Cung chủ Tiên Hà Cung khẽ đao động ánh mắt, nhìn về phía Các chủ Thiên Cực Các. Việc Tần Mệnh phải cúi đầu cầu cạnh cho thấy tình thế đã tồi tệ đến mức nào. Những người chưa từng trải qua chiến đấu sinh tử như họ có thể làm được gì? Các hoàng tộc trong liên minh hoàng tộc đã quá quen với Đại Hỗn Độn Vực, một khi họ nhúng tay vào, chẳng khác nào tự trao cho đối phương lý do để thảo phạt. Hàng ức sinh linh nơi đây rồi sẽ ra sao?
Thế nhưng, dù há hốc miệng, họ cũng không biết phải từ chối thế nào. Bởi lẽ nếu Tần Mệnh thất bại, người chết không phải là hàng ức dân chúng ở đây, mà là sinh linh của cả hai giới, là cả thế giới này!
Tần Mệnh vội vàng cảm tạ. Các chủ Thiên Cực Các lại hỏi: "Ngươi vừa nói muốn đến Vạn Linh Thú Vực, ngươi định thuyết phục họ thế nào? Nơi đó tuy ít nhiều có mâu thuẫn với các hoàng tộc trong liên minh hoàng tộc, nhưng để họ trực tiếp tham gia, đánh cược vận mệnh toàn bộ Thú Vực, không phải chỉ bằng vài ba câu nói là được."
"Hiện nay các bên đều đang liên minh để cầu sinh, chỉ có Vạn Linh Thú Vực và Phần Thiên Thú Vực giữ vững độc lập. Bản thân điều này đã là một mối nguy hiểm. Ta nghĩ không phải họ không muốn liên minh với ai, mà là chưa tìm được mục tiêu phù hợp, chưa đợi được cơ hội thích hợp. Trừ phi Vạn Linh và Phần Thiên đã bí mật hợp tác, nếu không họ sẽ không cứ mãi độc lập như vậy."
"Nhưng minh hữu họ chờ đợi chưa chắc đã là ngươi."
"Ta có thể dùng thi thể Ngũ Trảo Kim Long đổi lấy một lời minh ước sinh tử với Vạn Linh Thú Vực!" Tần Mệnh không hy vọng xa vời vào việc nói chuyện tình nghĩa hay tình thế với Vạn Linh Thú Vực. Những thứ đó đều vô ích, hắn phải đưa ra lợi ích đủ sức lay động Vạn Linh Thú Vực. Ngũ Trảo Kim Long, hẳn là có thể kích thích bọn họ.
"Vạn Linh Thú Vực hiện tại đã có ba Hoàng Vũ đỉnh phong, số lượng Hoàng Vũ còn lại cũng đạt tới bốn vị, nhưng từ đầu đến cuối không sinh ra Tiên Vũ. Đây mới là mối uy hiếp của họ. Nhưng ngươi sao có thể đảm bảo Ngũ Trảo Kim Long nhất định phải chết? Nếu thật sự vì lợi ích, không phải ngươi hứa hẹn suông là được." Các chủ Thiên Cực Các có chút thẩm vấn.
Nếu thật sự có thể có được thi thể Ngũ Trảo Kim Long, Vạn Linh Thú Vực chắc chắn sẽ cân nhắc cẩn trọng. Chủ nhân Vạn Linh là con Lão Kim Hống, hai đại hoàng tử mới cũng đều là Kim Hống và Hắc Hống. Chủng tộc của chúng thích nhất con mồi huyết mạch như Long Mãng, thứ kích thích chúng trưởng thành cũng là Long Mãng nhất tộc. Nếu có thể có một thi thể Kim Long Tiên Vũ Cảnh đặt trước mặt, chúng chắc chắn nguyện ý mạo hiểm. Nhưng vấn đề là, ngươi cầm con mồi để đổi lấy việc họ bán mạng, lại còn muốn họ tự đi bắt?
"Nếu Đại Hỗn Độn Vực đồng ý phối hợp, Vạn Linh Thú Vực nguyện ý nhúng tay, đội hình như vậy mà không bắt được liên minh hoàng tộc, ta, Tần Mệnh, có thể lấy cái chết tạ tội. Ta đã dám mở điều kiện này, liền nhất định sẽ dốc toàn lực làm được. Mạng của Ngũ Trảo Kim Long... ta muốn định đoạt!"
"Ngươi có thể cho ta một lời đảm bảo, nhất định bắt được Ngũ Trảo Kim Long?"
Tần Mệnh ngẩng đầu nhìn Các chủ Thiên Cực Các, trái lại kỳ quái: Ngươi muốn?”
"Ta thay con Lão Kim Hống kia muốn!"
"Ý gì?"
Lão Phật lúc này lên tiếng: "Chúng ta tuy không nhúng tay vào chuyện bên ngoài, nhưng Đại Hỗn Độn Vực truyền thừa nhiều năm như vậy, ít nhiều cũng có vài bằng hữu. Vạn Linh Thú Vực là một trong số đó, chỉ là chưa bao giờ công khai mà thôi. Không giấu gì ngươi, Vạn Linh Thú Vực đã đến tiếp xúc chúng ta ngay khi liên minh hoàng tộc vừa thành hình, hy vọng có thể kết thành liên minh bí mật. Chúng ta... đồng ý, nhưng thêm điều kiện, trừ phi tình thế tồi tệ đến mức không thể vãn hồi, chúng ta tuyệt sẽ không biểu lộ quan hệ này, và không được nhúng tay vào hỗn chiến giữa các hoàng tộc, chỉ là tiếp dẫn Vạn Linh Thú Vực nhập Hư Không Thâm Uyên tị nạn.
