Đại Mãnh nhíu mày rậm: "Lan Đình, không cần phải thế này. Cảm ơn ngươi đã cho ta chút hồi ức, để cả hai ta đều giữ lại chút tôn nghiêm."
Lan Đình vẫn uy mãnh, cường thế, lời lẽ hung ác: "Đừng giở trò đó ra! Mười năm trước, ngươi cướp đi nhiệm vụ lẽ ra thuộc về ta từ tay phải của lão già kia. Mười năm sau, ngươi lại muốn cướp ái nữ của ta. Ngươi còn nói chuyện hồi ức, tôn nghiêm với ta làm gì? Mạnh Hổ, ngươi và ta... đời này không đội trời chung!"
Trưởng công chúa định khuyên can, nhưng bị Đại Mãnh đẩy sang một bên. Hắn tiến lên đối diện Lan Đình, từng chữ từng câu, nghiêm túc giằng co: "Năm đó, ngươi mạnh hơn ta, ưu tú hơn ta, nhưng đó không phải điều lão chủ muốn. Hiện tại, ngươi vẫn mạnh hơn ta, ưu tú hơn ta, nhưng đó cũng không phải điều cô ấy cần. Lan Đình, Mạnh Hổ ta không nợ ngươi gì cả! Ta càng không có lỗi gì với ngươi!"
"Mười năm qua, ngươi ưu tú hơn trước, nhưng ngươi chỉ nhìn cái trước mắt. Ý nghĩ cực đoan của ngươi, chẳng hề thay đổi."
"Ta có thể nói rõ ràng cho ngươi biết, năm đó người chọn ta làm chủ là lão chủ, người đưa ta vượt Cổ Hải là tiểu chủ. Mấy năm nay ta chịu trách nhiệm với lão chủ, nhưng mọi liên lạc đều thông qua tiểu chủ. Ngươi có biết điều đó không? Ngươi tự cho mình là tâm phúc của tiểu chủ, nhưng thực tế không phải vậy. Năng lực ngươi có thừa, nhưng tính cách lại thiếu sót. Ngươi không thay đổi được điểm đó, vĩnh viễn không đạt được yêu cầu của cô ấy. Ngươi không phải tâm phúc, ngươi chỉ là vũ khí của cô ấy. Tâm phúc là gì? Vương Đạt, Lôi Chi, mới là tâm phúc duy nhất của cô ấy!"
"Câm miệng!" Lan Đình giận đữ quát, mắt đỏ ngầu, thân thể run rẩy. Người dẫn hắn đi cùng Tần Mệnh là tiểu chủ? Mười năm qua, hắn luôn liên lạc với tiểu chủ? Tại sao ta không hề hay biết! Tại sao!
Đại Mãnh đau nhói trong lòng, nhưng ánh mắt vẫn kiên định: "Ba chiêu! Ta nhận! Bất kể sống chết, tình nghĩa năm xưa từ hôm nay đoạn tuyệt!"
"Tốt! Ngươi nói đó, ba chiêu!"
Hai người đối đầu gào thét chất vấn và khiêu chiến thu hút sự chú ý của thị vệ gần đó, cả Tề lão cũng chạy tới.
Trưởng công chúa muốn khuyên can, nhưng không biết nên mở lời thế nào.
"Ôi! Gặp qua mặt dày, chưa thấy ai mặt dày như vậy." Đồng Ngôn từ góc khuất bước ra, múa mai đánh giá Lan Đình: "Thánh Vũ bát trọng thiên đánh thất trọng thiên, còn đời ba chiêu? Ngươi đúng là nhân tài. Hay là ta tìm tỷ phu ta tới, hắn cũng hơn ngươi một trọng thiên, không cần ba chiêu, chỉ cần một chiêu. Nếu không giết chết được ngươi, ta theo họ ngươi!”
Sắc mặt Lan Đình âm trầm: "Chuyện này liên quan gì đến ngươi?"
"Đại Mãnh là huynh đệ của ta, chuyện của hắn là chuyện của ta. Hắn nhường ngươi đấy, ngươi còn không biết xấu hổ?"
