Vô số người sững sờ tại chỗ. Vây khốn Xích Phượng Luyện Vực, dụ bọn họ vạn đặm gấp rút tiếp viện?
Đây là bố cục của Hoàng tộc liên minh ư?!
Bọn họ rốt cuộc vẫn là đánh giá thấp sự ác độc của Hoàng tộc liên minh, hoàn toàn không để ý đến cái gọi là uy nghi hoàng tộc.
Bất Tử Tà Vương hiếm khi lên tiếng trong những trường hợp thế này, nhưng giờ phút này, sắc mặt hắn âm trầm như nước: "Hắn muốn dồn chúng ta rời khỏi Tu La Điện, để chúng ta quyết chiến với chúng tại nơi không có bất kỳ chiến trận phòng thủ nào! Mục đích thật sự của đám Hoàng Vũ Thiên Đình khi đến gần Tu La Điện không phải khiêu chiến, mà là uy hiếp. Chỉ cần chúng ta toàn bộ xuất động, bọn chúng sẽ xông vào, tàn sát cả tòa Tu La Điện. Nếu chúng ta lưu lại vài vị Hoàng Vũ trấn thủ, thì số lượng Hoàng Vũ đến Xích Phượng Luyện Vực sẽ càng ít, vậy làm sao gấp rút tiếp viện?
Nếu ta đoán không sai, Tinh Linh Nữ Hoàng hẳn cũng đang bị Loạn Võ Hoàng tộc uy hiếp. Việc Nữ Hoàng thắp sáng hai quả linh châu trước đó là vì đã phát giác được điều này. Sở dĩ không tiếp tục thắp sáng, là bởi vì Hoàng tộc chỉ du tẩu gần Tinh Linh Hải, chứ không thực sự tấn công, khiến Nữ Hoàng không dám tùy tiện ra quyết định kêu gọi chúng ta đến.
Tu La Điện bị kiềm chế, Tỉnh Linh Hải bị kiềm chế, chúng ta lấy gì đập lửa Xích Phượng Luyện Vực? Nếu ta đoán không sai, bên ngoài Xích Phượng Luyện Vực mấy trăm đặm hải vực đã giăng thiên la địa võng, đến bao nhiêu chết bấy nhiêu!"
Giọng hắn nghiêm khắc, lại mang theo vài phần vội vàng. Đây không phải một bố cục tuyệt diệu, trái lại tràn ngập sự ác độc cùng vụng về đến mức không còn cách nào khác, nhưng lại hoàn toàn nắm thóp Tần Mệnh.
Không khí trong cung điện ngột ngạt, lo lắng, và tràn ngập phẫn nộ. Hoàng tộc liên minh biệt vô âm tín lâu như vậy, rốt cuộc đến một hồi tuyệt sát, muốn dồn bọn họ vào đường chết. Nửa năm qua bọn họ trưởng thành rất nhanh, đột phá hơn mười vị Hoàng Vũ, nhưng Hoàng tộc liên minh là sáu đại Hoàng tộc hợp thể, mỗi Hoàng tộc sinh ra ba bốn người, vậy là hai mươi người. Với nội tình của các Hoàng tộc, phối hợp cùng đại lượng Linh Bảo, nếu dùng hết đồ của lão tổ tông, bồi dưỡng ba bốn Hoàng Vũ thực sự dễ như trở bàn tay. Kể từ đó, số lượng Hoàng Vũ của Hoàng tộc liên minh sẽ chỉ nhiều hơn bọn họ. Nếu không có Tinh Linh Nữ Hoàng và hai đại Ma Tộc tiếp viện, việc bọn họ xông đến Cổ Hải chẳng khác nào tự sát, gần như có thể đoán trước ở đây sẽ có rất nhiều người phải chết, nhiều người sẽ không còn được gặp lại.
Nhưng... nếu không đi thì sao? Hoàng tộc liên minh thật sự có thể tàn sát nơi đó!
Mấy ngàn vạn sinh mạng!
Tần Mệnh nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt. Hắn ghét nhất bị người uy hiếp bằng người thân, nhưng hết lần này đến lần khác lại gặp phải chuyện đó. Hắn có thể kết luận, mục tiêu của Hoàng tộc liên minh là hắn, sẽ không tùy tiện tàn phá Xích Phượng Luyện Vực, nhưng nếu hắn thật sự bỏ mặc, hoàn toàn không để ý tới, Hoàng tộc liên minh chắc chắn sẽ hủy điệt Xích Phượng Luyện Vực, tàn sát mấy ngàn vạn sinh linh nơi đó. Nếu mình chậm trễ, muộn một ngày nửa ngày, Hoàng tộc liên minh sẽ mỗi thời mỗi khắc đều giết chết một mảng lớn trong chiến trận, mấy trăm, hơn ngàn người chết.
