Tần Mệnh ở trong bộ lạc Chiến Tộc, không hề hay biết bên ngoài đang xảy ra những biến cố lớn. Hắn an ổn qua một đêm, bắt đầu chờ đợi xem kịch hay. Ba bộ lạc Hên tiếp nhau, đặc biệt là bộ lạc Đông Long, gần như náo nhiệt cả đêm, đều lan truyền tin tức Long bảng Chí Tôn Tần Mệnh đến thăm.
Các tinh anh trong bộ lạc Chiến Tộc tuy tự cao tự đại, ngạo nghễ bất phàm, thường ít để ý đến những thiên tài bên ngoài, nhưng đối với cường giả cấp Long Hổ bảng vẫn vô cùng thận trọng. Dù sao, danh hiệu này không phải muốn phong là phong, mà do Ngũ Phương Thiên Đình thống nhất xếp hạng, tính quyền uy rất cao. Hơn nữa, Tần Mệnh gần một năm nay bên ngoài khuấy động phong vân, chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy tháng đã từ Hổ bảng Chiến Tôn thăng lên Long bảng Chí Tôn, tốc độ khiến người kinh ngạc.
Tuy nhiên, giống như nhiều thiên tài khác, người ở đây đều tán thành Tần Mệnh có thực lực cấp Chiến Tôn. Dù sao, trận chiến sinh tử ở Bàn Long Sơn là dùng mạng đổi lấy, vô số người tận mắt chứng kiến. Nhưng việc đột nhiên thăng lên Chí Tôn, còn là Vĩnh Hằng Chí Tôn, thì có chút khó tin. Phải chăng chỉ vì liên tiếp đánh bại hai vị Hổ bảng? Hay vì khả năng hồi phục dị thường ở Bàn Long Sơn? Chắc hẳn có uẩn khúc gì đó, hoặc có sự nâng đỡ nào đó.
Càng nhiều người tràn đầy hiếu kỳ về Tần Mệnh, muốn biết đến tột cùng là nhân vật thế nào mà trong thời gian ngắn ngủi một năm lại có thể gây nên phong vân lớn đến vậy, oanh động toàn bộ Đông Hoàng.
Chưa đến giữa trưa, bên ngoài đình viện đã tụ tập rất đông người, đều ở độ tuổi hai mươi đến ba mươi, cũng có người gần bốn mươi, không thiếu những thiên tài cường hãn cấp nhân vật trong Đông Long Bát Bộ Lạc.
“Tới đây, tới đây! Đi ngang qua đừng bỏ lỡ, bên trong là Long bảng Chí Tôn!”
"Muốn chiêm ngưỡng tư thái oai hùng của Chí Tôn ở cự ly gần không?"
"Muốn cùng Chí Tôn luận bàn võ pháp không?"
"Muốn cùng Chí Tôn uống trà đàm đạo, nghiên cứu thảo luận võ đạo không?"
"Vào cửa chỉ cần mười Hắc Kim tệ, vị trí gần phía trước ở ngoại viện thêm mười Hắc Kim tệ, vị trí nội viện một trăm Hắc Kim tệ."
"Thưởng trà đàm đạo, mỗi phút thêm mười Hắc Kim tệ. Luận bàn so tài, một ngàn Hắc Kim tệ khởi điểm."
Đồng Ngôn đeo mặt nạ gỗ khô, không biết kiếm đâu ra cái loa, đứng ở cửa lớn tiếng rao, khiến đám người đen mặt.
"Ngươi bị bệnh à, hay thiểu năng trí tuệ? Coi tỷ phu ngươi là khỉ à?" Một người không nhịn được tức giận mắng, ngươi sỉ nhục tỷ phu ngươi hay là sỉ nhục chúng ta đây?
"Nhà chúng ta nghèo khó, vất vả lắm mới đến được Hoàng tộc, kiếm được chút nào hay chút ấy." Đồng Ngôn không để ý, cầm loa đi đi lại lại: "Có Hắc Kim tệ thì lên trước, không có thì dạt sang bên, còn đang do dự thì lui về sau, nhường chỗ cho người khác. Ai, đi ngang qua đừng bỏ lỡ nhé, mười Hắc Kim tệ không mua được lỗ đâu, cũng không mua được mắc lừa đâu, ai, lật hết túi ra đi, không được thì mượn tạm ai đó đi, cơ hội chỉ có một lần, bỏ lỡ đừng hối hận à."
