"Lập tức rời khỏi Yên Vũ trang viên!” Một vị lão giả tóc trắng xuất hiện trên đài cao, uy nghiêm ra lệnh. Ông ta là cường giả Thánh Vũ đỉnh phong, phụng mệnh trấn giữ Yên Vũ trang viên, duy trì trật tự Anh Hùng hội. Bất kể người đến là ai, thấy gì, điều đầu tiên là phải rời khỏi thánh địa vương thất này. Không ai được phép giương oai ở đây.
"Ta không cố ý đâu, tại mấy người kia ép ta đó. Người tốt tính như ta còn không chịu nổi, các ngươi nghĩ xem bọn họ quá đáng cỡ nào." Đồng Ngôn xòe tay, ra vẻ vô tội, nhưng ánh mắt láo liên, khóe miệng nhếch lên đầy khiêu khích, trông thế nào cũng đáng ăn đòn.
"Mời các ngươi rời đi! Ngay lập tức!" Lão nhân quát, giọng điệu không cho phép cãi. Các thủ hộ giả vương thất đồng loạt bộc phát khí thế mạnh mẽ, khóa chặt Đồng Ngôn, tạo áp lực lên Tần Mệnh và Mã Đại Mãnh.
"Tề lão, bằng hữu ta mạo phạm, ta xin thay hắn tạ lỗi." Mã Đại Mãnh bước lên trước Tần Mệnh, chắp tay thi lễ với lão nhân.
"Ngươi là ai?" Lão giả tóc trắng chợt thấy Mã Đại Mãnh có chút quen mắt.
Mã Đại Mãnh nhìn lên lão nhân, cố gắng tươi cười, nhưng thần sắc lại vô cùng phức tạp: “Hai mươi năm trước, ta từng tham gia một trận đấu Linh Võ Cảnh ở lôi đài Yên Vũ hồ này, được người chỉ điểm bồi đưỡng, mới có thể vào Tu La Điện."
"Ngươi... là Mạnh Hổ? Ngươi còn sống!" Lão nhân kinh ngạc, nheo mắt nhìn kỹ, đúng là Mạnh Hổ?
Hai mươi năm trước, một cậu bé quật cường tham gia võ hội Linh Võ Cảnh ở đây. Cậu ta trời sinh thần lực, bộc phát kinh người, chỉ với cảnh giới Linh Vũ tam trọng thiên đã thành công thể hiện bản thân. Ông ta rất hài lòng, không chỉ nhiệt tình mời, còn tự mình chỉ điểm, bồi dưỡng suốt một năm. Càng bồi dưỡng càng ưng ý, đã định bồi dưỡng thành đồ đệ, nhưng sau đó vẫn phải cắn răng, đưa cậu ta tham gia tuyển chọn của Tu La Điện.
Cậu bé không phụ kỳ vọng, tỏa sáng rực rỡ trong nghi thức tuyển chọn, thành công gia nhập Tu La Điện, còn được trọng điểm bồi dưỡng, chẳng bao lâu sau đã nổi danh ở Tu La Điện, trở thành một trong những tân binh mạnh nhất.
Cậu bé không quên ông ta, thường ghé Cẩm Tú Vương Thành vài ngày, ông ta cũng cho vài lời chỉ bảo. Nhưng mười một năm trước, không rõ vì sao, cậu ta đột nhiên biến mất.
Ông ta đã tìm hiểu nhiều nơi, nhưng không tra ra gì, đoán rằng có lẽ cậu ta đã đắc tội ai đó, bị bí mật xử tử. Vì chuyện này, ông ta đã tiếc nuối rất lâu, từng tìm cách truy tìm chân. tướng, nhưng sau đó không có kết quả gì, nên đần đần quên lãng.
Người kia, chính là Mạnh Hổ!
Đám người kinh ngạc. Vào Tu La Điện ư? Câu nói này khiến nhiều người thu liễm thái độ ngạo mạn. Chẳng lẽ là người của Tu La Điện, nhưng sao không ai có ấn tượng gì?
"Mạnh Hổ!" Mấy người trung niên trong đội thủ vệ vương thất chợt nhớ ra. Đây chẳng phải Mạnh Hổ đã mất tích mười năm trước sao? Trước kia còn hay đến Cẩm Tú Vương Thành tu luyện.
"Mạnh Hổ, ngươi... ngươi còn sống..." Trưởng công chúa bước đến mép khán đài, mím chặt môi đỏ, đôi mắt trong veo đã ngấn lệ.
