"Tỷ phu, có người đến tìm huynh." Đồng Ngôn nhìn chằm chằm mặt Tần Mệnh, ngạc nhiên hỏi: “Mặt nạ hoàng kim tan vào đa rồi sao?" Từ khi chạy ra khỏi Thanh Loan di tích cổ đến nay đã nhiều năm, mặt nạ hoàng kim vẫn không hề động đến, chẳng lẽ tỷ phu đã kích hoạt nó?
"Mặt ngươi bị sao thế?" Tần Mệnh bước ra khỏi sân, liếc nhìn mấy vị Thiên Vũ của Nhiếp Ẩn Sơn, rồi nghênh đón ánh mắt sắc bén của Ngu Thế Hùng. Hắn cảm thấy người này không hề đơn giản.
"Ta không sao, chưa chết được." Đồng Ngôn không đến mức mách lẻo, thực lực không đủ thì phải chịu, sau này có cơ hội sẽ trả lại. "Người này tên là Ngu Thế Hùng, một trong những con hổ của Tu La Điện, vừa đến đã ầm ĩ đòi gặp huynh."
Ngu Thế Hùng? Là Hổ bảng Chiến Tôn nổi danh ngang Lãnh Thiên Nguyệt của Tu La Điện? Tần Mệnh hơi kinh ngạc, sao hắn lại đến đây? Không phải nên ở Thiên Long sơn mạch sao? Nhìn sắc mặt tái nhợt, khóe miệng dính máu của Đồng Ngôn và Đại Mãnh, Tần Mệnh đoán được họ bị Ngu Thế Hùng đánh.
"Đây là Nhiếp Ẩn Sơn, thúc phụ của Trưởng công chúa." Đại Mãnh giới thiệu Nhiếp Ẩn Sơn cho Tần Mệnh, so với Ngu Thế Hùng, Nhiếp Ẩn Sơn đáng để Tần Mệnh kết giao hơn.
“Mới đến Cẩm Tú Vương Thành đã gây thêm phiền phức cho vương thất rồi.” Tần Mệnh khách sáo với Nhiếp Ấn Sơn vài câu.
Vẻ mặt lạnh lùng của Nhiếp Ẩn Sơn dịu đi. Tần Mệnh này trông không hung tàn độc ác như lời đồn, ngoại hình và thái độ cũng dễ nhìn, không hề kiêu ngạo tự mãn.
"Tần Mệnh, đã đến Cẩm Tú Vương Thành rồi, sao không về Tu La Điện thăm thú một chút?" Ngu Thế Hùng là một trong số ít người biết Tần Mệnh từ đầu đến cuối không hề về Tu La Điện, thậm chí còn rất kháng cự việc đó. Lần này lại bất ngờ xuất hiện ở đây, khiến người ta nghi ngờ liệu Tần Mệnh có cố ý liên kết với Cẩm Tú Vương Quốc trước, tranh thủ sự ủng hộ từ bên ngoài, rồi mới tiến vào Tu La Điện hay không.
"Nếu ta thật sự về, ngươi còn ngủ ngon giấc được không?"
"Ha ha! Nếu ngươi về Tu La Điện, ta nhất định quét dọn giường chiếu nghênh đón, xin mời giá lâm!"
“Thật sao?”
"Đương nhiên."
Tần Mệnh cười lớn: "Vậy ngươi về chuẩn bị đi, ta sẽ đến sớm thôi."
Ánh mắt Ngu Thế Hùng khẽ rung: "Ngươi không về Tu La Điện, ở đó không nhiều người biết ngươi, nhỡ xảy ra hiểu lầm thì không hay. Thế này đi, ta sẽ sắp xếp người về chuẩn bị, rồi tự mình hộ tống ngươi về. Mời?"
"Ngươi cứ phái người về chuẩn bị trước đi, khi nào xong xuôi thì báo cho ta."
Ngưu Thế Hùng ra lệnh cho Lan Đình: "Lan Đình, ngươi về chuẩn bị, nhớ kỹ, phải theo nghỉ thức cao nhất."
Lan Đình trong lòng không cam tâm, hắn còn muốn tranh đoạt Trưởng công chúa với Mạnh Hổ, sao lại liên lụy đến cuộc tranh đấu giữa Tần Mệnh và Ngu Thế Hùng. "Ta có thể về chuẩn bị, nhưng không phải ai cũng dám đến Tu La Điện đâu."
"Có gì mà không dám? Tu La Điện là hang rồng ổ hổ sao? Hay là ta vào rồi không ra được?"
"Cái đó còn tùy vào ngươi."
Tần Mệnh nhìn thẳng vào mắt hắn, cười nhạt: "Ngươi cứ về chuẩn bị đi!"
