Ngoài ba cây số, Hỗn Thế Chiến Vương cảm nhận được vương ấn của Tần Mệnh phát ra, lập tức từ trên cao lao xuống, mang theo Đông Hoàng Hạo Nguyên xông vào lòng đất phế tích.
Những người còn lại của Thiên Vũ đều dồn sự chú ý về phía xa, không ai để ý đến động tĩnh này. Dù có người chú ý, cũng không còn tâm trí nào để bận tâm. Bọn họ đều cảm nhận rõ ràng khí tức bảo vật liên tục bùng nổ từ ngọn núi lớn kia. Có những luồng năng lượng khiến họ kinh hãi, chắc chắn là trọng bảo tuyệt thế. Hơn nữa, họ hoàn toàn không hiểu tình hình hiện tại, chỉ nóng lòng tìm kiếm truyền nhân của tông môn mình.
Tại một góc Bảo Sơn, Lữ Hoành Qua liên tiếp tìm được ba kiện Linh Bảo, còn hội hợp thành công với hai tộc nhân Thánh Vũ Cảnh. Hắn đang vô cùng phấn khích, như thể mọi tế bào đều trở nên sống động. Cảm giác này còn kích động hơn gấp trăm ngàn lần so với khi hắn được phong Chiến Tôn Hổ Bảng. Hỗn Độn Thiên Lôi! Thứ Hoang Lôi Thiên bao đời mơ ước! Từ hôm nay trở đi, hắn, Lữ Hoành Qua, sẽ tạo nên lịch sử, dẫn dắt toàn tộc và được vĩnh danh sử sách!
Hắn nóng lòng muốn rời khỏi đây, nóng lòng muốn được toàn tộc ngưỡng mộ. Chức tộc trưởng, vị trí lãnh tụ tương lai, hắn không cần tranh giành nữa. Chỉ cần hắn trở về tộc, đám huynh đệ kia sẽ phải dạt sang một bên, đám tộc lão kia sẽ phải vây quanh hắn mà hầu hạ. Tương lai, Hoang Lôi Thiên sẽ dốc toàn tộc bồi dưỡng hắn!
Nhưng hiện tại, hắn không thể để lộ việc mình đã có được truyền thừa áo nghĩa Hỗn Độn Thiên Lôi. Nếu không, rất có thể hắn sẽ bị hãm hại. Ngay cả những đồng minh cũng không thể tin tưởng. Chẳng ai muốn Hoang Lôi Thiên có được áo nghĩa và sản sinh ra một Chí Tôn Long Bảng hoàn toàn mới.
"Nhanh! Nhanh lên! Mau đến đi!" Lữ Hoành Qua lo lắng nhìn quanh, chờ đợi những cường giả khác của Hoang Lôi Thiên đến. Dù bị Hỗn Thế Chiến Vương oanh sát nhiều người, vẫn còn hai cường giả Thiên Vũ Cảnh, một người là Thiên Vũ tứ trọng thiên, một người là Thiên Vũ nhị trọng thiên. Cả hai đều là tộc lão đức cao vọng trọng, kinh nghiệm phong phú và tuyệt đối đáng tin.
Không lâu sau, hàng vạn cường giả tụ tập tại Bảo Sơn, khiến tình hình càng thêm hỗn loạn. Biển người lít nha lít nhít và những đợt Thú Triều hung hãn bao vây ngọn núi lớn. Các loại khí tức cường hãn, các loại phong bạo chém giết, gần như muốn nghiền nát cả ngọn núi. Tiếng ầm ầm kịch liệt vang vọng không ngừng, cảnh tượng đất rung núi chuyển vô cùng kinh tâm động phách.
Các cường giả Thiên Vũ của các tông môn liên tiếp giáng lâm, tìm kiếm truyền nhân của mình và tìm hiểu tình hình.
"Một đạo Long Hồn thần bí thôn phệ Vô Thượng Chí Tôn."
