Trưởng lão the thé giọng: "Chiến trường thứ hai đặt tại Loạn Võ Tỉnh Linh Hải. Chúng ta đã liên thông Bàn Cổ Khai Thiên Môn với Sí Thiên Giới, uy hiếp Tỉnh Linh Hải, ngăn cản Tỉnh Linh Nữ Hoàng tiếp viện Xích Phượng Luyện Vực, đồng thời trấn áp Dạ Ma tộc và Vu Ma Tộc! Dù bọn chúng có đến được thì cũng đã muộn! Chiến trường thứ ba chính là Tu La Điện này. Tần Mệnh đã tiếp viện Xích Phượng Luyện Vực, nơi này chắc chắn không
Thiên Nguyên lão tổ sắc mặt xám xịt, xong rồi! Lần này Tần Mệnh tiêu chắc rồi!
Ba đại chiến trường, ba cú đấm thép, truyền kỳ của Tần Mệnh coi như đến hồi kết thúc!
Các lão tổ Hoàng Vũ của Thiên Cực Các sau cơn rung động hồi hộp ban đầu đã tỉnh táo lại, nhìn chằm chằm vào Tu La Sơn Mạch chìm trong sương mù. Tần Mệnh và Hắc Long đang lao thẳng về Cổ Hải, nhìn vẻ mặt sốt ruột của hắn, ai cũng hình dung được sự hỗn loạn trong lòng Tần Mệnh. Xích Phượng Luyện Vực giờ chẳng khác nào cái miệng rộng đang há ra chờ hắn đến chịu chết, nhưng hắn không thể không đi. Với cái bẫy mà Hoàng tộc liên minh đã giăng sẵn, có lẽ Tần Mệnh và đồng bọn sẽ chết hết, khó ai sống sót trở về.
Vậy chúng ta còn lo lắng gì nữa?
Trưởng lão kích động cổ vũ: "Tần Mệnh đi vội vàng, chắc chắn để lại rất nhiều Linh Bảo ở Tu La Điện. Các ngươi còn chờ gì nữa? Ta đảm bảo, mọi thứ bên trong đều là của các ngươi, ai lấy được thì giữ, Hoàng tộc hiên minh không tranh giành! Xích Phượng Luyện Vực đã thành U Minh Địa Ngục, trận chiến này Tần Mệnh chắc chắn thương vong vô số, các ngươi còn lo gì? Báo thù thì báo thù, cướp bảo thì cướp bảo, xuất phát!"
Cảm xúc của đám Hoàng Vũ dần dần bị kích động, mắt ai nấy đều đỏ ngầu, mọi lo lắng, mọi căng thẳng đều tan biến, chỉ còn lại ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào sâu trong Tu La Sơn Mạch.
"Thiên Nguyên lão tổ, lần này ngươi còn sợ gì nữa?" Hai vị trưởng lão nhìn Thiên Nguyên lão tổ, nhếch mép cười mỉa mai. Đúng là nhờ có tên ngốc này mật báo mà Tần Mệnh mới bị kìm chân ở Tu La Điện.
"Giết!" Lão tổ Thiên Cực Các ra lệnh, xông vào Tu La Sơn Mạch trước tiên, nhắm thẳng Tu La Điện mà đến.
Thiên Nguyên lão tổ giằng co một hồi, trao đổi ánh mắt với lão tổ Phạm gia, rồi mới dưới ánh mắt sắc lạnh của hai đại trưởng lão Kiếp Thiên Giáo xông vào Tu La Sơn Mạch.
“Hừ!" Hai vị trưởng lão hừ lạnh một tiếng, nhưng khóe miệng không giấu được ý cười, nhanh chân tiến về Tu La Sơn Mạch. Bọn chúng muốn xem Tần Mệnh để lại bao nhiêu Hoàng Vũ trấn thủ, cũng muốn xem đám Hoàng Vũ Thiên Đình này có bản lĩnh đến đâu, có nuốt trôi Tu La Điện không. Dù không hy vọng nhiều, nhưng chúng vẫn mong có chút bất ngờ thú vị.
Nhưng mà...
