"Bạch Viêm Yêu Hoàng đâu?” Tần Mệnh rời khỏi đại điện, tìm đến Thất Thải Phượng Hoàng. Hắn vẫn lo lắng về tình hình Loạn Võ, không một phút nào lơi là việc đề phòng Bạch Viêm Yêu Hoàng. Từ sau trận chiến tiêu diệt Bạch Viêm Yêu Hoàng đến nay đã ba tháng, nếu hắn Niết Bàn thành công, thì cũng sắp xuất hiện rồi.
"Tạm thời vẫn chưa thấy bóng dáng." Thất Thải Phượng Hoàng nhìn lên tầng mây mù dày đặc trên độ cao ba vạn mét, thản nhiên nói: "Ta từng đoán rằng Bạch Viêm Yêu Hoàng sẽ Niết Bàn trọng sinh trong hư không, ẩn mình chờ khôi phục toàn bộ sức mạnh. Hiện tại hư không đang sụp đổ, rất có thể hắn đã sớm trốn ra ngoài, hoặc ở Thiên Đình, hoặc tại một nơi nào đó ở Cổ Hải."
"Chúng ta ở đây chờ, hay là đi tìm kiếm?" Từ khi hư không sụp đổ, các loại võ pháp và vũ khí liên quan đến không gian đều bị hạn chế rất nhiều, Tần Lan khó lòng cảm nhận được dấu vết của Thái Hư Mê Sào, hiện tại chỉ có thể dựa vào Thất Thải Phượng Hoàng.
"Không cần, dù hắn trốn ở đâu, một khi Niết Bàn thành công, ta sẽ cảm ứng được, đến lúc đó đi tìm cũng không muộn."
"Vậy làm phiền ngươi. Trong điện còn rất nhiều bảo vật, ngươi có thể chọn vài món mình thích."
Thất Thải Phượng Hoàng thờ ơ liếc nhìn Tần Mệnh, lắc đầu. Dù hứng thú với những chí bảo hư không kia, nhưng hắn không muốn nhận từ Tần Mệnh, tránh đây đưa khó đứt về sau.
Tần Mệnh rời Tu La Điện, tiến vào Thất Nhạc Cấm Đảo, bắt đầu lĩnh hội bốn tôn Nghịch Loạn Thiên Bi.
Thâm Uyên Cốt Long và U Minh Bất Tử tộc tuy không tìm được vũ khí vừa ý, nhưng cũng vơ vét được không ít bảo bối phù hợp, chìm vào U Minh Giới hấp thu năng lượng, tôi luyện nhục thân.
Lão Tu La cuối cùng vẫn quyết định luyện hóa đầu của Phong Đô chi chủ. Thời gian nghênh chiến Thiên Đạo ngày càng cận kề, có lẽ chỉ còn hai ba năm nữa. Mà để xây dựng Phong Đô hoàn chỉnh, đồng thời hình thành sức chiến đấu đáng kể, thì cần đến mấy chục, thậm chí cả trăm năm, quá lâu để chờ đợi. Lão Tu La quyết định tự mình sử dụng, tăng cường thực lực. Dù không thể đột phá Tiên Vũ Cảnh, nhưng chắc chắn có thể tiến một bước dài.
Dương Đỉnh Phong và những người khác mỗi người tìm một nơi thích hợp, bắt đầu bế quan sâu, tìm hiểu những bảo tàng mình có, cố gắng đột phá cảnh giới. Bất quá, những bảo bối này đều đến từ thời đại xa xôi, chứa đựng năng lượng cực kỳ khủng bố, thậm chí có thể phong tồn ý thức của chủ nhân đời trước. Hiện tại chúng chỉ đang ngủ say trong dòng chảy vô tận của thời gian. Một khi bị đánh thức, sẽ xảy ra biến cố gì thì không ai đoán trước được. Đặc biệt là những người có ý định đột phá Hoàng Vũ Cảnh như Dương Đỉnh Phong, Bất Tử Tà Vương. Vì vậy, trước khi bế quan, họ đã thống nhất với nhau là trước tiên sẽ thử nghiệm nghiên cứu, không vội vàng đột phá cảnh giới. Tất cả chờ Táng Hoa đột phá bình cảnh, tiến vào Hoàng Vũ Cảnh, và dung hợp Thiên Tinh Sơn vào Thất Nhạc Cấm Đảo. Đến lúc đó, Táng Hoa dùng tu vi Hoàng Vũ Cảnh khống chế Nguyên Linh Áo Nghĩa, dựa vào Thiên Tinh Sơn và Thất Nhạc Cấm Đảo, có thể khống chế năng lượng trên hòn đảo rộng hơn hai trăm dặm này ở mức tối đa. Không chỉ có thể giúp họ ngưng tụ linh lực hùng hậu hơn để đột phá, mà còn có thể giúp đỡ khi có sự cố xảy ra.