Nguyệt Tình nắm chặt tay Tần Mệnh, dùng sức nắm, để tránh hắn mất kiểm soát, trấn an: "Xích Phượng Luyện Vực đã chuẩn bị sẵn đường lui, dưới đáy biển lửa có ba mươi sáu lối đi, Tần Dĩnh bọn họ hẳn có thể đào tẩu."
Đồng Du trầm giọng: "Đào tẩu mấy ngàn vạn người cũng không thành vấn đề, nhưng Hoàng tộc liên minh chắc chắn sẽ dốc toàn lực tấn công mạnh, kiềm chế tinh thần của mọi người. Nếu lúc này có ai bí mật đào tẩu, tin tức một khi lan ra, Xích Phượng Luyện Vực sẽ hình thành một cuộc tháo chạy như tuyết lở, Xích Phượng đại trận cũng sẽ nhanh chóng sụp đổ. Xích Phượng Luyện Vực sẽ lại biến thành một địa ngục thực sự."
"Cứu! Nhất định phải cứu!" Tần Mệnh không ngờ Hoàng tộc liên minh lại dùng chiêu này với hắn. Không phải hắn không nghĩ đến Xích Phượng Luyện Vực, nhưng nơi đó không có lý do gì để Hoàng tộc liên minh phải mưu đồ, nhất là sau những thất bại liên tiếp của bọn chúng, càng cần một trận đại thắng, và trận đại thắng đó tuyệt đối sẽ không ở Xích Phượng Luyện Vực. Thật không ngờ...
Ai đã nghĩ ra chiêu độc địa này cho Hoàng tộc liên minh?
Tần Mệnh thật sự muốn rút gân lột đa kẻ đói
Lão Điện Chủ cố giữ bình tĩnh: "Ngọc bài ở Xích Phượng Luyện Vực liên lạc với nơi này, cũng như Tinh Linh Hải. Ta nghĩ Nữ Hoàng hiện giờ hẳn cũng đã nhận được tin tức, với trí tuệ của nàng, có thể đoán được mục đích lần này của Hoàng tộc liên minh. Chỉ cần Hoàng tộc liên minh không bố trí Tiên Vũ uy hiếp ở đó, Nữ Hoàng hẳn sẽ tự mình giáng lâm Thiên Đình, nói không chừng Dạ Ma Hoàng và Vu Ma Hoàng cũng sẽ tùy hành. Cho dù có Tiên Vũ, Nữ Hoàng cũng sẽ mở một con đường máu. Chúng ta lập tức lên đường, tranh thủ đến Xích Phượng Luyện Vực cùng lúc với Nữ Hoàng. Chỉ là một khi cuộc chiến này nổ ra, sẽ không dễ dàng kết thúc, Hoàng tộc liên minh chỉ cần không rút lui, chúng ta nhất định phải đổ máu đến cùng. Trận chiến này... không dễ đánh."
"Thiên Đình có chừng mười lăm vị Hoàng Vũ, chúng ta cần lưu lại mấy vị Hoàng Vũ?" Mấy vị trưởng lão cau mày, tính toán lực lượng của họ. Mặc dù số lượng Thiên Vũ Thánh Vũ rất nhiều, nhưng nhất định phải có Hoàng Vũ lưu lại tọa trấn, dẫn dắt cỗ năng lượng khổng lồ này, mà một hai người là không đủ, ít nhất phải ba, thậm chí bốn người. Nhưng Hoàng tộc liên minh sẽ bố trí bao nhiêu Hoàng Vũ ở Cổ Hải? Ba mươi trở lên là chắc chắn, còn có tam đại Tiên Vũ, năm vị Hoàng Vũ đỉnh phong trở lên. Nghĩ thôi đã thấy rợn cả tóc gáy, đó thực sự là một đám ác thú man rợ, há miệng chờ bọn họ đến chịu chết.
"Đừng nóng vội, bình tĩnh suy nghĩ đã. Chúng ta tuyệt đối không được rối loạn, nếu không xông vào Cổ Hải chẳng khác nào tự sát." Phàn Ngạo Phong cố gắng an ủi mọi người. Lúc trước còn phấn chấn vì số lượng Hoàng Vũ đủ nhiều, đột nhiên lại cảm thấy vẫn còn quá ít.
"Ta về Loạn Võ một chuyến!" Tần Mệnh đột nhiên nói.
"Về Loạn Võ? Lúc này về Loạn Võ làm gì?”