Bọn chúng vào đến giữa đường, nhưng không nghe thấy tiếng chiến tranh nổ ra trong Tu La Sơn Mạch, không có bất kỳ âm thanh nào, mọi thứ im lặng đến đáng sợ. Hai vị trưởng lão trao đổi ánh mắt kỳ quái, nhanh chân xông vào, đến bên ngoài Tu La Điện, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến sắc mặt chúng trở nên vô cùng khó coi.
Trận pháp thủ hộ Tu La Điện đã hoàn toàn giải tán, không có chút năng lượng nào dao động. Bên trong cung điện, cây cối rõ mồn một. Vô số người già trẻ gái trai đang "tản bộ", "nói chuyện phiếm", "luận bàn", vô cùng nhàn nhã, như thể không hề cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần. Đại môn chính của Tu La Điện mở toang, chỉ có một người đàn ông đứng đó, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, thái độ ngạo mạn, lạnh lùng nhìn đám Hoàng Vũ Thiên Đình sát khí đằng đằng bên ngoài.
"Chuyện gì xảy ra?" Hai vị trưởng lão bước nhanh lên phía trước.
"Ngươi hỏi ta?" Thiên Nguyên lão tố lạnh lùng liếc nhìn hắn.
Đám Hoàng Vũ Thiên Đình cảnh giác nhìn Tu La Điện, nhìn quanh quất núi rừng xung quanh. Rõ ràng không có phòng ngự, không có lực lượng cường đại, nhưng lại khiến chúng cảm thấy một cảm giác nguy hiểm dày đặc, như thể không khí cũng trở nên lạnh buốt thấu xương. Đây là cạm bẫy sao?
"Không cần nhìn! Ở đây không có Hoàng Vũ, cũng không có Thiên Vũ, đi hết rồi!" Người đàn ông đứng trước điện là một đệ tử của Tu La Điện, cũng là thành viên Tu La Huyết Ảnh, tên là Lỗ Kỳ! Hắn có tu vi Thánh Vũ đỉnh phong, là người có cảnh giới cao nhất còn lại ở Tu La Điện. Thực ra, so với ở lại đây, hắn muốn đến Xích Phượng Luyện Vực góp sức hơn, nhưng vì đội trưởng đã phân phó nên chỉ có thể ở lại giữ nhà.
"Đi đâu?" Hai vị trưởng lão Kiếp Thiên Giáo nhíu mày, có một dự cảm chẳng lành.
"Còn đi đâu được nữa? Hoàng tộc liên minh bày tiệc ở Xích Phượng Luyện Vực, đương nhiên là đến dự tiệc rồi. Nghe nói lần này có tiệc lớn, ăn no nê, ai mà không muốn... Cả đám chạy hết rồi, chỉ còn lại bọn ta chậm chân ở lại giữ nhà thôi." Lỗ Kỳ vặn vẹo đầu, răng rắc một tiếng, từ trong không gian giới chỉ triệu ra một thanh đại đao, vác lên vai, ngẩng đầu lên, ngạo nghễ nhìn đám Hoàng Vũ bên ngoài: "Các ngươi đến làm gì? Ta không nhớ Điện Chủ có mời các ngươi đến Tu La Điện."
Hai vị trưởng lão Kiếp Thiên Giáo không rõ thực hư, đám lão tổ Thiên Cực Các và Hoàng Vũ Thiên Đình càng không phân biệt được thật giả. Muốn xông vào, nhưng lại cảm thấy bất am.
Lỗ Kỳ nhìn vẻ mặt của bọn chúng, không những không sợ hãi mà còn thấy buồn cười. Quả nhiên, đám Hoàng Vũ Thiên Đình này gan đã bị luyện cho teo lại hết rồi: "Ta nói các ngươi có phải nghe phong phanh gì đó, muốn thừa lúc Điện Chủ không có ở đây đến nhân lúc cháy nhà mà hôi của không? Điện Chủ trước khi đi đã dặn dò, trong mấy ngày bọn họ không có ở đây, mặc kệ ai đến Đông Hoàng gây sự, mặc kệ ai đến Tu La Điện mạo phạm, trước hết cứ nhịn, cứ nhìn, cầm giấy bút ghi lại, đợi bọn họ ở Cổ Hải ăn uống no đủ trở về, sẽ cùng đám không biết sống chết này từ từ tính sổ! Nhổ của chúng ta một cọng cỏ, chúng ta đào của chúng một lớp da, trộm của chúng ta một mảnh ngói, chúng ta lấy của chúng một cái mạng. Nếu thật sự có ai dám giết người ở đây, thì khỏi nói nhiều, nên diệt tộc thì diệt tộc, cứ theo quy củ mà làm!"
