“Đông Hoàng Chiến Tộc thuở sơ khai là một đại bộ lạc. Trải qua thời gian dài sinh sôi, vì nhiều nguyên nhân mà đần đần phân liệt, cuối cùng hình thành liên minh bộ lạc như hiện tại. Tuy nhiên, nội bộ Đông Hoàng Chiến Tộc duy trì một cách sinh tồn vô cùng khắc nghiệt, được vương tộc đương thời nắm quyền gìn giữ. Bất kỳ bộ lạc nào xảy ra vấn đề, hoặc bị phát hiện vi phạm nghiêm trọng quy tắc, đều sẽ bị diệt tộc trực tiếp, không nể
Hai ngàn năm trước, Đông Hoàng Chiến Tộc có ba đại vương tộc. Một trong số đó vì trái quy củ, muốn cưỡng đoạt quyền lực, đã bị toàn bộ các bộ lạc liên hợp tiêu diệt, không để lại chút huyết mạch nào.
Sự việc đó từng gây ra cuộc khủng hoảng lớn nhất trong lịch sử Đông Hoàng Chiến Tộc. Không chỉ nội bộ náo động, họ còn phải đối mặt với đủ loại uy hiếp từ Đông Hoàng Thiên Thê và các thế lực Thiên Đình khác. Nhưng họ vẫn dứt khoát phát động một cuộc thanh trừng nội bộ long trời lở đất, xử lý toàn bộ bộ lạc vương tộc có ý định làm trái tổ quy. Dù bị liên lụy vào tình cảnh loạn trong giặc ngoài, một trận hỗn loạn sau đó đã thanh lọc lại liên minh bộ lạc, khiến các thế lực bên ngoài cảm nhận được sức mạnh đoàn kết và uy thế của Đông Hoàng Chiến Tộc."
Tần Mệnh lần đầu tiên nghe tàn hồn kể chuyện này cũng rất kinh ngạc. Một liên minh khổng lồ như vậy, lại ở trên đỉnh thiên địa, vậy mà dám bất chấp uy hiếp bên ngoài, trực tiếp thanh trừng tầng lớp vương tộc cao nhất. Quyết tâm và sự quyết đoán đó phải lớn đến mức nào! Chiến Tộc quả là Chiến Tộc, xứng danh Đông Hoàng chi chủ, khí phách này đủ khiến bất kỳ thế lực nào phải xấu hổ.
"Tàn hồn thuộc về bộ lạc nào?" Yêu Nhi hỏi.
Đây là lần đầu Tần Mệnh nghiêm túc nói về chuyện Đông Hoàng Chiến Tộc như vậy, mọi người vây quanh đống lửa, chăm chú lắng nghe.
Hải Đường nhìn Tần Mệnh với ánh mắt phức tạp. Con người này rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật chưa hé lộ? Lại còn có tàn hồn của một nhân vật trọng yếu Đông Hoàng Chiến Tộc trú ngụ, giấu kín hơn mười năm!
"Ta thuộc Đông Long Bát Bộ, bộ thứ ba. Năm đó ta có thiên phú rất mạnh, tính cách cũng có phần ngạo mạn. Trong một cơ hội tình cờ, ta biết được truyền thuyết về Vĩnh Hằng Vương Quốc, tuy rất phiến diện. Ta chỉ biết đó là một truyền thuyết vô cùng mạnh mẽ, vị trí cụ thể có lẽ ở Biên Hoang đại lục. Ta giấu kín và tiêu hủy thông tin đó, bí mật một mình rời khỏi Thiên Đình, vượt biển Cổ Hải. Kết quả..."
"Chỉ bằng một truyền thuyết phiến diện mà dám mạo hiểm vượt Cổ Hải?" Đồng Ngôn nhíu mày, đám người Thiên Đình này liều thật.