Sắc mặt Lan Đình lập tức trở nên khó coi, nhất là khi thấy khóe mắt Trưởng công chúa ướt át, hắn càng khó chịu.
Tần Mệnh và Đồng Ngôn liếc nhau. Chả trách Mã Đại Mãnh ủ rũ cả buổi, hóa ra là có chuyện.
"Ta về đây đã một năm, chưa đến bái kiến, mong Tề lão thứ lỗi." Mã Đại Mãnh cảm khái trong lòng, lại có chút không còn mặt mũi nào, nhất là khi nhìn thấy ánh mắt ngấn lệ của người con gái tuyệt đẹp trên khán đài, hắn thậm chí không dám ngẩng đầu, trong lòng vừa bi thống, vừa xấu hổ.
Lan Đình lạnh lùng nói: "Mạnh Hổ! Mười năm sau trở lại Cẩm Tú Vương Thành, là để gây sự?"
Đồng Ngôn hừ lạnh: "Mắt nào của ngươi thấy hắn gây sự? Rõ ràng là ta!"
"Bắt lại cho ta!” Lan Đình quát. Chưa ai đám ăn nói với hắn như thế.
"Lan Đình, hắn là bằng hữu ta, nể mặt ta, bỏ qua đi, ta sẽ bồi thường cho các ngươi."
"Bỏ qua? Bồi thường? Mặt mũi ngươi có thể tùy tiện đánh bị thương huynh đệ của ta? Ta có thể đánh ngươi trọng thương, rồi nói một tiếng bỏ qua được không?"
Đồng Ngôn tặc lưỡi: "Nhóc con mà ghê gớm nhỉ! Có biết Mãnh gia ta quen ai không?"
"Bắt con khỉ hoang ở đâu tới, tống cổ ra ngoài!" Lan Đình quát lạnh. Loại vô danh tiểu tốt ở đâu xông tới, có tư cách gì đối thoại với hắn? Tống cổ ra ngoài, chém!
Hai thị vệ Thánh Vũ thất trọng thiên lập tức xông về phía Đồng Ngôn.
"Dừng tay!" Tề lão vội ngăn lại. "Hôm nay là ngày cuối cùng của Cẩm Tú Anh Hùng Hội, nể mặt ta, mỗi bên nhường một bước, rời khỏi Yên Vũ trang viên."
Hai thị vệ Thánh Vũ thất trọng thiên nhìn Lan Đình, bắt hay không bắt?
Sắc mặt Lan Đình âm trầm. Chưa kịp hắn lên tiếng, Đồng Ngôn đã hét tướng lên: "Được, tiểu gia nể mặt Đại Mãnh, nể mặt lão nhân gia, không thèm chấp bọn cháu con."
"Ngọa tào cha ngươi..."
“Ngươi muốn chết."
Hai thị vệ Thánh Vũ thất trọng thiên giận dữ, vác chiến kích lôi mâu lao thẳng về phía Đồng Ngôn, khí thế cuồng bạo, sát khí lạnh thấu xương như hàn triều.
"Ối, đến hai tên tìm chết? Đừng trách tiểu gia không khách khí." Đồng Ngôn bạo phát Tử Viêm cuồng liệt, ngập trời, hóa thành bọ cạp lửa khổng lồ, sừng sững trên trời cao. Đuôi bọ cạp móc câu, chứa đựng năng lượng kinh dị.
"Dừng tay!" Tề lão lần nữa hét lớn, cưỡng ép ngăn cản hai thị vệ Thánh Vũ thất trọng thiên.
Mã Đại Mãnh cũng bay lên, chặn trước mặt Đồng Ngôn: "Bọn họ không phải mục tiêu, thu tay lại đi!"
Đồng Ngôn sừng sững trên trời cao, Tử Viêm sau lưng cuồn cuộn như thủy triều, bọ cạp lửa nguy hiểm mà cường hãn tựa như hung thú thật, toàn thân phát sáng, tỏa nhiệt độ cao đáng sợ, văn vẹo không gian. "Sao lại run tay thế? Ngươi sợ cái gì? Đây không giống Mã Đại Mãnh ta biết!"
"Đồng Ngôn, xuống đây." Tần Mệnh gọi Đồng Ngôn. Hắn thấy Mã Đại Mãnh có quan hệ đặc biệt với Lan Đình và Trưởng công chúa, dù có gây sự, cũng không nên nhắm vào bọn họ.
"Được thôi." Đồng Ngôn nhún vai, toàn thân bộc phát vòng xoáy kịch liệt, nuốt trọn Tử Viêm, ép trở lại kinh mạch và khí hải.