"Câm miệng, cút khỏi trang viên. Đây là Thiên Đình, không phải Tây Hải của ngươi. Trong mắt Tu La Điện, Xích Phượng Luyện Vực của các ngươi chỉ là một con gà đất!"
"Ồ, Lan Đình ngươi có thể đại diện cho Tu La Điện rồi à? Một câu của ngươi có thể sai khiến Tu La Điện chỉ huy Tây Hải? Nổ vừa thôi! Còn ta, lão tử là thiếu chủ Xích Phượng Luyện Vực! Ta có thể đại diện cho Xích Phượng Luyện Vực! Còn ở đây mà lên mặt với ta, ngươi xứng à!" Đồng Ngôn trừng mắt Lan Đình, lão tử thích thế đấy, làm gì? Giết ta à! Ngươi dám không?"
Mặt Lan Đình tái xanh: "Có tin ta giết ngươi không!”
"Đến đi!! Ta đứng đây này, ngươi nhào vô đi! Không giết được ta, sớm muộn gì ta cũng giết ngươi!"
"Đồng Ngôn, đừng nói nữa, việc này để ta giải quyết." Đại Mãnh khuyên can Đồng Ngôn.
"Không được! Hôm nay chuyện này ta nhất định phải xen vào. Loại tiện nhân này phải chửi cho chừa!"
"Ngươi muốn chết..."
"Xí xí cái rắm, ngươi nhào vô đi!" Đồng Ngôn giận chỉ Lan Đình, hét lớn: "Đến đi! Đứng đó ngủ gật À?”
Vương thất thầm bĩu môi, vị tiểu gia này cứng rắn thật! Ở Tu La Điện, thật không có mấy người dám ăn nói với Lan Đình kiểu đó!
Trong lòng Lan Đình dâng lên cơn giận, thật muốn giết Đồng Ngôn, nhưng lý trí kìm hãm hắn: "Ngươi vênh váo cái gì? Nếu không có Tần Mệnh chống lưng, ngươi sống ở Thiên Đình không quá ba ngày!"
"Hả! Đầu bị lừa đá à? IQ để chó gặm rồi à? Nếu sau lưng ngươi không có Tu La Điện, nếu ngươi không phải chó của Lãnh Thiên Nguyệt, ngươi dám vênh váo với ta như vậy? Ngươi có thể sống ở Thiên Đình quá ba ngày không? Nếu Lãnh Thiên Nguyệt không có Điện Chủ Tu La Điện ủng hộ, cô ta có thể là tiểu chủ Tu La? Nếu Cẩm Tú vương thất không có Tu La Điện chống lưng, họ đã bị diệt tộc từ trăm năm trước rồi! Xin nhờ nói chuyện dùng não đi, Lãnh Thiên Nguyệt thiếu thông minh à mà tìm loại như ngươi về giữ bụng."
Một tràng chửi rủa cay nghiệt, khiến nhiều người lộ vẻ mất tự nhiên, nhưng không ai dám phản bác. Có bối cảnh không có gì sai, không có bối cảnh mà không tranh thủ mới là vô năng.
"Lão tử muốn bối cảnh có bối cảnh, muốn thực lực có thực lực, lão tử thích vênh váo đấy, làm gì nhau!" Đồng Ngôn tùy tiện nhưng cũng lạnh lùng nghiêm nghị, khí thế cuồng liệt, vô cùng đáng sợ.
Vênh váo nhất thời là ngu xuẩn, vênh váo cả đời là truyền kỳ, cuồng ngạo nhất thời là trò cười, cuồng ngạo cả đời là kiêu hùng!
Đó, là mục tiêu của hắn! Dù chết, cũng phải chết trong cuồng ngạo vênh váo! Không uổng công một đời tung hoành thiên hạ!
Không ưa ta? Vậy thì giết ta đi! Không giết được, ngươi phải ngước nhìn ta!
Trong đình viện, một bầu không khí im lặng đến nghẹt thở. Mọi người nhìn Đồng Ngôn, nhưng không ai nói được lời nào để phản bác. Vị tiểu gia này không chỉ có bối cảnh, mà còn có thực lực mạnh mẽ, liên trảm hai đại chuẩn Hổ bảng của Hỏa Vân Thiên ở Bàn Long Sơn, nổi danh thiên hạ. Chỉ vì bối cảnh của hắn ở Cổ Hải, nên người ta không cảm thấy hắn cường thế. Nhưng nếu ở Thiên Đình, hắn chắc chắn sẽ là nhân vật như Nhung Quát, Tiêu Dung.
