Chu Thanh Thanh khẽ thở dài trong lòng: "Hắn thật sự đã đi rồi, đi bái kiến Các Chủ."
"Các ngươi Các Chủ ở đâu? Đừng ép ta hỏi lại lần nữa!" Tần Mệnh chậm rãi giơ tay phải lên, một đám mây lôi nhỏ xíu tụ lại trong lòng bàn tay, trông thì tinh xảo nhưng lại dẫn động mây đen bên ngoài, khiến chúng ngày càng dày đặc, tựa như một dãy núi hắc ám vượt không gian ập đến, càng lúc càng đáng sợ, lại như biển động cuồng nộ, sóng trào mãnh liệt. Dù sao nơi này cũng là Thánh Linh Vực, tự nhiên năng lượng vô cùng phong phú, nên lôi điện lực lượng giữa trời đất hội tụ càng lúc càng nhanh. Chỉ một lát sau, mây đen đã bao phủ hơn mười dặm, che kín bầu trời, sấm chớp vang rền trong mây, cảnh tượng vừa rung động vừa kinh khủng, khiến vô số người thấp thỏm lo âu.
Người dân Thánh Linh Vực sống trong thái bình đã lâu, chưa từng cảm nhận loại khí thế nguy hiểm này.
Đại lượng cường giả vội vã bay về phía cung điện, vừa sốt ruột vừa khẩn trương, ai dám làm càn ở Thánh Linh Vực?
"Bọn họ đều ở hư không chiến trường." Sắc mặt Chu Thanh Thanh thoáng ảm đạm.
“Hư không chiến trường là cái gì?”
"Các ngươi xé rách không gian bên ngoài điện là sẽ thấy."
"Lão già kia đến đây có mục đích gì?"
"Mục tiêu là ngươi, hắn hy vọng hợp tác với Thánh Linh Vực. Chúng ta ở trong tối, hắn ở ngoài sáng."
"Các ngươi đã quyết định?"
"Không rõ ràng, hắn vào hư không chiến trường rồi chưa trở lại." Chu Thanh Thanh không giấu giếm nữa, nên nói hay không nên nói, đều nói hết.
Tần Mệnh giơ cao tay phải rồi đột ngột nắm lại, đám mây lôi nhỏ tan biến trong lòng bàn tay, mây đen đang cuồn cuộn kéo đến bên ngoài cũng dừng lại.
Tần Lam nhanh chóng lật tay, một luồng xoáy hư không lực hiện ra sau lưng, trong nháy mắt nuốt chửng nàng và Tần Mệnh.
Uy năng cuồn cuộn trong cung điện bỗng nhiên biến mất, Chu Thanh Thanh cũng hơi loạng choạng, không tự chủ ngồi phịch xuống ghế mây, chỉ trong một giây, thái dương nàng đã lấm tấm mồ hôi.
"Thanh Thanh! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lão nhân nào?" Lý trưởng lão thở hổn hển, sắc mặt vô cùng khó coi: "Ta lại dẫn Tần Mệnh vào đây? Ta đã làm cái gì vậy! Nếu Thiên Cực Các truy cứu, ta bị phạt cũng chẳng sao, chỉ sợ liên lụy Chu Thanh Thanh..."
Chu Thanh Thanh vô lực lắc đầu, chỉ mong Các Chủ bọn họ không đồng ý với lão nhân kia, nếu không một trận ác chiến là khó tránh khỏi. Nàng hoảng hốt ngẩng đầu, lẩm bẩm tên Tần Mệnh, nàng biết hắn đã thay đối, nhưng không ngờ hắn lại bá đạo xông thẳng vào Thánh Linh Vực, còn không sợ hãi tiến vào hư không. Hắn vẫn là con người năm đó, nhưng đã khác đi rất nhiều.