Đám người muốn chế giễu Đồng Ngôn, nhưng càng nghe càng tức giận, đây là địa bàn của Chiến Tộc, ngươi biến thành chợ bán thức ăn rồi à! Tất cả mọi người đều có thân phận, ngươi rao một họng một họng như vậy thật là mất mặt.
"Tần Mệnh ở trong đó? Ta muốn gặp hắn!" Một người đàn ông uy mãnh, điêu luyện đẩy đám người đi tới, dáng đi long hành hổ bộ, khí vũ hiên ngang!
Đông Hoàng Khôi, thiên tài cường giả đứng đầu bộ lạc, cấp chuẩn Hổ bảng! Cho dù ở Chiến Tộc, cấp chuẩn Hổ bảng cũng là phượng mao lân giác, một bộ lạc khó sinh ra một hai người, địa vị tự nhiên tôn quý, được toàn bộ bộ lạc dốc sức bồi dưỡng, tương lai không thành Thủ Hộ Giả của bộ lạc thì cũng là tộc trưởng.
Nói đến Long Hổ bảng thì đó là nhân vật kỳ tích, hai mươi bốn Đại Bộ Lạc bên dưới có khi mấy chục năm, thậm chí cả trăm năm chưa chắc đã có một người, đôi khi tình huống đặc biệt thì có thể một lần xuất hiện vài người.
Đông Hoàng Khôi có danh tiếng cực lớn trong Đông Long Bát Bộ, không chỉ đơn giản là cấp chuẩn Hổ bảng, quan trọng hơn là đến từ bộ lạc đứng đầu, Đông Long mạnh nhất.
"Ngươi là..." Đồng Ngôn dò xét Đông Hoàng Khôi từ trên xuống dưới.
“Đông Hoàng Khôi! Đông Long bộ lạc đứng đầu, trưởng tử của tộc trưởng." Đông Hoàng Khôi hơi ngẩng đầu, không phải kiêu ngạo gì, mà là có một vẻ ngạo khí bẩm sinh. Phía sau hắn là hai thị vệ cường giả, một nam một nữ, từ nhỏ đến lớn luôn bên cạnh hắn, là tâm phúc tuyệt đối ở hiện tại và tương lai.
"Muốn đi vào?"
"Đi thông báo cho Tần Mệnh, ta muốn gặp hắn."
"Không cần thông báo, hắn ở ngay bên trong đây." Đồng Ngôn giơ tay ra, mỉm cười: "Mỗi người mười Hắc Kim tệ! Các ngươi là những người đầu tiên muốn vào hôm nay, giảm giá, ba người hai mươi chín Hắc Kim tệ!"
Đông Hoàng Khôi sầm mặt lại: "Ngươi muốn chết?"
Đám người đồng loạt trợn mắt, thật là muốn ăn đòn mài Đến Đông Hoàng Khôi mà cũng dám cản
"Ồ? Lời này nói nặng nề quá! Kiếm chút tiền, không đáng kêu đánh giết đâu?"
"Tránh ra! Ta muốn gặp Tần Mệnh!"
"Đơn giản thôi, có tiền là vào được! Muốn vào nội viện, mỗi người một trăm Hắc Kim tệ, muốn thưởng trà đàm đạo, mỗi phút thêm mười Hắc Kim tệ. Luận bàn so tài, một ngàn Hắc Kim tệ khởi điểm."
"Đầu óc ngươi có vấn đề, hay là giả vờ ngớ ngẩn với ta?"
Đồng Ngôn tháo mặt nạ xuống, không nóng không lạnh đón lấy ánh mắt sắc bén của Đông Hoàng Khôi: "Chúng ta đến đây để đón Đông Hoàng Hạo Trạch, không có ý định tiếp xúc với người khác, càng không có nghĩa vụ tiếp đãi các ngươi. Đã ngươi nhất định phải vào, vậy thì phải làm ta vui vẻ. Vưi vẻ thì tùy tiện vào, không vui... ha ha... Bốn gia không hầu!"
"Ngươi..."
