma Hoàng: "Lát nữa giao năm tên đó cho Sát Hoàng khống chế?"
Hắc Ma Hoàng khẽ nhíu mày: "Việc đã định, ta sẽ không đổi ý. Sát Hoàng hiện tại có thể khống chế bọn chúng."
Bàn Vũ Tiên Tôn gật đầu, nhắc nhở Sát Hoàng: "Đợi Tần Mệnh bọn chúng đến, ta sẽ ứng phó Hắc Long trước. Ngươi tìm cơ hội tốt, khống chế bọn chúng đảo loạn chiến trường, chọn vài khu vực trọng điểm kích nổ. Chúng ta không cần một mạng đổi một mạng, năm tên tử sĩ này ít nhất phải đổi lấy tám mạng của chúng!"
Nếu Sát Hoàng không quá tự cao tự đại, khinh thường ra tay với Hoàng Vũ, hắn đã muốn tự mình cuốn lấy Hắc Long, để Sát Hoàng dùng sức mạnh Tiên Vũ quét ngang chiến trường, chém giết Tần Mệnh trước, rồi xử lý sạch những mối đe dọa nghiêm trọng khác.
Xích Phượng Luyện Vực.
"Sao bọn chúng đột nhiên rút lui? Có phải đang chuẩn bị phục kích Tần Mệnh không?" Đồng Hân và Tần Lam chạy đến bên cạnh Thiên Hỏa Lão Tổ, mọi người của Đồng Lập Đường cũng liên tiếp tụ tập lại.
"Chắc là vậy rồi. Bọn chúng sẽ không vội phá hủy Xích Phượng Luyện Vực. Chỉ khi nơi này còn tồn tại, Tần Mệnh mới không màng tất cả xông đến."
"Bọn chúng dự tính bao lâu nữa sẽ đến?"
"Cái này khó nói lắm, e là Thiên Đình có chuyện ngoài ý muốn, sẽ cản trở bọn chúng. Người đều đi chuyển gần hết rồi chứ?” Thiên Hỏa Lão Tổ nhìn Đồng Hân.
"Phần lớn đã chuyển đi rồi, đều tụ ở Phần Thiên Các, lúc nào cũng có thể rút lui. Chúng ta vừa bắt được lão già kia, Thái Hư Cổ Thạch giờ thuộc về chúng ta rồi."
"Hả?" Thiên Hỏa Lão Tổ chấn động trong lòng, nhưng nhìn tình hình bên ngoài, ông không thực sự vui nổi.
"Ta vừa định để Tần Lam thử khống chế Thái Hư Cổ Thạch, nhưng giờ... ta có một ý tưởng mới."
"Ý tưởng gì?"
Đồng Hân nhìn Ma Hoàng khoanh tay đứng trên bầu trời: "Hắn cảnh giới gì?"
Thiên Hỏa Lão Tổ biết người bên ngoài là Ma Hoàng: "Hoàng Vũ đỉnh phong. Hắn là Tất Khiếu của Hắc Ma tộc, từng tranh giành vị trí tộc trưởng với Hắc Ma Hoàng, thực lực rất mạnh, dã tâm bừng bừng. Trước kia hắn chưa đạt Hoàng Vũ đỉnh phong, lần này chắc có cơ duyên gì rồi. Sao lại hỏi hắn?"
"Khu vực này xác định chỉ có một mình hắn?"
"Chỉ có hắn. Có hắn trấn giữ là đủ khiến chúng ta căng thẳng rồi." Thiên Hỏa Lão Tổ không cam lòng, nhưng không thể không chấp nhận thực tế. Võ giả trong Xích Phượng Luyện Vực rất nhiều, đều là Thánh Vũ Thiên Vũ, ở lại trấn thủ thì được, lao ra ngoài chỉ có chết. Đến ông nếu ra ngoài, cũng sẽ bị Tất Khiếu chém giết.
"Vậy thì tốt! Ta muốn tìm cơ hội thả Tần Lam ra, lập tức trở về Thời Đại Loạn Võ. Nữ hoàng chắc đã nhận được tin tức rồi. Có điều ta không thấy Ngũ Trảo Kim Long, chắc nó đang cầm chân nữ hoàng ở Tinh Linh Hải. Thái Hư Cổ Thạch tương đương với Linh Nguyên Châu hệ không gian. Nếu giao cho nữ hoàng, nàng chắc chắn có thể phát huy uy lực thực sự của nó, ít nhất có thể thoát khỏi sự dây dưa của Ngũ Trảo Kim Long, mau chóng đến đây. Nữ hoàng và Hắc Long 2vs3, còn hơn Hắc Long tự mình 1vs2."
