Lữ Hoành Qua chật vật bay ngược gần ngàn mét, đụng mạnh vào tảng đá lớn mới dừng lại được. Hắn thất khiếu rướm máu, xương cốt toàn thân đường như trật khớp, đau đớn không nói nên lời. Ý chí hắn kiên cường, gắng gượng đứng dậy, còn chưa kịp phản ứng thì kinh hãi phát hiện bên cạnh mình không còn một bóng thủ vệ, tất cả đều tan nát thành tro bụi. Ngay khi hắn vừa đứng lên, vừa kịp nhìn thấy vị tộc lão cầm Lôi Chùy bị chém
Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên... Chết rồi?
Ngũ trọng thiên cơ mà!
Hỗn Thế Chiến Vương như tử thần giáng thế, vung Hoang Thần Tam Xoa Kích chém về phía Lữ Hoành Qua.
Lữ Hoành Qua kinh hãi biến sắc, toàn thân trong nháy mắt lạnh toát. Sát khí cuồn cuộn ập đến, dường như cách xa cả trăm mét vẫn khiến thân thể lẫn linh hồn hắn run rẩy. Từ khi thành danh đến nay, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được uy hiếp tử vong mãnh liệt và chân thực đến vậy. Giờ khắc này, hắn quên né tránh, quên nghênh chiến, chỉ ngơ ngác nhìn, trong ánh mắt run rẩy tràn ngập bóng hình bá đạo cuồng mãnh kia, cùng với cây chiến kích tựa như tai ương!
"Dừng tay!" Các phe phẫn nộ quát lớn, khuấy động những luồng năng lượng cường thịnh. Hai cường giả Thiên Võ của Hỏa Vân Thiên dẫn đầu xuất kích, như chim ưng từ trên trời lao xuống, muốn chặn đánh Hỗn Thế Chiến Vương.
Hỗn Thế Chiến Vương đột ngột dừng lại, quay người giơ cao Hoang Thần Tam Xoa Kích, giận dữ chỉ vào hai cường giả Hỏa Vân Thiên: "Cút!"
Tiếng gầm như sấm dậy, sát khí tựa sóng trào!
Mũi kích sắc bén, khí thế tai ương, cùng chiến uy kinh khủng của Hỗn Thế Chiến Vương, hòa lẫn thành thế chấn nhiếp vô song, giáng vào tầm mắt hai cường giả Hỏa Vân Thiên, khiến linh hồn họ run rẩy.
Hai người trong lòng đều run lên, e ngại, rồi khựng lại giữa không trung. Bọn họ khí thế hùng hổ xông tới, nhưng chật vật dừng bước giữa không trung, cứng đờ trước uy hiếp của Hỗn Thế Chiến Vương. Dù lửa giận bừng bừng, họ cũng không dám hé răng nửa lời.
Giờ khắc này, tĩnh lặng như tời
Chuỗi biến cố liên tiếp này diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Hố sâu nơi mấy vạn người tụ tập đã hoàn toàn bị san bằng, tất cả đều rút lui ra ngoài ngàn mét. Các thế lực cũng liên tục lùi lại vì kinh hãi trước những cơn bão năng lượng và sát khí kinh khủng, bảo vệ an toàn cho tộc nhân. Mãi đến khi loạn chiến kết thúc, nhiều người vẫn chưa hoàn hồn.
Các cường giả vương tộc thứ hai của Đông Hoàng Chiến Tộc thì mắt lộ vẻ tinh quang, nhìn chằm chằm vào Hoang Thần Tam Xoa Kích trong tay Hỗn Thế Chiến Vương. Ngay cả Băng Diệt Chí Tôn Đông Hoàng Hạo cũng vậy, trong lòng rung động, đồng thời dâng trào tham lam. Quả là một thanh chiến binh tai ương, đúng như truyền thuyết, ẩn chứa bí mật bên trong!