Nhưng bây giờ thế cục đã tồi tệ hơn dự kiến, những ước thúc trước kia đều có thể bỏ qua. Nếu ngươi thật có thể bảo chứng bắt được Ngũ Trảo Kim Long, chúng ta có thể giúp ngươi thuyết phục Vạn Linh Thú Vực, nhưng Vạn Linh Thú Vực nguyện ý xuất động bao nhiêu Hoàng Vũ, chúng ta không dám hứa chắc."
Toàn thân Tần Mệnh trào lên một đồng nước nóng. Đây quả thực là một niềm vưi ngoài ý muốn. "Ta có thể bảo chứng! Coi như lần này không thể bắt được, trong vòng nửa năm, ta nhất định dâng Ngữ Trảo Kim Long lên!"
"Chúng ta thay ngươi đi thuyết phục, cũng là thay ngươi làm đảm bảo. Đến lúc đó nếu ngươi không đưa ra được thi thể Ngũ Trảo Kim Long, chúng ta thật sự không cách nào ăn nói."
"Các ngươi yên tâm! Ta, Tần Mệnh, nói được làm được!"
Các chủ Thiên Cực Các cùng Lão Phật lần nữa trao đổi ánh mắt, đến khi Cung chủ Tiên Hà Cung chậm rãi gật đầu, mới nói: "Ngươi đã cam đoan, tương lai tự mình thực hiện. Về Vạn Linh Thú Vực, chúng ta giúp ngươi. Ngươi... về Xích Phượng Luyện Vực đi."
"Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, ta, Tần Mệnh, ghi nhớ!" Tần Mệnh lần nữa cúi người chào thật sâu, chân thành cảm kích. Giờ khắc này thậm chí có chút hổ thẹn, vì trước đó lặp đi lặp lại nghi vấn Đại Hỗn Độn Vực, mà Đại Hỗn Độn Vực lại chưa từng tức giận. Lần này Đại Hỗn Độn Vực thực sự đã cho hắn một kinh hỉ. Thảo nào Vạn Linh Thú Vực thủy chung không tìm minh hữu, nguyên lai có một đường lui như vậy.
"Chúng ta cùng ngươi về Xích Phượng Luyện Vực." Lão Phật và Ma Minh Minh Chủ đứng đậy. Một người là Hoàng Vũ đỉnh phong, một người am hiểu chiến đấu hơn. Đại Hỗn Độn Vực có thể phái ra chỉ có họ. Những người còn lại phải ở lại khống chế việc di chuyển Đại Hỗn Độn Vực đến Vạn Linh Thú Vực, và phải chuyển đời toàn bộ tộc dân Vạn Linh Thú Vực đến Đại Hỗn Độn Vực trước khi trận đại đối quyết giữa Tần Mệnh và liên minh hoàng tộc kết thúc, đảm bảo tương lai không bị liên minh hoàng tộc trả thù.
"Việc này không nên chậm trễ, chúng ta bây giờ liền đi." Tần Mệnh tin tưởng Đại Hỗn Độn Vực. Đã đồng ý xuất thủ, Vạn Linh Thú Vực coi như đã giải quyết. Hắn hận không thể lập tức về Xích Phượng Luyện Vực, thông báo tin tốt này.
"Sau khi việc này kết thúc, ta có thể tiến U Minh Giới?" Lão Phật đi xuống đài cao.
"Đương nhiên! Sau này U Minh Chi Địa vĩnh viễn có minh phật ngàn dặm lãnh địa!"
"Tần Mệnh!" Các chủ Thiên Cực Các bỗng nhiên gọi Tần Mệnh lại.
“Người nói."
"Lời này bây giờ nói có lẽ không đúng lúc, nhưng... ta vẫn thỉnh cầu ngươi, đừng đuổi tận giết tuyệt Thánh Linh Vực. Nơi đó bản chất không tính là hỏng, chỉ là một vài người sinh ra dã tâm, bị Thiên Đạo mê hoặc, làm một số chuyện sai trái. Họ tuy đối kháng ngươi, nhưng vẫn không quên sứ mệnh thủ hộ thương sinh. Điểm này, tội của họ không đáng chết. Nếu ngươi thực sự tức không chịu nổi, xin nhớ kỹ, đáng chết không phải Thánh Linh Vực, mà chỉ là vài người ở đó mà thôi."
"Người yên tâm, ta hiểu nặng nhẹ. Ta đến giờ vẫn chưa động thủ với Thánh Linh Vực là để dùng họ uy hiếp Loạn Võ, cho Thiên Đình một sự ổn định, cho thương sinh một nơi tị nạn. Coi như tương lai ta thật muốn đụng chạm Thánh Linh Vực, cũng là vào thời điểm cuối cùng."
"Như vậy, chúng ta không có thỉnh cầu gì khác." Các chủ Thiên Cực Các chậm rãi gật đầu, chỉ sợ Tần Mệnh sau lần này sẽ phẫn nộ, thẳng hướng Thánh Linh Vực, tàn sát nơi đó, đồng thời liên lụy những dân thường đang sinh sống. Hơn nữa, Thiên Đình đại lục hiện tại xác thực cần một lực lượng như Thánh Linh Vực tồn tại.
Tần Mệnh quay người rời đi. Thánh Linh Vực có thể không động vào, nhưng nếu họ thực sự đụng chạm Tu La Điện, sau khi hắn trở về sẽ không dễ dãi như vậy đâu.