"Tề lão, không phải ta không nể mặt ông, là mấy người này không biết điều." Lan Đình rời khỏi đài cao, đạp không mà đi, từ trên cao nhìn xuống Tần Mệnh và đồng bọn. "Rời khỏi vương thành, đến Chiến Ca Bình Nguyên. Các ngươi cuồng, ta chiều các ngươi cuồng!"
Mã Đại Mãnh ngước nhìn người đàn ông mạnh mẽ trên không trung: "Lan Đình, ta xin lỗi thay bọn họ, chuyện hôm nay dừng ở đây."
"Xin lỗi? Chuyện nhỏ bình thường, ta có thể nhịn, nhưng chuyện hôm nay không xong đâu! Ta có thể nể tình năm xưa không so đo với ngươi, nhưng hai người bọn họ... Không thể đễ đàng bỏ qua như vậy."
"Lan Đình, ta đang bảo vệ ngươi." Mã Đại Mãnh cười khổ. Ngươi Lan Đình là thật không nhận ra, hay là nhất thời không nhớ ra? Đằng sau ta vị này chính là Tần Mệnh, một trong hai chủ nhân tương lai của Tu La Điện. Hôm nay hắn đến gây sự, càng náo lớn, càng ầm ĩ, càng phù hợp mục đích của hắn. Giết ngươi, hắn tuyệt không chớp mắt.
"Ha ha..." Lan Đình kinh ngạc, bật cười. Bọn thị vệ của hắn đều nhìn Mã Đại Mãnh bằng ánh mắt kỳ dị. Đầu bị lừa đá à? Bảo vệ Lan Đình? Dù bên cạnh ngươi có một cường giả Thánh Vũ cửu trọng thiên thì sao? Đây là Cẩm Tú Vương Quốc, là thế lực phụ thuộc của Tu La Điện. Dù ngươi là Thiên Vũ, cũng chưa chắc lật được trời!
"Lan Đình, dừng ở đây, thế nào?" Mã Đại Mãnh ngẩng đầu nhìn người đàn ông trên không trung.
"Không thế nào!" Tiếng cười của Lan Đình chợt ngưng, nghiêm nghị hét lớn: "Tối hậu thư, rời khỏi cổ thành! Lập tức, lập tức!"
"Lan Đình ca ca, có chút hiểu lầm thôi, bỏ qua cho bọn họ đi. Ngươi với Mạnh Hổ khó khăn lắm mới gặp lại, đừng vì chuyện này mà hỏng chuyện." Trưởng công chúa ra mặt can ngăn, nhưng nàng càng như vậy, Lan Đình càng bực bội.
"Đại Mãnh, ngươi rốt cuộc là bạn hay thù với hắn?" Tần Mệnh cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy.
"Từng là bạn, hiện tại là tâm phúc chiến tướng của tiểu chủ." Mã Đại Mãnh nói nhỏ.
Đồng Ngôn cau mày, nhếch mép: "Tâm phúc của tiểu chủ? Hắn... Ngu xuẩn à!"
Câu nói bất ngờ khiến nhiều người sững sờ, Yên Vũ hồ rộng lớn trở nên tĩnh lặng.
Lan Đình và đồng bọn giận tím mặt, khí thế cuồng bạo bùng nổ trên không trung, lần này thật không thể nhịn được nữa.
Đồng Ngôn cười quái dị: "Đến tỷ phu của ta còn không nhận ra, cái loại nhãn lực này mà cũng là tâm phúc? Tiểu chủ của các ngươi chọn người chỉ nhìn mặt thôi à, không kiểm tra mắt với não à?"
"Hôm nay để ngươi còn sống rời khỏi Yên Vũ trang viên, coi như chúng ta vô năng!" Bọn thị vệ của Lan Đình giận dữ, nhao nhao xông lên. Lan Đình chợt giơ tay, cưỡng ép ngăn tất cả mọi người. Hắn nhíu mày nhìn người đàn ông sau lưng Mã Đại Mãnh, vừa rồi có một thoáng cảm thấy quen thuộc, nhưng không có ấn tượng gì mạnh mẽ, giờ nhìn lại, cảm giác quen thuộc đột nhiên mãnh liệt hơn. "Hắn là ai?"
Mã Đại Mãnh nói: "Ngươi không nhận ra sao? Trong Tu La Điện hẳn là có chân dung của hắn."
"Hắn..." Tim Lan Đình đập mạnh một nhịp.
“Hắn là Tần Mệnh, đệ tử của lão chủ, người mà ta phụng mệnh bảo vệ mười năm."