Tất cả mợi người đều đang ngóng trông, ra sức phô bày mặt tốt nhất của mình, ngửa mặt lên tắm trong "Thánh Huy), trong lòng không ngừng ca ngợi Vô Thượng Chí Tôn, giới thiệu sự cường đại của bản thân, hy vọng được ngài tán thành.
Chỉ là...
Vô Thượng Chí Tôn không chỉ chọn Lữ Hoành Qua mà còn chọn một người thừa kế khác – Đông Hoàng Minh Nguyệt!
Thôn Phệ Áo Nghĩa là áo nghĩa ban đầu mà ngài khống chế, cũng là sức mạnh áo nghĩa hoàn chỉnh, không giống như Hỗn Độn Thiên Lôi chỉ là một phần của Hỗn Độn Áo Nghĩa. Việc Thôn Phệ Áo Nghĩa có thể cùng Hắc Ám Áo Nghĩa tồn tại là do ngài dung hợp nó sau khi có được. Đây là nền tảng quan trọng để Vô Thượng Chí Tôn có thể lên đến đỉnh cao của Nhân Tộc.
Cho nên, ngài nhất định phải chọn cho mình một người vừa ưu tú vừa có bối cảnh.
Vậy nên, sau khi cân nhắc Ngu Thế Hùng, Đông Hoàng Minh Nguyệt, Phượng Cửu Ca, Hoa Khuynh Thành, Tần Phục Sinh, ngài đã chọn Đông Hoàng Minh Nguyệt!
Thanh âm của Vô Thượng Chí Tôn vang vọng trong ý thức Đông Hoàng Minh Nguyệt, truyền thừa Thôn Phệ Áo Nghĩa cho nàng, đồng thời để lại lời dặn dò kiên quyết – phải không tiếc giá nào tiêu diệt Hắc Long!
Đông Hoàng Minh Nguyệt sắc mặt ngưng trọng. Là người thừa kế của đệ nhất vương tộc, nàng từng đọc được truyền thuyết về Hắc Long trong cổ thư, nhưng khi đối mặt với Thôn Phệ Áo Nghĩa cường hãn tương tự, nàng sẵn sàng trả bất cứ giá nào để tiếp nhận. Đừng nói giết Hắc Long, ngay cả việc sống luyện Hắc Long nàng cũng không tiếc. Với thiên phú, uy lực đồ đằng trụ, phối hợp với Thôn Phệ Áo Nghĩa, một khi dung hợp thành công, nàng hoàn toàn có đủ tư cách bước vào Long bảng, thậm chí khinh thường cả Chí Tôn Long bảng!
Đối với người sắp tiếp quản đệ nhất vương tộc của Đông Hoàng Chiến Tộc, nếu nàng thành công, ý nghĩa sẽ vô cùng trọng đại!
Ánh sáng chói lòa bao phủ lấy hai người, truyền sức mạnh áo nghĩa với tốc độ nhanh nhất. Vô Thượng Chí Tôn dùng hết sức lực cuối cùng để ngăn cách khí tức áo nghĩa, che giấu họ.
Mưa ánh sáng nhanh chóng tan đi, mọi người mờ mịt và hoảng hốt. Chờ một chút, xong rồi sao? Ngoài Đông Hoàng Minh Nguyệt và Lữ Hoành Qua, những người khác nhìn mình, nhìn người khác, có chút ngơ ngác! Cứ thế kết thúc? Sao không có chuyện của mình!
Đông Hoàng Minh Nguyệt và Lữ Hoành Qua đều là người thông minh, lập tức khéo léo che giấu bản thân. Nếu lúc này bị phát hiện, không chỉ những người xung quanh sẽ lập tức trở thành kẻ thù, mà ngay cả Hắc Long Long Hồn đang nổi giận kia cũng có thể nuốt chửng bọn họ ngay lập tức.
Hồn niệm của Vô Thượng Chí Tôn dần dần ảm đạm, khoảnh khắc cuối cùng, ngài triệt để từ bỏ việc khống chế Hắc Ám Áo Nghĩa. Vô biên vô hạn hắc ám lập tức biến mất như hồng thủy, không ngừng trào vào bên trong Hắc Long Long Hồn.
Long Hồn thôn phệ sức mạnh bóng đêm vô tận, thực lực tăng vọt, một lần đánh nát mười lăm con cự thú, nhưng năng lượng hắc ám quá lớn, một sợi Long Hồn của nó khó khăn lắm mới tiếp nhận được, buộc phải đứng yên tại chỗ, ngưng thần hấp thụ.
