“Hoang Lôi Thiên a Hoang Lôi Thiên, các ngươi đói bụng phát điên rồi sao? Thả mồi là đớp ngay. Là quá coi trọng bản thân, hay là quá xem thường ta, Tần Mệnh này?" Giọng Tần Mệnh lạnh băng vang vọng giữa chiến trường hỗn loạn, như ngưng kết lại, rõ ràng rót vào tai từng người.
"Trúng kế?" Tất cả cường giả Hoang Lôi Thiên đều đồng loạt nhận ra điều này. Bất kể là Thiên Vũ hay Thánh Vũ, toàn thân đều nổi da gà, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc từ gót chân lên đến tận óc. Trúng kế ngay bên ngoài Tu La Điện? Chắc chắn sẽ phải trả giá đắt! Nhưng ngay sau đó, họ lại bừng tỉnh. Lực lượng nào trong Tu La Điện có thể vây quét họ? Đại quân đều đang giằng co ở Thiên Long sơn mạch. Chẳng lẽ chỉ bằng đám người này? Hay người của Cẩm Tú vương thất? Không đủ! Vẫn chưa đủ để vây khốn họ!
"Câu cá? Tần Mệnh hiện thân ở Cẩm Tú Vương Thành chỉ là để tính kế Hoang Lôi Thiên?" Chí Cao trưởng lão và những người khác vừa kinh ngạc vừa lo lắng, trong đầu lập tức hiện lên vô vàn nghi vấn. Hắn lấy đâu ra người để vây quét Hoang Lôi Thiên?
Bầu không khí lập tức trở nên vô cùng quái dị. Các bên đều dừng lại tại chỗ, mang đầy vẻ kinh nghi, không ai dám manh động.
Tần Mệnh hướng về phía Diêu trưởng lão từ xa gọi lớn: "Tam Nhãn Chiến Tộc và Bất Hủ Thiên Cung chắc đã tấn công Tu La Sơn Mạch rồi. Ngươi có muốn dẫn người về không? Hai phe đó đã dám ra tay thì chắc chắn sẽ rất mạnh, mang thêm được người nào về thì bớt được phần tổn thất ấy."
"Còn đám người Hoang Lôi Thiên này?" Diêu trưởng lão nhìn sâu vào mắt Tần Mệnh. Đám người này khí thế hung hăng, trong ba mươi người có đến mười vị Thiên Vũ, còn có một vị cao giai Thiên Vũ cảnh giới nhinh hơn ông một chút! Nếu ông rút lui, ai sẽ đối phó với Hoang Lôi Thiên, chẳng lẽ chỉ đựa vào Cẩm Tú Vương Thành?
Các cường giả Cẩm Tú vương thất trong lòng căng thẳng, họ không đời nào chịu nghe Tần Mệnh chỉ huy đi tấn công Hoang Lôi Thiên.
"Ta đã dám dùng họ làm mồi nhử, thì ắt có lưới để bắt!" Tần Mệnh vừa dứt lời, mặt đất xung quanh vạn mét liên tiếp nổ tung, tiếng nổ ầm ầm vang dội. Từng bóng người từ dưới lòng đất ngàn mét liên tục phá đất chui lên, xoay tròn dữ dội, xé nát mặt đất, phóng thẳng lên không trung.
"Ha ha! Hoang Lôi Thiên! Bọn ngươi sập bẫy rồi!!"
"Đợi các ngươi nửa ngày rồi!"
"Quả nhiên là đến! Không uống công chúng ta bày mưu tính kế lâu như vậy!"
"Hoang Lôi Thiên! Ở Tật Phong Tuyết Nguyên giết chưa đã nghiền à, chúng ta lại đến đây, lại đến giết tiếp!"
Năm mươi vị cường giả Thiên Dực Tộc toàn bộ xông lên trời cao, sát ý lạnh thấu xương, sát khí cuồn cuộn, tựa như những ác linh từ địa ngục xông ra, cuồng nhiệt và dữ tợn, từ bốn phương tám hướng vây quanh đội ngũ Hoang Lôi Thiên.
Tiếng gào thét chói tai, khí thế dữ tợn, một lần nữa làm nổ tung bầu không khí.
Thiên Dực Tộc? Tần Mệnh liên thủ với Thiên Dực Tộc! Chí Cao trưởng lão và những người khác biến sắc. Thảo nào Tần Mệnh nói có chuyện quan trọng phải xử lý, đánh một trận chỉ là tiện thể, xem ra là muốn một hơi nuốt trọn Hoang Lôi Thiên!