Hư không chiến trường, đây là chiến trường khổng lồ được xây dựng sau khi Thánh Linh Vực đơn giản hóa Thánh Linh Vực Hư Không Đại Trận. Gọi là chiến trường, nhưng đúng hơn là một hòn đảo trôi nổi trong hư không, rộng chừng hơn năm mươi dặm, núi non trùng điệp, đài lôi dựng cao. Các cường giả được chọn lựa từ Thánh Linh Vực, Thiên Nhân tộc, Thiên Quân Phủ, và đông đảo thế lực bá chủ, đều tụ tập ở đây để luận bàn võ đạo, rèn luyện kỹ năng chiến đấu.
Phàm là người có tư cách lên hòn đảo này, không phải thủ lĩnh bảo vệ các tộc các phái thì cũng là trưởng lão chiến đấu, thân phận địa vị đều vô cùng cao, cảnh giới thấp nhất cũng là Thánh Vũ Cảnh thất trọng thiên. Tám cường giả Hoàng Vũ Cảnh của Thánh Linh Vực, Thiên Nhân tộc, Nam Ẩn Thần Sơn cũng đều ở đây. Chính vì các cường giả tụ tập ở đây có cảnh giới quá cao, sức phá hoại cực mạnh, nên mỗi ngọn núi cao, mỗi đài lôi đều được rèn đúc bằng Huyền Thạch đặc biệt, và khắc họa các loại chiến trận, có thể chịu đựng được sự công kích năng lượng của họ.
Phương thức tu luyện của họ cũng tương đối đặc biệt, nếu muốn rèn luyện kinh nghiệm chém giết, tăng cường dũng khí và ý chí, họ sẽ phong ấn năng lượng, hạn chế võ pháp, giống như người bình thường đánh lộn chém giết trên lôi đài. Nếu muốn tôi luyện tốc độ và sự biến hóa khi thi triển võ pháp, họ sẽ trực tiếp tiến vào hư không, thoải mái thi triển mà không cần dè dặt, hoặc chém giết đồng cấp trong hư không. Họ không mong muốn trong thời gian ngắn có thể tôi luyện bản thân thành cuồng nhân chiến tranh, tối thiểu cũng không được giống như trước kia chỉ biết thi triển võ pháp mà không có bất kỳ kinh nghiệm chiến đấu nào.
Họ biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì trong tương lai, nên đều buông bỏ thân phận, dù tuổi tác thế nào, cũng đều nghiêm túc cố gắng tu luyện.
Mặc dù thời gian ban đầu còn ngắn ngủi, nhưng thu hoạch được không ít, và tất cả đều vô cùng thoải mái.
Nhưng mà...
"Thiên Cực Các Các Chủ, Tần Mệnh đặc biệt đến bái kiến!" Tiếng rít như sấm rền vang vọng, xé tan bóng tối, xuyên qua hư không, như cơn sóng cuồn cuộn bao phủ hòn đảo hư không. Hòn đảo bị những sợi xích khổng lồ kéo lại ù ù rung chuyển, khiến tất cả cường giả và mãnh thú phía trên kinh hãi nhìn quanh, và cũng kinh động những cường giả đang chém giết trong hư không.
Hòn đảo im lặng trong một giây, sau đó tất cả bùng nổ, giải trừ phong ấn, phóng thích uy mãnh cường thịnh, như từng đạo cầu vồng phóng lên tận trời, tề tụ trên hòn đảo, ngước nhìn bóng tối phương xa. Ai đến? Ai có thể tìm được nơi này!
Tần Mệnh toàn thân kim quang lượn lờ, tỏa ra uy năng cường thịnh, như một vị thiên thần từ trong bóng tối bước ra, hai con ngươi kim quang trong vắt, như lôi điện bắn tung tóe, sắc bén quan sát hòn đảo phía trước.
"Tần Mệnh?” Vô số cường giả hít sâu một hơi, tên điên này sao lại ở đây?
Thiên Cực Các lão tổ, Thiên Cực Các Các Chủ, Thích Đạo Tử, Tổ Thanh Thu, Tổ Thiên Khôn của Thiên Nhân tộc từ các nơi chạy tới, sắc mặt ngưng trọng nhìn Tần Mệnh bất ngờ giáng lâm. Hắn làm sao tìm được nơi này, mảnh hư không này giống như 'hậu hoa viên' của Thánh Linh Vực, hoàn toàn cách ly với hư không bên ngoài, hắn không thể nào trùng hợp đến đây được.