Đông Hoàng Minh Nguyệt và Lữ Hoành Qua liếc thấy Hắc Long yên tĩnh, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Khi hắc ám biến mất, ánh sáng đần trở lại, thần thức và ánh mắt của mọi người cũng đần mở rộng. Địa tầng phía trên trở nên nứt toác, đá vụn liti rơi xuống như mưa.
"Ai đạt được Thôn Phệ Áo Nghĩa? Ai có được Hỗn Độn Thiên Lôi!" Ngu Thế Hùng giận dữ quát lớn. Vì sao? Hắn đường đường là Vũ Hồn huyết mạch, thiên phú được coi là tuyệt đỉnh đương thời, vì sao lại không được Vô Thượng Chí Tôn để mắt tới? Hắn thật muốn xem xem rốt cuộc ai được chọn!
"Ai đạt được áo nghĩa truyền thừa, bước ra đây, để chúng ta sớm chiêm ngưỡng tôn nhan." Một cường giả Bất Hủ Thiên Cung nghiến răng nói, ánh mắt lóe lên vẻ băng lãnh.
"Đã đạt được áo nghĩa, hãy thể hiện ra đi, đừng che giấu, sắp trở thành Chí Tôn rồi, đến chút quyết đoán đó cũng không có sao?"
"Là ai! Đến cùng là ai! Để ta thua tâm phục khẩu phục!"
Đám đông nhốn nháo không ngừng. Từ cuồng nhiệt chờ mong đến kết thúc ảm đạm, rất nhiều người còn chưa hiểu chuyện gì thì đã xong. Sự hụt hãng và thất vọng lớn lao thúc đẩy sự giận đữ bùng nổ. Họ khó chấp nhận hiện thực này. Đây không phải bảo bối thông thường, mà là Thiên Đạo áo nghĩa, là năng lượng dẫn dắt họ đến đỉnh cao của thế giới! Cứ như vậy lướt qua? Vì saol
"Hỗn Độn Thiên Lôi có phải ở chỗ ngươi không?" Ngu Thế Hùng mắt đỏ ngầu tiến đến gần Lữ Hoành Qua. Ánh mắt của những người khác đồng loạt nhìn về phía Lữ Hoành Qua. Đã có Hỗn Độn Thiên Lôi, vậy thì rất có thể áo nghĩa truyền thừa sẽ chọn Lữ Hoành Qua.
Lữ Hoành Qua thở hổn hển, ác giọng nói: "Ngươi cảm nhận được khí tức áo nghĩa từ ta sao? Ngươi thấy ta có nửa điểm biến hóa nào không?"
Khí thế của Ngu Thế Hùng khựng lại. Đúng vậy, thật sự không có gì đặc biệt, vẫn là Lữ Hoành Qua, còn có thể là ai?
"Lôi Đình Chiến Tôn! Vĩnh Hằng Chí Tôn! Nói gì đi chứ!" Lữ Hoành Qua cố ý hướng mũi dùi về phía Tần Mệnh.
Lôi Đình Chiến Tôn? Ánh mắt mọi người không ngoài đự đoán chuyển hướng về phía Tần Mệnh. Huyết Lôi của Tần Mệnh có thể săn lôi hoang, danh hiệu Lôi Đình Chiến Tôn còn uy thế hơn Kinh Lôi Chiến Tôn của Lữ Hoành Qua. Huyết mạch lại được phong là Vĩnh Hằng Chí Tôn, dường như càng có cơ hội được tán thành.
Nhưng nếu Tần Mệnh đạt được Hỗn Độn Thiên Lôi, thì còn gì nữa? Kẻ điên này đã đủ đáng sợ rồi, lại có thêm áo nghĩa, ai ở Đông Hoàng Đại Tân Sinh còn có thể ngăn cản hắn!
Ngu Thế Hùng căng thẳng trong lòng, nhìn chằm chằm vào mắt Tần Mệnh để nhìn rõ ràng. Nếu Tần Mệnh thực sự có được áo nghĩa truyền thừa, tương đương với việc có đủ tư cách chống lại Lãnh Thiên Nguyệt, đồng thời bỏ xa hắn một khoảng rất lớn.
Đối mặt với ánh mắt hừng hực và đầy địch ý của đám đông, Tần Mệnh không thèm để ý chút nào, trái lại nhìn Lữ Hoành Qua… cười…
Lữ Hoành Qua bị ánh mắt kỳ dị của Tần Mệnh nhìn đến sợ hãi trong lòng. Nhưng giờ khắc này hắn đã hoàn toàn không sợ Tần Mệnh. Chờ hắn dung hợp Hỗn Độn Thiên Lôi, hắn sẽ có thể săn giết Tần Mệnh.