Đông Hoàng Minh Nguyệt và những người khác của vương tộc thứ nhất cũng kinh ngạc đến biến sắc, đáy mắt lóe lên tia sáng kỳ dị. Giờ khắc này, họ quên cả sự chấn động trước việc Hỗn Thế Chiến Vương đột ngột ra tay, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào Hoang Thần Tam Xoa Kích. Thảo nào tộc trưởng lại khát khao đến vậy, vật kia quả thực không đơn giản. Trước kia mọi người vẫn còn hoài nghi, kể cả tộc trưởng cũng không hoàn toàn tin tưởng, nhưng giờ xem ra, có lẽ đúng đến tám chín phần.
Các thế lực khác thì mặt mày ngưng trọng, chiến uy của người này thật đáng sợ, chiến binh trong tay hắn càng đáng sợ hơn.
Hỗn Thế Chiến Vương trấn áp cường giả Hỏa Vân Thiên, lại lạnh lùng liếc nhìn Lữ Hoành Qua còn chưa tỉnh hồn.
Lữ Hoành Qua gian nan nuốt nước bọt, trán rịn mồ hôi lạnh, đâu còn nửa điểm uy phong của Chiến Tôn.
"Không ưa kẻ khác phách lối? Các ngươi Hoang Lôi Thiên đã phách lối mấy ngàn năm rồi!" Hỗn Thế Chiến Vương thu Hoang Thần Tam Xoa Kích, thu liễm chiến uy đang sôi trào, rồi trở lại lưng Bích Tinh Cuồng Sư trước ánh mắt kinh dị của toàn trường.
Chỉ sau một hồi hỗn loạn, đội ngũ Hoang Lôi Thiên chỉ còn lại mười ba người, lại còn thương tích đầy mình, bị chấn thương tâm mạch vì dư chấn của trận phong bạo vừa rồi. Bọn họ phẫn nộ đến phát điên, mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Hỗn Thế Chiến Vương rời đi, nhưng không dám khiêu khích nữa.
Toàn trường yên tĩnh, đến mức kim rơi cũng nghe thấy. Rất nhiều người ngây dại, rất nhiều người e ngại, rất nhiều người vẫn chưa hoàn hồn. Quá đột ngột, lại quá kinh khủng, nói làm là làm, đổ ập xuống không kịp trở tay. Tần Mệnh đã đủ điên cuồng rồi, lại thêm một kẻ không sợ trời không sợ đất? Đây là một đám người nào vậy! Không đâm thủng trời thì không xong sao? Nhìn tư thế kia, đến chết cũng không sợ.
“Như vậy tốt hơn, yên tĩnh." Tần Mệnh cười nhạt, phá vỡ bầu không khí im lặng.
Đồng Ngôn lẩm bẩm: "Cả đám đều thích bị ngược hay sao? Người Cổ Hải chúng ta đến đây là trời sinh thấp kém, đi đến đâu cũng bị coi thường sao? Không bức ta giết vài người, vung một vũng máu, mới chịu thành thật à?"
Âm thanh lẩm bẩm của hắn tuy không lớn, nhưng căn bản không hề cố ý kiềm chế, truyền rất xa trong hố sâu tĩnh lặng, còn tạo nên những tiếng vọng lại.
Vô số người khóe mắt giật giật, biểu lộ quái dị, nhưng quả thực không có lời nào phản bác được.
"Tần Mệnh, các ngươi quá đáng! Muốn gây hấn với nhiều người sao?" Cường giả Hỏa Vân Thiên nghiến răng nghiến lợi, quá phách lối, ngay trước mặt nhiều thế lực như vậy mà nói giết là giết, không được, là suýt chút nữa đồ sát đội ngũ Hoang Lôi Thiên.
Tần Mệnh còn chưa kịp trả lời, Đồng Ngôn đã hừ hừ: "Không đúng, ta sai rồi, đám người này từng tên đều đê tiện! Giết vài người căn bản không ăn thua, diệt tộc cũng chưa chắc bọn chúng coi chúng ta ra gì. Trong lòng những kẻ cao cao tại thượng này, người Cổ Hải đến đây dù phong Chí Tôn, cũng chưa chắc sánh được với chuẩn Hổ bảng ở đây."
"Ngươi im miệng!"