"Vô Thượng Chí Tôn khống chế hắc ám, thôn phệ và tam trọng áo nghĩa Hỗn Độn Thiên Lôi."
"Áo nghĩa hắc ám không thấy tung tích, rất có thể bị Hắc Long thôn phệ. Thôn phệ và Hỗn Độn Thiên Lôi bị bí mật chuyển dời vào cơ thể hơn nghìn người ở đây. Cụ thể... không TỐ...
Những Thiên Vũ nhận được tin tức đều vô cùng kinh ngạc. Quả nhiên là mộ của Vô Thượng Chí Tôn, nhưng Long Hồn lấy ở đâu ra? Lại còn có thể thôn phệ hồn thức của Vô Thượng Chí Tôn! Tam trọng áo nghĩa? Áo nghĩa lại có thể cùng tồn tại! Áo nghĩa đã chuyển dời vào ai?
Không khí trên núi lại một lần nữa náo động, nhưng cục diện quá hỗn loạn, Thiên Vũ tạm thời chưa thể hiểu rõ tình hình chi tiết, không thể phán đoán áo nghĩa nằm trên người ai. Nhưng họ đều chắc chắn rằng, một khi tin tức này truyền ra, chắc chắn sẽ lại là một đại sự chấn động thiên hạ. Sau "Ác Mộng" và "Đại Luật Lệnh", lại có tam đại áo nghĩa giáng lâm Đông Hoàng Thiên Đình. Đây là trời xanh chiếu cố, hay là muốn dẫn phát bạo loạn?
Lữ Hoành Qua lo lắng chờ đợi rất lâu, cuối cùng cũng đợi được hai vị tộc lão Thiên Vũ.
"Thiếu gia, là ngươi sao?" Hai vị tộc lão vừa kích động vừa khẩn trương nhìn Lữ Hoành Qua. Với tuổi của họ, rất ít sự việc có thể khiến cảm xúc của họ dao động mạnh như vậy, nhưng giờ khắc này họ không thể kìm nén được. Hỗn Độn Thiên Lôi? Liệu nó có chọn huyết mạch Hoang Lôi? Ngoài Lữ Hoành Qua, chỉ có Tần Mệnh là có khả năng nhất.
Rốt cuộc là ai?
"Không sai! Hỗn Độn Thiên Lôi!" Đôi mắt Lữ Hoành Qua thần thái trầm tĩnh, nhưng cũng kích động vạn phần.
"Tốt! !" Toàn thân hai vị tộc lão trào lên một luồng nhiệt, kích động đến không thể kìm nén, hận không thể ngửa mặt lên trời thét dài để phát tiết cảm xúc. Trời xanh ơi, cuối cùng người cũng đã mở mắt! Hoang Lôi Thiên khổ sở chờ đợi mấy ngàn năm, ngày quật khởi cuối cùng cũng đến.
"Những người khác ở lại, tiếp tục tìm kiếm bảo bối, cứ làm như chúng ta vẫn còn ở đây. Hai vị tộc lão bí mật hộ tống ta rời đi, mau chóng trở về tộc." Lữ Hoành Qua nóng lòng muốn lĩnh hội áo nghĩa hỗn độn. Có được truyền thừa là một chuyện, nếu không thể kịp thời lĩnh hội và khống chế, rất dễ dàng bị Thiên Đạo thu hồi. Nhưng Lữ Hoành Qua tin tưởng vào thiên phú của mình, càng tin tưởng vào nội tình của Hoang Lôi Thiên, đủ để hắn trong thời gian ngắn nhất hiểu thấu đáo và vững vàng khống chế.
"Đương nhiên! Nhất định phải!" Hai vị tộc lão nhanh chóng bình tĩnh lại. Sau khi phân phó cho mấy tộc nhân Thánh Vũ Cảnh, họ cẩn thận quan sát tình hình xung quanh, xác định không có ai chú ý, mới mang Lữ Hoành Qua lặng lẽ rời đi.