"Hắn chính là Tần Mệnh." Tổ Thiên Khôn lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy kỳ nhân danh chấn thiên hạ này.
"Chúng vương truyền thừa của hắn có thể trấn áp Thiên Đạo áo nghĩa." Vạn 'ấn ở mi tâm Thích Đạo Tử lóe ra kim quang rực rỡ, vậy mà không bị khống chế tự phát khuếch tán ra những đường vân kim sắc, từ mi tâm lan ra toàn thân, bảo vệ cơ thể hắn, kính sợ ánh sáng vàng nơi xa.
"Xem ra bài học lần trước ta dạy cho các ngươi có hiệu quả, biết bắt đầu tôi luyện kỹ năng chiến đấu." Tần Mệnh không ngờ sẽ thấy cảnh này trong hư không, đám gia hỏa này lại đang lén lút thao luyện.
Sắc mặt bọn họ càng khó coi hơn, sở đĩ trốn trong hư không huấn luyện là vì giữ bí mật, mong chờ ngày nào đó kinh điễm thiên hạ, nghịch chiến Tu La Điện, thế nhưng... vừa mới bắt đầu đã bị phát hiện?
"Tần Mệnh, nơi này không chào đón ngươi, từ đâu đến thì về đó đi, đừng gây phiền toái cho mình." Thiên Cực Các lão tổ bước lên phía trước, dù vẫn đạm mạc bình tĩnh, nhưng ngữ khí đã không còn khách khí như lần đầu gặp gỡ. Hai bên tuy chưa trực tiếp tuyên chiến, nhưng đã vạch mặt, ai cũng hiểu mục đích của đối phương, chỉ là hiện tại còn lo ngại nên không khai chiến mà thôi.
"Ta nhớ ngày ấy chia tay, ta đã nhắc nhở các ngươi, chỉ cần các ngươi không chọc ta, chúng ta đôi bên bình an vô sự, nước giếng không phạm nước sông. Nhưng nếu chọc ta... ta không ngại dùng cái kiểu Loạn Võ thời đại lên người các ngươi ở Thánh Linh Vực." Tần Mệnh không coi việc tôi luyện của bọn họ ra gì, dù luận bàn diễn võ thế nào, cũng khó có khả năng biến Dương Quần thành Ác Lang, huống chi đám huynh đệ của hắn đều là ác thú leo ra từ biển máu núi thây, bầy sói còn không sợ! Kim quang trên người hắn càng lúc càng rực rỡ, như một vòng mặt trời khổng lồ chói chang thịnh phóng trong hư không, nhuộm hòn đảo phía trước thành màu vàng, Vương Đạo chi uy cuồn cuộn hư không, mang đến áp lực nặng nề cho tất cả cường giả ở đây, nhất là những người thừa kế áo nghĩa như Thích Đạo Tử, bọn họ bình thường kiêu ngạo tự phụ, dựa vào áo nghĩa khinh thường quần hùng, giờ phút này lại cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt chưa từng có, phảng phất lực lượng áo nghĩa trong cơ thể đều đang bất an xao động.
Tổ Thanh Thu nghiêm nghị quát lớn: "Ở Đông Hoàng Thiên Đình ngươi có thể ngạo, nhưng đây là Thánh Linh Vực! Lập tức cút khỏi hư không, trở về Đông Hoàng Thiên Đình!"
"Lão già, đừng kích động. Chúng ta hãy tính sổ sách rõ ràng trước đã, rồi xem là ta tự rời đi, hay là mang đầu ngươi trở về."
"Tần Mệnh, ngươi đến gây sự?" Tất cả cường giả Thiên Nhân tộc đồng loạt tiến lên một bước, dù Tần Mệnh hung đanh khắp thiên hạ, nhưng Thiên Nhân tộc bọn họ thật sự không sợ hắn.
"Sai! Ta đến giết người!"
Lời này vừa nói ra, cường giả trên hòn đảo toàn bộ nổi giận, nghiêm nghị quát mắng.