"Ý kiến hay!" Trước đây họ đã chứng kiến uy lực thực sự của Thủy Nguyên Châu. Nếu Thái Hư Cổ Thạch được giao cho nữ hoàng, uy lực kích phát ra chắc chắn còn kinh khủng hơn. Hơn nữa, chiến trường này rất cần Nữ Hoàng Tỉnh Linh. Chỉ khi nàng đến, đảo loạn không gian, mới có thể ngăn cơn sóng đữ.
"Các ngươi tìm cách thu hút sự chú ý của Tất Khiếu, ta sẽ sắp xếp để Tần Lam rời khỏi từ hướng khác."
"Nghìn vạn lần cẩn thận!"
"Yên tâm đi."
Thiên Hỏa Lão Tổ và những người khác trao đổi ánh mắt, lập tức tản ra, trở lại các chiến trận. Không lâu sau, tất cả núi lửa trong Xích Phượng Luyện Vực ầm ầm bộc phát, dẫn đến lửa cháy ngút trời dưới đáy biển bùng lên dữ dội, quần đảo rung chuyển, tiếng nổ như sấm rền. Từng dòng nham tương hòa với lửa cháy ngút trời trào lên, theo sự dẫn dắt của các chiến trận dũng mãnh tràn vào Xích Phượng Đại Trận.
Một con hỏa phượng khổng lồ sải cánh mấy vạn mét ầm ầm thành hình, như phượng hoàng thật gáy vang trời, lệ khí và nhiệt độ cao khủng khiếp cuồn cuộn bộc phát, vô cùng rung động.
"Còn muốn phản kháng?" Tất Khiếu hừ lạnh, nắm chặt ma đao, sẵn sàng nghênh chiến. Nhưng mục đích của hắn ở đây không phải là dốc sức liều mạng với Xích Phượng Luyện Vực, mà là kiềm chế tinh lực ở đây, đề phòng hai Hoàng Vũ bên trong lao ra tiếp viện Tần Mệnh, cho nên hắn trông có vẻ sát khí đằng đằng, kỳ thực luôn chuẩn bị sẵn sàng né tránh.
Nhưng hỏa phượng ngập trời chỉ uy hiếp hắn trong chốc lát, rồi hóa thành biển lửa lao nhanh, trở lại Xích Phượng Đại Trận, không thực sự khiêu chiến Tất Khiếu. Trong lúc đó, Tần Lam băng qua ba hòn đảo của Xích Phượng Luyện Vực, bí mật xông ra khỏi bình chướng từ một vị trí khác, biến mất trong biển mây, mang theo Thái Hư Cổ Thạch chạy về Thời Đại Loạn Võ.
Đồng Hân đứng trong bình chướng, căng thẳng nhìn rất lâu, xác định không có cường giả Hoàng Vũ nào khác đột ngột lao ra ngăn cản, mới thở phào nhẹ nhõm. Cô âm thầm cầu nguyện Tần Lam nhất định phải đến nơi an toàn, và cầu nguyện Nữ Hoàng Tinh Linh có thể kịp thời đến đây, nếu không... trận chiến này dù có xoay chuyển thế nào, cũng tuyệt đối không tránh khỏi kết cục thảm bại cho phe họ.
Cùng lúc Tần Lam thành công xông vào không gian hỗn độn, Dạ Ma Hoàng, Vu Ma Hoàng và các Hoàng Vũ Ma Tộc khác đang tăng tốc trong không gian hỗn độn, sắp rời khỏi nơi này. Chỉ có điều, do sốt ruột, phương hướng của họ bị lệch, đi thẳng về phía đại lục. Nhưng Tần Mệnh vào lúc này đã thành công xông ra khỏi không gian hỗn độn, giáng xuống Thời Đại Loạn Võ. Anh đơn giản xác định vị trí, phát hiện gần Đại Hỗn Độn Vực hơn, liền lập tức lên đường, phóng tới Đại Hỗn Độn Vực.