muốn thảo phạt, nhưng khi nghĩ đến thực lực của Tu La Điện, nghĩ đến sự tàn nhẫn của Lão Tu La, sự cường thế của Tần Mệnh, Hắc Long Hoàng Vũ, tất cả phẫn nộ đều chỉ biến thành những lời chửi rủa ngoài miệng, không ai dám thực sự khiêu khích. Rất nhiều thế lực bá chủ tuy có ý định liên hợp lại, phối hợp với Thánh Linh Vực để uy hiếp Tu La Điện, nhưng vẫn còn lo lắng trùng trùng. Dù sao, để hình thành một thế lực thực sự có thể uy hiếp được Tu La Điện, thì phải có sự khởi nghĩa' toàn điện của Tứ đại Thiên Đình: Chân Linh, Phiêu Miểu, Tử Vi, Thương Huyền, liên quan đến hàng trăm tông môn thế gia vọng tộc hùng mạnh. Phạm vi quá lớn, thành viên quá tạp. Một khi có ai đó để lộ tin tức, Tu La Điện rất có thể sẽ ra tay trước, trực tiếp khóa chặt một Thiên Đình nào đó và tiến hành một cuộc đồ sát thảm khốc. Hậu quả đó... quá kinh khủng.
Họ chỉ có thể nuốt giận, tiếp tục làm những gì cần làm.
Ngược lại, bầu không khí ở Đông Hoàng Thiên Đình hoàn toàn khác. Các thế lực ở lại hoặc sau này tràn vào đây đã sớm chuẩn bị tâm lý thần phục Tu La Điện, nên đối mặt với những bảo bối từ trên trời rơi xuống, dù nóng mắt thèm thuồng, nhưng không ai dám chạm vào. Vì vậy, đối mặt với chiếu lệnh bá đạo của Tu La Điện, trong lòng họ vẫn có thể chấp nhận. Nhưng tuyệt đối không ngờ rằng, Tu La Điện lại tiếp tục xuất ra một trăm hai mươi kiện vũ khí cường đại, lần lượt phân phát cho năm mươi ba thế lực lớn như Độn Thế Tiên Cung, Ngưỡng Thiên Phủ Địa Lâu, Thiên Quân Phủ. Thậm chí, Thiên Quân Phủ còn được phát một lần năm kiện. Sự ưu ái bất thường này khiến Đông Hoàng Thiên Đình vốn đã bình tĩnh nay lại hoàn toàn oanh động. Dù những vũ khí này không phải là tuyệt thế trọng bảo, nhưng đều là những loại cực kỳ hiếm thấy và mạnh mẽ.
Bầu không khí ở Đông Hoàng Thiên Đình trở nên cuồng nhiệt, các thế lực vô cùng kích động, lần đầu tiên đối với Tu La Điện, ngoài sự kính sợ, còn sinh ra loại cảm xúc thứ hai —— thiện cảm!
Hơn nữa, khi phân phát bảo vật, Tu La Điện cũng nói rõ với các thế lực rằng, Tu La Điện không có nghĩa vụ bảo vệ các Thiên Đình khác, càng không quan tâm quá nhiều, nhưng đối với Đông Hoàng Thiên Đình, Tu La Điện sẽ không tiếc bất cứ giá nào đảm bảo an toàn. Dù trời sập, Đông Hoàng Thiên Đình vẫn là nơi cuối cùng trên thế gian này bị hủy diệt. Và đối với những thế lực nguyện ý ủng hộ Tu La Điện, nguyện ý giúp Tu La Điện trấn thủ Đông Hoàng Thiên Đình, Tu La Điện tuyệt đối sẽ không keo kiệt.