Đội ngũ Hoang Lôi Thiên sắc mặt vô cùng khó coi. Đáng chết, bị tính kế rồi! Nhưng làm sao Tần Mệnh biết chắc chắn họ sẽ tấn. công Tu La Sơn Mạch?
Hơn mười vạn người hốt hoảng bỏ chạy, kinh hồn bạt vía nhìn lên không trung, theo dõi cục diện giằng co căng thẳng. Tưởng rằng đến xem Hổ Bảng tranh bá, ai ngờ màn kịch chính lại ở đây! Tần Mệnh đúng là có tâm trạng tốt thật, rõ ràng đang bày bố một cái sát cục nguy hiểm như vậy, mà vẫn còn tâm trí cùng Ngu Thế Hùng giao chiến! Là có nắm chắc phần thắng sao? Hay là căn bản không hề coi Ngu Thế Hùng ra gì! Ngu Thế Hùng nếu tỉnh lại, liệu có tức đến ngất xỉu lần nữa không?
"Có di ngôn gì thì cứ nói đi. Ta có thể giúp các ngươi chuyển lời đến Hoang Lôi Thiên! Vài năm tới, ta chắc sẽ thường xuyên liên hệ với Hoang Lôi Thiên, tiện tay giúp các ngươi nhắn vài câu thôi." Tần Mệnh hừ lạnh. Hoang Lôi Thiên thật coi trọng hắn, vì bắt hắn mà huy động mười vị Thiên Vũ, hai mươi vị còn lại cũng đều là cao giai Thánh Vũ.
Bất quá, nếu nuốt trọn mẻ này, Hoang Lôi Thiên chắc chắn sẽ đau đến tận xương tủy.
"Tần Mệnh! Thằng chó chết, Vạn Cổ Lôi Trì sớm muộn gì cũng luyện ngươi thành tro!" Cường giả dẫn đầu Hoang Lôi Thiên mặt trầm như nước. Chết tiệt! Bị Tần Mệnh, một tên tiểu bối, chơi một vố đau! Mười vị Thiên Vũ, hai mươi vị cao giai Thánh Vũ, nếu lực lượng này chết ở đây, đối với Hoang Lôi Thiên mà nói, không nghi ngờ gì là một tổn thất to lớn, đạt đến mức thương cân động cốt.
"Bảo các ngươi để lại đi ngôn, không phải để ba hoa chích chòe. Có cơ hội tốt mà không biết nắm bắt, đừng trách ta." Tần Mệnh ra hiệu cho Thiên Dực Tộc từ xa: "Giao cho các ngươi!”
"Báo thù!" Thiên Dực Tộc cũng không thèm phí lời với bọn chúng. Mối thù hơn một ngàn bảy trăm tộc nhân chết ở Tật Phong Tuyết Nguyên, hôm nay phải báo!
"Giết!" Thiên Dực Tộc đồng loạt gầm thét, sát ý ngút trời. Họ rung cánh, nhấc lên sóng trào sát khí, từ bốn phương tám hướng đuổi giết Hoang Lôi Thiên.
Hỗn Thế Chiến Vương huyết tế Hoang Thần Tam Xoa Kích, chấn vỡ Lôi Vân trên không, giết thẳng vào đội ngũ Hoang Lôi Thiên. Thánh Khí quét qua, tà khí cuồn cuộn, lan rộng hơn mười dặm, đến cả trời xanh cũng gào thét. Tất cả Thánh Vũ của Hoang Lôi Thiên thổ huyết bay ngược, như thể bị một luồng sức mạnh tà ác rót vào thân thể, xé rách linh hồn, nỗi thống khổ không thể diễn tả khiến bọn chúng kêu la thảm thiết.
"Trưởng lão, chúng ta có nên quay về Tu La Sơn Mạch không?" Một trưởng lão Tu La Điện hỏi Chí Cao trưởng lão. Nếu quả thật như Hoang Lôi Thiên nói, Tam Nhãn Chiến Tộc liên thủ với Bất Hủ Thiên Cung xâm lấn, chắc chắn sẽ là một trận ác chiến, chỉ bằng lực lượng ở đó khó mà chống cự nổi.