"Làm gì, chạm đến nỗi lòng của ngươi à? Tôn tử, giết các ngươi bao nhiêu người, nhớ cho kỹ vào. Các ngươi xem thường chúng ta, chúng ta càng không sợ các ngươi. Ông nội ta tha thiết nhắc nhở các ngươi một câu, chúng ta đã sớm ở mức không đội trời chung rồi, gặp mặt đừng nói nhảm, hoặc là trực tiếp xé xác nhau, hoặc là thành thành thật thật im miệng, ngoan ngoãn mà ngồi xổm ở kia!"
Đám người Hỏa Vân Thiên tức giận đến đau phổi, hận không thể xông lên xé nát cái miệng hắn.
Các thế lực khác nhìn nhau, tên này miệng thật thối, bọn họ thật sự rất ít gặp được người phách lối như vậy.
Đám tán tụ lại hoàn toàn có hai ý nghĩ, đây mới là tính tình thật chứ, không ưa thì làm, ai sợ ail Các ngươi cao cao tại thượng coi thường chúng ta, chúng ta ngẩng cao đầu càng không sợ các ngươi! Còn sống ngày nào hay ngày ấy! Lão tử chính là không phục, giết chết ta cũng không phục, không đánh chết ta, càng không phục! Ha ha, tên này kiên cường, cứng cỏi đáng yêu.
"Tần Mệnh, chớ có trương dương, Long bảng dù cho ngươi phong tôn, Đông Hoàng chưa chắc đã nguyện ý tiếp nhận ngươi!"
"Muốn Đông Hoàng tán thành ngươi, tiếp nhận ngươi, dựa vào không phải vũ lực và điên cuồng. Ngươi càng làm càn, nơi này càng không dung chứa ngươi, đem thiên hạ đều đối địch với ngươi, ngươi cách cái chết không còn xa."
"Hôm nay là rất nhiều thế lực lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ngươi nên thể hiện thái độ tốt để giành được cảm tình, chứ không phải cứ nổi điên phát cuồng, giống như một gã dã man!"
Rất nhiều thế lực lần lượt lên tiếng, tỏ vẻ bất mãn với việc Tần Mệnh ngay trước mặt mọi người tấn công Hoang Lôi Thiên, còn ngang nhiên sát phạt. Điều này không chỉ là giết người Hoang Lôi Thiên, sự phách lối này còn là đang gây hấn với mặt mũi của rất nhiều thế lực Đông Hoàng.
Tần Mệnh giơ một ngón tay: "Thứ nhất, ai nói ta muốn gia nhập Đông Hoàng? Gia nhập Đông Hoàng có lợi ích gì? Các ngươi đều là người Đông Hoàng, chém giết nhau cũng không thấy lưu tình."
"Thứ hai..." Đồng Ngôn nhếch mép, giơ hai ngón tay. Tần Mệnh cười nhạt: "Ta không cần bất kỳ ai tán thành! Nhận hay không thì sao, chẳng phải cũng muốn giết chết ta?"
"Thứ ba..." Đồng Ngôn lắc lắc mấy ngón tay trong tay, tiện thể nháy mắt với một mỹ nữ ở đằng xa. Tần Mệnh nói tiếp: "Cảm tình? Nhất định phải ta ở trước mặt các ngươi cúi đầu nịnh nọt, làm nổi bật sự tôn quý cao cả của các ngươi, mới biết đối với ta có cảm tình? Hai chữ thôi, nằm mơ!"
Không khí toàn trường ngột ngạt, ánh mắt mọi người đều dồn về phía lưng Bích Tinh Cuồng Sư. Các vị tộc lão của các thế lực đỉnh cấp chậm rãi nhíu mày, rất lâu rồi mới thấy một người tùy tiện như vậy, quả nhiên giống như trong lời đồn, phách lối không ai bì nổi!
Đám tán tu đến từ khắp nơi thì thầm cảm thán, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, quả nhiên là một lũ mãnh nhân, vị gia này quả nhiên đủ cuồng đủ cứng, đối mặt với toàn bộ thế lực đỉnh cấp Đông Hoàng, vẫn cứ ngạo nghễ ngẩng cao sống lưng, lạnh nhạt đáp lễ những khuôn mặt cao quý. Hắc hắc, hôm nay thật sự đặc sắc.
Canh năm đâng lên! Ngày mai tiếp tực canh năm! Kính xin chờ mongl