Khóe miệng Tần Mệnh cong lên, nụ cười lộ ra vẻ quỷ dị. Sự biến đổi vi diệu của Lữ Hoành Qua không thoát khỏi ánh mắt xảo trá của hắn. Không có gì bất ngờ, Lữ Hoành Qua đã đạt được Hỗn Độn Thiên Lôi. Xem ra Vĩnh Hằng Vương Quốc Thiên Đạo sát tràng có thể thử mở ra. Có thể tiến vào Thiên Vũ hay không, phải xem Lữ Hoành Qua!
"Ta hỏi ngươi đấy!" Ngu Thế Hùng đột nhiên quát lớn, vội vàng muốn biết.
Tần Mệnh liếc hắn một cái: "Trong lòng ta rất muốn nói một câu, ngươi là cái thá gì mà đến phiên ngươi chất vấn ta? Bất quá nể mặt lão gia tử, câu này ta không nói, cho ngươi giữ chút mặt mũi."
"Ngươi..." Sắc mặt Ngu Thế Hùng tái xanh.
Biểu lộ của đám đông trở nên quái dị. Chửi người cũng có thể chửi như vậy sao?
Tần Mệnh nhìn lướt qua tất cả mọi người, Hỗn Độn Thiên Lôi ở trên người Lữ Hoành Qua, ai đạt được Thôn Phê Áo Nghĩa đây? Thôn phệ, nghĩ thôi đã cảm nhận được uy năng
Trong lòng mọi người bỗng hoảng hốt. Kẻ điên này muốn làm gì? Nhìn chằm chằm ai vậy! Nếu thật sự bị hắn đạt được Hỗn Độn Thiên Lôi, mức độ nguy hiểm hoàn toàn phải tăng gấp đôi.
"Tránh ra!!" Tần Mệnh đột nhiên bước lên phía trước một bước.
"Ngươi muốn làm gì?" Mặt Ngu Thế Hùng âm trầm, chậm rãi nắm chặt song quyền.
Tần Mệnh đi thẳng về phía hắn, lướt qua, đi về phía những người phía trước.
Tất cả mọi người quái đị nhìn Tần Mệnh. Kẻ điên này muốn làm gì, lại muốn giết người?
Tần Mệnh cứ thế đi thẳng về phía trước, người phía trước lục tục tránh ra, dõi theo hắn đi đến phía trước.
Tần Mệnh quay lại nhìn họ: "Thất thần làm gì?"
"Cái gì?" Rất nhiều người đầy mặt dấu chấm hỏi. Ngay cả Phượng Cửu Ca ở đằng xa cũng đang đánh giá Tần Mệnh một cách sắc bén.
Bầu không khí vừa nôn nóng vừa căng thẳng.
"Các ngươi không muốn sao? Ta có thể thu hết!" Tần Mệnh đột nhiên bạo khởi, nhào về phía Bảo Sơn trước mặt. Ngọn núi đã băng liệt, một lượng lớn bảo tàng bị chôn vùi, nhưng khi hắc ám biến mất, ánh sáng từ những Linh Bảo càng thêm rực rỡ, chiếu sáng cả những tảng đá vùi lấp chúng. Từ xa nhìn lại, nó giống như một ngợn Bảo Sơn khổng lồ sáng chói.
Tất cả mọi người lúc này mới tỉnh táo, hoàn toàn không quan tâm đến chuyện áo nghĩa nữa, cuồng nhiệt nhào về phía Bảo Sơn. Áo nghĩa không được thì thôi, muốn đoạt cũng không thể. Nhưng Linh Bảo vẫn ở phía trước, cứ lấy bảo tàng trước đã.
"Bên này, ta chiếm!" Tần Mệnh giống như một con man thú, lao về phía ngọn núi cao, toàn thân Huyết Lôi không chút kiềm chế phóng thích, quét sạch phạm vi hơn ngàn mét. Những người đang bám sát phía sau muốn xông lên kinh hô kêu loạn rồi dừng lại. Trước mặc kệ có thể kháng cự uy thế của Huyết Lôi hay không, hiện tại hoàn toàn không cần thiết phải đối đầu trực diện với Tần Mệnh.
Đám người bám sát phía sau lập tức tản ra, nhào về những hướng khác. Lữ Hoành Qua và Đông Hoàng Minh Nguyệt cũng đi theo tiến lên. Một là không muốn để người khác nhìn ra sơ hở, hai là bảo tàng quá mê người, không cướp được vài món thì thật có lỗi với bản thân.