"Trong mắt người Thiên Đình, Cổ Hải chỉ là Man Hoang, đại lục kia còn hoang vu hơn. Với cảnh giới của ta, thật ra cũng không quá mạo hiểm. Quyết định ra đi còn vì một nguyên nhân đặc biệt, ta muốn tranh vị tộc trưởng bộ ba. Về thân phận, ta hoàn toàn đủ tư cách, về lý thuyết thiên phú cũng không tệ. Nhưng đúng vào đời ta, bộ lạc lại đồng thời sinh ra mấy nhân vật cấp Thiên Kiêu. Có thể nói đó là một đợt bùng nổ lớn nhất trong mấy ngàn năm của bộ ba. Ta có tư cách, nhưng không đủ thực lực, nên mới khắp nơi tìm kiếm thông tin bí mật, cuối cùng nhắm đến Vĩnh Hằng Vương Quốc.
Đáng tiếc, vừa đi đã ba mươi năm, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của bộ ba. Năm đó muốn tranh giành, đối đầu... đều tan biến theo ta."
"Ồ?" Mọi người thoáng im lặng, hóa ra là một nhân vật bi tình.
Trong khí hải sâu thẳm, tàn hồn bị Tần Mệnh phong ấn, cũng là đang được bảo vệ. Nếu không, Thái Công Lôi Chuy Linh Thể đã coi nó là đồ ăn mà nuốt chửng. Nhưng dù sao nó cũng chỉ là một tàn hồn, cần phải dựa vào thứ gì đó mới có thể tồn tại. Sau khi rời khỏi Tu La đao được mấy tháng, nó dần cảm thấy suy yếu.
May mắn thay, Tần Mệnh đã bắt đầu di chuyển về phía Đông Hoàng Thiên Đình, không bao lâu nữa sẽ đến. Giờ khắc này, tàn hồn đã chờ đợi quá lâu. Nhưng không hiểu sao, nó lại không vui nổi, ngược lại có chút kháng cự.
Hơn mười năm trước, nó mạo hiểm rời khỏi tảng đá quái dị bị trấn áp, tiềm phục trong Yêu Binh Tu La sát giới. Nó cùng Tần Mệnh xông pha thiên hạ, trải qua sinh tử. Không biết từ lúc nào, chấp niệm trong lòng nó đã không còn mãnh liệt như trước.
Đông Hoàng Chiến Tộc, Đông Long Bát Bộ, gia tộc, giấc mơ, sự kiên trì giúp tàn hồn. không tan biến... Đã từng có lúc, nó chỉ tập trung tỉnh thần vào việc trở về, không nghĩ gì khác, không cân nhắc gì khác. Nhưng đến giờ phút này, nó lại nhớ về đủ thứ chuyện năm xưa, từng màn tình cảnh, những lần khuất nhục, từng bóng hình, đần đần hồi phục trong trí nhớ.
Đông Hoàng Hạo Trạch!
Đông Hoàng Linh Lung!
Chớp mắt đã ba mươi năm, các ngươi còn nhớ kẻ đối đầu cố chấp, quật cường năm nào không? Có lẽ, đã quên rồi!
Ba mươi năm, ta trở về còn có ý nghĩa gì? Ta còn có thể tranh giành được gì!
Đồng Ngôn lật miếng thịt nướng, bỗng cười nham hiểm: "Chúng ta tiến vào Đông Hoàng Chiến Tộc, chẳng phải là để đại náo một trận?”
"Ngươi thật không sợ chết à, hay là không tin mình sẽ chết? Náo loạn ở đó thì có quả ngọt mà ăn?" Đồng Hân ném cho Đồng Ngôn một quả linh: "Ngậm miệng lại đi!"
Tần Mệnh thở ra: "Ta cũng không biết đi làm gì, trước tiên đưa nó về đã. Lời hứa này đã mười một năm rồi, đến lúc thực hiện."
Hỗn Thế Chiến Vương nói: "Chuẩn bị cho tình huống xấu nhất đi. Tàn hồn chưa chắc đã nói hết mọi chuyện cho ngươi, có những việc cố tình bỏ qua, có thể sẽ lấy mạng chúng ta."
Tần Mệnh sao không biết đến Đông Hoàng Chiến Tộc nguy hiểm? Nhất là với thân phận của một người từng tranh vị tộc trưởng như tàn hồn, việc đột ngột trở về có thể gây ra một loạt biến cố. Hắn cũng đã cố gắng giao tiếp với tàn hồn, tàn hồn cũng giới thiệu đôi chút, nhưng chắc chắn còn nhiều điều giấu diếm. Tần Mệnh có thể cảm nhận rõ điều đó.