"Không sail Hỗn Độn Thiên Lôi ở ngay trên người Lữ Hoành Qua!" Tần Mệnh che kín áo choàng Hỗn Nguyên, ẩn mình trong bóng tối, theo đối sát sao mợi hành động của Lữ Hoành Qua, giờ khắc này đã hoàn toàn xác định. "Chặt đứt áo nghĩa Thiên Lôi, thiên hạ Lôi đạo ta có thể xưng tôn!”
"Ta có thể thu thập hai tên Thiên Vũ kia!" Hỗn Thế Chiến Vương có tuyệt đối nắm chắc thu thập hai cường giả Hoang Lôi Thiên.
"Mau chóng đuổi theo! Bọn chúng đang vội vã trở về, tốc độ chắc chắn rất nhanh!" Tần Mệnh đưa Đông Hoàng Hạo Nguyên vào Vĩnh Hằng Vương Quốc để nghỉ ngơi điều dưỡng, mau chóng thích ứng với nhục thân mới.
"Đi!" Hỗn Thế Chiến Vương vén áo choàng Hỗn Nguyên, chuẩn bị đuổi theo. Hoang Lôi Thiên tinh thông Lôi đạo, trong những thời khắc đặc biệt có thể hóa thành lôi điện, tốc độ nhanh chóng kinh người. Nếu không kịp thời ngăn chặn, Lữ Hoành Qua sẽ về thẳng Hoang Lôi Thiên, đến lúc đó muốn bắt hắn sẽ không dễ dàng như vậy.
"Ken két..." Khô lâu lão nhị giữ chặt cánh tay Tần Mệnh, hai hàm xương va vào nhau một cách kích động. Một tay nó lo lắng chỉ về phía Bảo Sơn, dường như rất hứng thú với nơi đó, muốn đi "làm một vố lớn".
“Ngươi tỉnh lại rồi à!” Tần Mệnh mặc kệ Khô Lâu lão nhị giãy dụa, cưỡng ép thu nó vào Vĩnh Hằng Vương Quốc. Bảo vật trên núi mặc dù rất nhiều, nhưng có hàng vạn người tự tập, lại thêm Thiên Vũ càn quét, Khô Lâu lão nhị dù có tìm được bảo bối, cũng có thể bị đám Thiên Vũ đụng phải. Đến lúc đó, không chỉ nó bị hủy diệt, mà áo choàng Hỗn Nguyên cũng có thể bị mất.
Tần Mệnh đã chứng kiến "lợi hại" của Khô Lâu lão nhị ở Đông Hoàng Chiến Tộc, không muốn lại thả nó ra nữa.
Tần Mệnh và Hỗn Thế Chiến Vương, với sự giúp đỡ của Tần Lam, lặng lẽ rút lui. Nhưng họ không đi thẳng, mà đi vòng một đoạn, hy vọng có thể chặn đầu Lữ Hoành Qua ở nửa đường. Hiện tại Lữ Hoành Qua như chim sợ cành cong, vô cùng cẩn thận. Bất kỳ hành động truy đuổi nào cũng có thể bị chúng phát giác. Vì an toàn, tốt nhất là tránh mặt chúng rồi đi trước để chặn đường.
Nếu chỉ có một mình Tần Mệnh, hắn thật sự không dám chặn đường, vì căn bản không đuổi kịp. Nhưng Hỗn Thế Chiến Vương cảnh giới cao thâm, tốc độ rất nhanh, lại có Tần Lam có thể hỗ trợ vượt không gian, họ có thể mạo hiểm thử một lần.
Tần Mệnh cũng đoán chắc rằng Lữ Hoành Qua hiện tại sẽ không "mạnh mẽ xông tới", mà muốn đảm bảo an toàn rồi mau chóng chạy về Hoang Lôi Thiên, nên quỹ đạo hành động có thể dự đoán được!
Canh năm! Canh năm! Ngày mai tiếp tục!