“Không vội trong vài phút, giết cho tai Không để một tên nào sống sót!” Chí Cao trưởng lão hét lớn, không chỉ ra lệnh cho đội ngũ Tu La Điện, mà còn ra lệnh cho đội ngũ Cẩm Tú vương thất. Ba bên liên thủ, tuyệt đối không thể để một ai trốn thoát. Giải quyết xong nơi này trước, rồi đi nghênh chiến Tam Nhãn Chiến Tộc và Bất Hủ Thiên Cung cũng chưa muộn.
"A a!" Đội ngũ Hoang Lôi Thiên bi phẫn gầm thét. Một cuộc tập kích được chuẩn bị kỹ lưỡng, một kế hoạch hoàn hảo, vậy mà lại rơi vào vòng vây, biến thành con mồi. Bọn chúng không cam tâm, bọn chúng đau khổ đến phát điên, nhưng đối mặt với sự vây quét của Thiên Dực Tộc, Tu La Điện và Cẩm Tú vương thất, bọn chúng nhanh chóng bại lui, từng người một chết thảm.
Hơn mười vạn người liên tục lùi lại phía sau, nhưng vẫn không nhịn được mà quay đầu nhìn lại, trơ mắt nhìn Hoang Lôi Thiên bị vây quét, nhìn những cao giai Thánh Vũ, thậm chí cả Thiên Vũ mà bọn chúng cho là vô địch liên tiếp ngã xuống. Bọn chúng kinh hồn bạt vía, có người như muốn nứt cả tim gan, bị khí thế khủng bố chấn nhiếp, bị sát phạt kinh người làm rung động.
"Giết ra ngoài… Giết ra ngoài…" Các cường giả Hoang Lôi Thiên đẫm máu chém giết, điên cuồng gào thét. Một hành động tập kích được tính toán tỉ mỉ, chỉ vì một con mồi mà tan thành mây khói. Ngàn tính vạn tính, cũng không ngờ Thiên Dực Tộc dám bố trí mai phục ngay bên ngoài Tu La Điện.
"Đừng hòng một ai trốn thoát! Hoang Lôi Thiên, mối thù này… kết xuống rồi!" Chí Cao trưởng lão dù đã cao tuổi, nhưng lại cuồng chiến như thủy triều, mọi cử động đều nhấc lên năng lượng thiên địa cuồn cuộn. Ông hối hả phi nước đại, loạn quyền như mưa sao băng trút xuống, đánh cho cường giả dẫn đầu Hoang Lôi Thiên liên tục tháo chạy, máu phun phè phè. Hai người như thiên thần ác chiến, giết đến vạn mét trên trời cao. Nếu không nhờ có kết giới bảo vệ, chỉ riêng khí thế của hai người đã có thể chôn vùi chiến trường.
"Gọi các ngươi là thánh địa, thật sự coi mình là thánh địa à! Hoang Lôi Thiên, hôm nay giết các ngươi ba mươi mạng, trong vòng nửa năm, sẽ chém thêm ba mươi người nữa!” Hai vị Thiên Vũ của Tu La Điện liên thủ điên cuồng tấn công, đạp tan Lôi triều, phá tan thiên uy, như những con thú Hoang Cố bạo tấu, đánh cho ba vị cường giả Thiên Vũ của Hoang Lôi Thiên hốt hoảng bại lui.
Hoang Lôi Thiên nhanh chóng lâm vào tuyệt cảnh. Bất kể bọn chúng gào thét thế nào, giãy giụa ra sao, cơn bão tiễu sát vô tình của ba bên cuối cùng vẫn chém giết bọn chúng từng người một.
Chỉ trong mười phút ngắn ngủi, ba mươi cái đầu rơi xuống đất! Tất cả những người quan chiến từ xa đều rét run, kinh hãi trước màn sát phạt mưa gió này!
Chiến trường bạo động trở lại bình tĩnh, tiếng kêu la thảm thiết im bặt.
Hành động tập kích trăm phương ngàn kế của Hoang Lôi Thiên chỉ phô diễn được 'ba chiêu', rồi kết thúc bi thảm trong vòng mười phút.
Ba mươi cái đầu, theo như ước định, đều thuộc về Thiên Dực Tộc.
Còn lại, thân thể và linh hồn của các Thiên Vũ và Thánh Vũ đều bị phong ấn, nhốt vào Vĩnh Hằng Vương Quốc của Tần Mệnh.