"Bái phỏng Vạn Linh Thú Vực! Nơi đó có tam đại Hoàng Vũ đỉnh phong, còn lại Hoàng Vũ hiện tại có lẽ có ba năm vị. Chỉ cần bọn họ nguyện ý nhúng tay, chúng ta còn có cơ hội ở Xích Phượng Luyện Vực, nếu không... chúng ta đi bao nhiêu cũng chỉ là chịu chết."
"Nếu Vạn Linh Thú Vực đồng ý giúp đỡ thì đương nhiên tốt, nhưng bọn họ có muốn tranh giành vũng nước đục này không?"
"Thế cục hiện tại dần dần rõ ràng, Vạn Linh Thú Vực trừ phi muốn bắt chước Phần Thiên Thú Vực, vĩnh viễn giữ trung lập, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ sa vào vũng bùn này."
"Nhưng..."
"Ta nhất định phải thử xem, chỉ cần lợi ích đủ lớn, ta tin Vạn Linh Thú Vực sẽ động tâm." Tần Mệnh nhất định phải kéo một người trợ giúp, nếu không, không có chút phòng bị nào, bọn họ thật khó chống lại Hoàng tộc liên minh. Không chỉ Vạn Linh Thú Vực, ngay cả Lão Phật Đại Hỗn Độn Vực, Tần Mệnh cũng muốn mời đi cùng.
"Đi đi! Ngươi nhất định phải đến Loạn Võ viện binh! Ngươi nhanh đi mau về, chúng ta đi trước Xích Phượng Luyện Vực kiềm chế Hoàng tộc liên minh." Hắc Long đột nhiên nhìn về phía Táng Hoa: "Toàn bộ Thất Nhạc Cấm Đảo, đi Xích Phượng Luyện Vực!"
"Toàn bộ?"
"Không sai, toàn bộ!" Tiểu Tổ đáy mắt lóe lên vẻ hung ác, giọng nói âm u: "Tất cả cao giai Thiên Vũ toàn bộ tiến vào Thất Nhạc Cấm Đảo, tất cả Hoàng Vũ toàn bộ đến Xích Phượng Luyện Vực! Hoàng tộc liên minh muốn điên, chúng ta cùng bọn chúng điên! Nhưng muốn tàn sát Xích Phượng Luyện Vực, nằm mơ!"
"Tiểu Tổ, ngươi điên rồi à? Nơi này không có Hoàng Vũ không được, ngay cả cao giai Thiên Vũ cũng không có, Tu La Điện chẳng phải không có phòng bị? Đám Hoàng Vũ Thiên Đình nếu xông đến, Tu La Điện không trụ được nửa ngày, Tu La Điện mà vỡ, bọn chúng rất có thể sẽ quét ngang Đông Hoàng Thiên Đình, nhổ tận gốc rễ của chúng ta." Phong trưởng lão lập tức sốt ruột.
Các vị Hoàng Vũ cau mày, trao đổi ánh mắt rồi chậm rãi gật đầu: "Toàn bộ xuất phát! Không ai ở lại!"
"Cái gì? Các ngươi..."
Triệu Lệ điềm tĩnh giải thích: "Tất cả cao giai Thiên Vũ đều tiến vào Thất Nhạc Cấm Đảo, cung cấp linh lực cho Táng Hoa, dùng Thất Nhạc Cấm Đảo làm pháo đài, dùng Thiên Tinh Sơn làm vũ khí, đảo loạn chiến trường, kiềm chế càng nhiều Hoàng Vũ càng tốt, năm sáu người không thành vấn đề. Nhưng nhớ kỹ tuyệt đối không được liều lĩnh, nếu nhiều hơn mười người, Thất Nhạc Cấm Đảo không gánh nổi. Một khi bị giết vào trong, đám Thiên Vũ chỉ còn nước chờ chết.
Còn lại các Hoàng Vũ, chúng ta liều mạng cũng phải cuốn lấy, ba hai người một tổ, kiềm chế bốn năm người, phòng thủ là chính, cố gắng kéo dài thời gian, tóm lại phải làm mọi cách để chúng không vây công Xích Phượng Luyện Vực. Chỉ cần kiên trì hai ngày, kiên trì đến khi Tần Mệnh trở về, chúng ta còn có cơ hội phản công. Còn về Tu La Điện... theo ta thấy, không để lại một Thiên Vũ nào, toàn bộ tiến vào Thất Nhạc Cấm Đảo cung cấp năng lượng, bỏ mặc trận thủ hộ, mở rộng cửa lớn, cứ để đám Hoàng Vũ Thiên Đình đến, đến lúc đó tặng bọn chúng một câu... Ai dám giết? Hôm nay bọn chúng không đánh chết ta, ngày mai ta cho chúng mày chết!"