"Láo xược! Ngươi là cái thá gì!" Tổ Thanh Thu của Thiên Nhân tộc giận tím mặt, bất quá chỉ là một Thánh Vũ đỉnh phong, mà dám cuồng ngôn như vậy?
Những Hoàng Vũ còn lại sắc mặt cũng khó coi. Những lời này nếu từ miệng Tần Mệnh nói ra, chúng còn có thể nhịn, đằng này lại từ miệng một tên lâu la phun ra, nghe sao mà chướng tai!
"Không phục à, vậy thì nhào vô đi! Cửa điện đã mở rộng cho các ngươi rồi, cứ vào đi, cướp đi, giết đi, phá đi. Ta nói thật cho các ngươi biết, trong này có rất nhiều bảo bối, mười cái tám cái Không Gian Giới Chỉ của các ngươi cũng chưa chắc chứa hết. Trong này có rất nhiều mỹ nhân, dáng đẹp, khí chất tốt, nhìn thế nào cũng thấy sướng mắt. Đến đi, cứ lấy, cứ cướp, Điện Chủ đã nói, tuyệt đối không ngăn cản." Lỗ Kỳ vẫn ngửa đầu, kiêu ngạo ngông cuồng, hoàn toàn không thèm để đám Hoàng Vũ Thiên Đình vào mắt. Hắn không phải không sợ, mà là không cần thiết phải sợ. Đám Hoàng Vũ này nếu còn cố kỵ thì sẽ không dám vào. Nếu giết hắn, vậy tương lai Điện Chủ trở về, nhất định sẽ huyết tẩy các đại Thiên Đình, sẽ có hàng ngàn vạn nhân vật tai to mặt lớn vì hắn chôn cùng. Đáng!
Trưởng lão Kiếp Thiên Giáo giận dữ quát: "Giết! Còn ngẩn người ra đó làm gì! San bằng Tu La Điện cho ta! Cướp gì thì cướp, giết gì thì giết! Biến nơi này thành tro tàn! Tần Mệnh và đồng bọn chắc chắn sẽ chết ở Xích Thượng Luyện Vực, các ngươi còn sợ cái gì!”
Một vị trưởng lão khác sắc mặt cực kỳ khó coi, một Hoàng Vũ cũng không để lại sao? Thiên Vũ cũng chạy hết? Nhiệm vụ của bọn chúng là phải giữ chân được vài Hoàng Vũ, dù chỉ vây quanh không đánh cũng phải ngăn chặn. Nhưng... Chạy hết rồi? Toàn bộ chạy hết rồi? Tần Mệnh là thật điên, hay là quá tự tin vào uy hiếp của hắn đối với Thiên Đình?
"Đúng đó, ngẩn người ra làm gì, giết đi! Ta sống đủ rồi, mau đến giết ta đi!" Lỗ Kỳ gào to.
Đám lão tổ Thiên Cực Các nổi cơn tam bành, hận không thể lập tức xông lên giết chết Lỗ Kỳ, nhưng hai chân như bị rót chì, không sao nhấc nổi. Không chỉ có hắn, những Hoàng Vũ còn lại cũng vậy. Giờ phút này, trong lòng bọn chúng lại trỗi dậy nỗi lo lắng đã có từ trước. Hoàng tộc liên minh có thể vây chết Tần Mệnh không, có thể chém giết toàn bộ không? Nhỡ đâu Tần Mệnh lại đào thoát, còn sống trở về, vậy chẳng phải bọn chúng sẽ gặp họa sao? Bọn chúng không phải sợ Tần Mệnh, mà là Tần Mệnh quá điên cuồng, thật sự không có chút cố kỵ nào.