Nhưng ít nhất, tàn hồn sẽ không hại hắn nữa. Điểm này Tần Mệnh vẫn tin tưởng. Còn chuyện gì sẽ xảy ra sau khi vào Đông Hoàng, không ai có thể chắc chắn, không ai đoán trước được. Tất cả chỉ có thể đựa vào sự ứng biến của họ.
"Đi thêm khoảng một ngàn dặm nữa, các ngươi vào Vĩnh Hằng Vương Quốc hết đi. Vương huynh đi cùng ta vào là được."
"Ta cũng đi! Chuyện thú vị như vậy sao có thể thiếu ta!" Đồng Ngôn kiên quyết đòi đi Đông Hoàng.
"Ta cũng đi, lâu lắm rồi không gặp chuyện kích thích như vậy." Cảnh giới của Yêu Nhi đã vững chắc, chạm đến đỉnh phong Thánh Vũ Cảnh tầng bảy, không cần thiết phải bế quan nữa. Nàng cũng muốn nhìn xem Đông Hoàng chi chủ trong truyền thuyết là người thế nào.
Nguyệt Tình chủ động rút lui. "Ta không đi, trong Đông Hoàng Chiến Tộc nếu có vũ khí cảm thụ được áo nghĩa Thiên Đạo, rất dễ bị bại lộ, rước lấy phiền phức không cần thiết."
Đồng Ngôn đột nhiên hỏi Hỗn Thế Chiến Vương: "Hoang Thần Tam Xoa Kích giấu thế nào? Không phải nói Đông Hoàng Chiến Tộc hứng thú với Hoang Thần Tam Xoa Kích lắm sao?"
"Phong bế! Giấu trong Vĩnh Hằng Vương Quốc! Nếu chúng thật sự muốn cướp Hoang Thần Tam Xoa Kích đến mức đó, có lẽ chúng đã không định cho chúng ta sống sót rời đi. Chỉ cần chúng còn lo ngại thân phận của Tần Mệnh, lại cố kỵ đến tôn nghiêm của Đông Hoàng Chiến Tộc, sẽ không tùy tiện hạ độc thủ."
Nếu Hoang Thần Tam Xoa Kích ở bên ngoài, có lẽ chúng sẽ tìm cách mưu tính. Nhưng nếu mang vào trong, chúng có lẽ sẽ lo lắng ngược lại. Chiến Tộc là Hoàng tộc, là Đông Hoàng chi chủ, phải giữ gìn quy củ Thiên Đình, không phải lũ thổ phỉ. Có lúc vô cùng bá đạo, có lúc lại giảng quy củ hơn bất kỳ thế lực nào.
Hải Đường nghe mà có chút không hiểu: "Các ngươi bình thường đều sống như vậy sao? Đó là Đông Hoàng Chiến Tộc đấy, sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục."
Tần Mệnh cười nói: "Người ta thường quen ngước nhìn những nơi cao, đồng thời xây Thần Đàn trong lòng cho chúng, kính sợ, sợ hãi, thờ phụng. Thật ra nếu dũng cảm bước qua, những nơi cao đó không đáng sợ như vậy đâu."
Một con Minh Hỏa Trọng Nghĩ lớn bằng ngón tay cái bay đến tảng đá ngoài sơn cốc, đò xét cẩn thận từ xa rồi lặng lẽ rời đi. Không lâu sau, hơn trăm con Minh Hỏa Trọng Nghĩ từ bốn phương tám hướng bay đến, đáp xuống giữa những cây cổ thụ rậm rạp, rồi tất cả rời đi.
Một lúc sau, khi Tần Mệnh và những người khác đang quây quần bên đống lửa, chia sẻ món ngon, hàng chục vạn con Minh Hỏa Trọng Nghĩ tụ tập trong rừng cây gần đó, phân bố trên phạm vi rất rộng, cách xa mới có một con, gần như bao phủ hơn trăm dặm vuông, và số lượng vẫn tiếp tục tăng lên. Chúng lấy sơn cốc làm trung tâm, tỏa ra những Lâm U cốc xa xôi hơn, giám sát toàn diện.
Ngay cả khi Tần Mệnh rời đi, chúng cũng có thể kịp thời khóa chặt dấu vết.