"Ta cái gì mà ta! Cũng không phải ta cầu các ngươi đến, là các ngươi nhất định phải đến! Chúng ta không phải người Đông Hoàng Chiến Tộc, muốn gặp ai hay không muốn gặp ai là quyền của chúng ta!" Đồng Ngôn đối mặt với hắn một lát, từ trong nhẫn không gian lấy ra một cái chiêng, đột nhiên gõ mạnh, chấn màng nhĩ người nghe ù ù: "Muốn vào thì chuẩn bị Hắc Kim tệ đi, không có tiền thì lui ra sau, nhường đường cho người khác muốn vào."
"Ta thấy ngươi thích ăn đòn!" Người đàn ông sau lưng Đông Hoàng Khôi rút đao định xông lên.
Ánh mắt Đồng Ngôn sáng lên, đưa cổ ra: "Tới đây, tới đây! Chém vào đây này! Cảnh giới ngươi cao hơn ta, ta đánh không lại ngươi, tùy ngươi chém, đến đi!"
Đông Hoàng Khôi vội ngăn người thị vệ lại, nhíu mày nhìn Đồng Ngôn, tên này đúng là vô lại. "Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"
Đồng Ngôn trợn mắt: "Sao lại nói không rõ nhỉ? Sao lại nói không rõ! Lấy tiền, lấy tiền, lấy tiền đi! Không có tiền thì đưa chút lễ, không có lễ thì đưa phụ nữ, chỉ cần bổn gia vui vẻ, thế nào cũng dễ nói!"
Yêu Nhi ngồi cùng Tần Mệnh trong sân, nghe tiếng la hét náo nhiệt bên ngoài thì lắc đầu cười khẽ. Để hắn hành hạ cho đã, kết quả lại náo ra một màn như vậy, đủ khiến bộ lạc Đông Long phải buồn nôn một trận.
"Nơi này hẳn là nơi có linh lực nồng nặc nhất trong Đông Hoàng Thiên Đình." Yêu Nhi khẽ giơ ngón tay ngọc, linh lực như sương mù lượn lờ trên đầu ngón tay, năng lượng thiên địa nơi này đậm đặc như mây khói, mạnh hơn những nơi khác ở Thiên Đình gấp mấy lần, so với Huyết Tà Tông nơi nàng sinh ra còn mạnh hơn cả trăm lần. Có bảo địa như vậy, bộ lạc Chiến Tộc muốn không cường thịnh cũng khó.
Hỗn Thế Chiến Vương nói: "Đây vẫn chỉ là bộ lạc bên ngoài, bộ lạc vương tộc mới thực sự là Đông Hoàng Chiến Tộc, nơi đó dù là thực lực hay năng lượng thiên địa đều mạnh hơn bên ngoài."
Tần Mệnh hỏi: "Ngươi từng tiếp xúc với người của bộ lạc vương tộc chưa?”
"Ta tiếp xúc cao nhất cũng chỉ là Bất Hủ Thiên Cung." Hỗn Thế Chiến Vương lắc đầu, khi mới vào Thiên Đình cũng nhiệt huyết hào hùng như Tần Mệnh, liên tiếp tạo dựng nhiều uy danh, cũng từng muốn khiêu chiến Tiểu Thiên Đình, thậm chí cả bộ lạc Chiến Tộc, nhưng về sau vì mấy chuyện chọc giận Bất Hủ Thiên Cung, bị Sở Vô Nhai bí mật trấn áp, một lần là mười năm trời.
"Bộ lạc bên ngoài đã đủ mạnh rồi, vậy thì bộ lạc vương tộc trấn giữ hai mươi bốn Đại Bộ Lạc kia còn khủng bố đến mức nào?" Tần Mệnh trước đây còn cho rằng bộ lạc bên ngoài chỉ là loại phụ thuộc, nhưng những gì trải qua trong một ngày ngắn ngủi đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ của hắn. Không biết ba bộ lạc còn lại thế nào, nhưng ít nhất tám bộ lạc của Đông Long này đều phi thường khủng bố, dù là nội tình hay thực lực đều vượt xa dự đoán của hắn.
Thực lực cụ thể khó mà suy đoán được, nhưng chắc chắn khiến người kinh ngạc.