Hắn, quả thật có tư cách cuồng ngạol
Lan Đình bị Đồng Ngôn trừng trừng nhìn, hai tay nắm chặt, nhưng cố nén không nói được lời nào.
"Ai ở đây ồn ào vậy!" Một người đàn ông vạm vỡ từ xa bước đến, khí thế long hành hổ bộ áp người, áo lông cừu đen bay lên không che hết được dáng vẻ oai hùng hơn người, ngũ quan anh tuấn như tạc tượng, góc cạnh rõ ràng, đường nét mạnh mẽ, ánh mắt sắc bén sâu thẳm càng khiến người ta cảm thấy áp bức khó tả.
Hai lão giả theo sát phía sau người đàn ông, khí thế phi phàm. Dù họ đã kìm nén, vẫn mang đến cảm giác hùng hồn như núi cao sông dài.
"Ngu Thế Hùng!" Mọi người trong đình viện đều biến sắc, vội cúi đầu, vẻ mặt kính sợ và khẩn trương.
"Sư huynh!" Lan Đình lập tức thu liễm thái độ, cung kính thi lễ.
Ngu Thế Hùng? Đại Mãnh nhìn người đàn ông hùng tráng sải bước tới, sắc mặt trở nên khó coi, sao lại dẫn hắn đến đây!
"Đây là con 'hổ' của Tu La Điện à?" Đồng Ngôn khẽ nhíu mày. Ai hiểu biết về Tu La Điện đều nghe qua cái tên này, hắn cũng không ngoại lệ.
Tu La Điện đương đại bồi dưỡng rất nhiều thiên tài xuất chúng, như Lan Đình, Phương Viên, Đào Khôn... Nhưng chói mắt nhất là một Long một Hổ, tức Long bảng Lãnh Thiên Nguyệt, khống chế Thiên Đạo Khô Vinh áo nghĩa, và Hổ bảng Ngu Thế Hùng, được phong Tam Tướng Chiến Tôn!
Thiên Quân phủ, Tiêu Dao Thiên, Hỏa Vân Thiên... có thể bồi dưỡng được thiên tài chuẩn Hổ bảng đã hài lòng, bồi dưỡng được Hổ bảng đủ kiêu ngạo rồi. Tu La Điện một đời bồi dưỡng được cả 'Long bảng', 'Hổ bảng', còn có ba vị chuẩn Hổ bảng, là một sự trỗi dậy bùng nổ, khiến các thế lực cảm thấy áp lực lớn. Dù sao đám tân sinh này một khi trưởng thành sẽ là mối đe dọa đáng sợ.
Nhất là sau khi hổ Ngu Thế Hùng và chuẩn hổ Lan Đình lần lượt tuyên thệ trung thành với Tong` Lãnh Thiên Nguyệt, sức mạnh ngưng tụ này càng khiến người kinh ngạc.
Ngu Thế Hùng mày rậm như kiếm, anh tuấn lạnh lùng, mang khí phách bá vương. Dù Lãnh Thiên Nguyệt được phong tiểu chủ, lại khống chế Thiên Đạo Khô Vinh áo nghĩa, cũng không che lấp hoàn toàn hào quang của Ngu Thế Hùng. Hắn vẫn cường thịnh chói mắt, cường hãn khiến người ta sợ hãi.
Hắn không phải đệ tử của Điện Chủ, mà là đệ tử do năm vị trưởng lão chí cao của Tu La Điện liên thủ bồi dưỡng. Theo kế hoạch bí mật năm đó, nếu Lãnh Thiên Nguyệt không thể lĩnh hội và khống chế áo nghĩa, Ngu Thế Hùng sẽ kế nhiệm vị trí Điện Chủ. Vì vậy, từ nhỏ đến lớn, hắn đều được bồi dưỡng theo tiêu chuẩn Điện Chủ.