Nói một cách đơn giản và thô lỗ: Ngươi coi ta là chó, ta cũng coi ngươi là chó, lúc vứt bỏ thì vứt bỏ, lúc giết thì giết. Ngươi cơi ta là người, ta cũng cơi ngươi là người, tôn trọng, lễ ngộ, đều không thiếu. Ngươi coi ta là huynh đệ, thì cái ca môn nhi này ta nhận."
Đông Hoàng Thiên Đình cuồng nhiệt, kích thích các Thiên Đình khác, cũng dần dần khiến nhiều thế lực suy nghĩ sâu xa. Hiện nay, lực lượng mạnh nhất thiên hạ đều tụ tại Đông Hoàng Thiên Đình, vũ khí mạnh nhất thiên hạ đều tràn vào Đông Hoàng Thiên Đình. Nơi đó thực sự có thể trở thành thánh địa tị nạn trong loạn thế này. So với Tử Vi Thiên Đình, nơi nào đáng để họ ủng hộ hơn?
Trái ngược hoàn toàn với toàn bộ Thiên Đình là Cổ Hải, đại lục và Loạn Võ thời đại. Nơi này không có một thế lực Bá Quyền tuyệt đối như Tu La Điện, càng không ai dám dùng lực lượng tuyệt đối để trấn áp cướp bóc như Tu La Điện, nên tự nhiên bùng nổ các loại kịch chiến hỗn loạn. Nhân Tộc, Ma Tộc, Yêu Tộc, toàn diện tham gia, vì một vài bảo vật cực kỳ đặc thù, thậm chí dẫn đến thảm án diệt tộc, hay là đối kháng giữa Hoàng Vũ. Ngay cả Vạn Linh Thú Vực cũng bị cuốn vào, Thánh Nho Điện cũng không ngoại lệ.
Bất quá, khi hai không gian thời gian tiếp xúc toàn diện, Nhân Quả Thiên Môn Sơn rốt cục nâng đỡ bầu trời Loạn Võ thời đại, làm chậm lại tốc độ giao thoa thời đại. Vì vậy, dù mây mù trên không trung cuồn cuộn, nhưng vẫn ổn định ở độ cao khoảng ba vạn mét, và không có dấu hiệu chìm xuống rõ rệt.
Thiên hạ chúng sinh không rõ nguyên do, càng đoán không ra chuyện gì đang xảy ra. Họ hoàn toàn đắm chìm trong giết chóc, điên cuồng cướp đoạt bảo tàng. Nhưng, 'xiềng xích' trật tự của Thiên Đạo lại dần sụp đổ theo sự va chạm của thời không. Ngày càng có nhiều lực lượng cường đại khôi phục trên bầu trời, tràn ngập giữa thiên địa mênh mông.
Sâu trong linh hồn và áo nghĩa của tất cả người thừa kế áo nghĩa, những ý niệm đã bắt đầu nảy mầm từ trước bắt đầu tăng cường một cách vô hình. Đây không phải đơn thuần là mệnh lệnh, mà là một loại ảnh hưởng, là một loại xâm lấn khống chế. Bởi vì tu luyện áo nghĩa chẳng khác nào hiến thân cho Thiên Đạo, từ cấu tạo thân thể đến linh hồn, đều phải biến đổi để thích ứng với lực lượng áo nghĩa này. Vì vậy, tu luyện áo nghĩa càng sâu, áo nghĩa dung nhập vào thân thể càng mạnh, ảnh hưởng này càng sâu, và họ rất khó phát hiện ra.
Chỉ có những Tiên Vũ như Hắc Long, Sát Hoàng, những người tiếp nhận trật tự từ tay Thiên Đạo, mới không bị ảnh hưởng.
Cho nên... Khi thời không dung hợp bắt đầu, tất cả người thừa kế áo nghĩa của hai thời đại đều có một thoáng hoảng hốt trong một thời điểm nào đó, và thỉnh thoảng lại xảy ra. Họ chỉ cho rằng mình thất thần, hoặc đang trầm tư, không suy nghĩ sâu xa, càng không nghĩ đến việc mất ý thức trong 'thoáng giây' đó sẽ đáng sợ đến mức nào trong tương lai.