Hắn thật sự muốn về sao? Ngu Thế Hùng quan sát sắc mặt Tần Mệnh, nhưng không nhìn ra điều gì. Nếu Tần Mệnh thật sự định về, hắn thật sự phải chuẩn bị sẵn sàng, tránh để đến lúc đó bị động.
Lan Đình không muốn về chút nào, nhưng không thể không tuân lệnh. Hắn liếc nhìn Mạnh Hổ và Trưởng công chúa ở đằng xa, trầm mặt lui ra, nhưng không thật sự rời đi, mà dừng lại ở phía xa để xem Tần Mệnh và Ngu Thế Hùng rốt cuộc muốn làm gì.
"Ai phái ngươi đến?" Tần Mệnh hỏi Ngu Thế Hùng.
"Có khác biệt sao? Ta đến là đủ." Ngu Thế Hùng đánh giá Tần Mệnh, âm thầm phán đoán. Người này có gì đặc biệt, mà già Tu La lại giao Tu La đao cho hắn? Còn năm xưa lại sắp xếp Mạnh Hổ vượt biển Cổ Hải để bảo vệ? Nhưng hắn có một điều không hiểu, đã muốn bảo vệ Tu La đao, tại sao không phái một cường giả Thiên Vũ Cảnh đi, mà lại phái một Huyền Vũ Cảnh chỉ mới mười mấy tuổi? Già Tu La có ý đồ gì!
Tần Mệnh cũng nhìn Ngu Thế Hùng, bỗng nhiên nói: "Ta vẫn muốn lĩnh giáo thực lực 'Long', 'Hổ' của Tu La Điện, hôm nay đã gặp, chi bằng luận bàn vài chiêu?"
Mọi người lập tức lộ vẻ quái dị. Tần Mệnh có vẻ rất ôn hòa, họ còn tưởng hắn muốn "sống chung hòa bình”, sao đột nhiên lại khiêu chiến? Đều là Hổ bảng Chiến Tôn, lại đều thuộc Tu La Điện, nếu thật sự luận bàn thì không chỉ đặc sắc đơn thuần, mà còn gây ra một loạt ảnh hưởng.
"Đương nhiên có thể! Lúc ngươi ở Bàn Long Sơn đánh sinh tử chiến lôi đình, cảnh giới của ta cao hơn ngươi một bậc, không phù hợp điều kiện khiêu chiến. Hiện tại vừa vặn cảnh giới tương đương, có thể đánh một trận." Ngu Thế Hùng còn đang nghĩ cách khích Tần Mệnh, tìm cơ hội đánh một trận, không ngờ Tần Mệnh lại chủ động đề nghị. Tốt, rất tốt, hắn cũng muốn lĩnh giáo thực lực của Tần Mệnh, xem có hung hãn như lời đồn hay không.
"Hai người đều là Chiến Tôn của Tu La Điện, luận bàn ở Tu La Điện mới thích hợp hơn, có thể để các trưởng lão trong điện cùng chứng kiến. Hôm nay coi như bỏ đi." Nhiếp Ẩn Sơn không muốn hai người đánh nhau ở đây, tuy nói là luận bàn, nhưng Tần Mệnh chắc chắn không phải hạng lương thiện, Ngu Thế Hùng lại mang tâm tư, nhỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Cẩm Tú vương thất không gánh nổi hậu quả.
"Tiền bối không cần lo lắng, chúng ta chỉ là luận bàn đơn giản, ba năm chiêu là được." Tần Mệnh bình thản, mang theo nụ cười nhạt. Trông rất giống muốn so chiêu với bạn bè, trao đổi kỹ nghệ võ đạo.
"Hôm nay là ngày cuối cùng của Cẩm Tú Anh Hùng Hội, đợi họ hoàn thành cũng không muộn." Nhiếp Ẩn Sơn tiếp tục ngăn cản.
"Vậy thì đợi một chút?" Tần Mệnh nhìn Ngu Thế Hùng, nói tùy ý, nhưng trong mắt lộ rõ vẻ khiêu khích.
Ngu Thế Hùng nhận ra sự khiêu khích đó, hừ lạnh trong lòng, ngoài mặt nói: "Chúng ta không được đánh ở Cẩm Tú Vương Thành, ra ngoài đánh! Các ngươi vương thất không cần lo lắng, dù có ngộ thương cũng không liên lụy đến các ngươi."
Không đợi Nhiếp Ẩn Sơn ngăn cản, Tần Mệnh nói: "Đã ngươi khao khát một trận chiến như vậy, vậy thì ra ngoài. Thế này đi, cách Vương Thành về phía đông trăm dặm, thế nào?"
"Như ngươi mong muốn!" Đáy mắt Ngu Thế Hùng bùng lên ánh sáng mạnh, toàn thân nổi lên một luồng nhiệt dị dạng, đã lâu không có khát khao chiến đấu như vậy. Dù Tần Mệnh đã chiến thắng Minh Thiên Thuật ở Bàn Long Sơn, nhưng đó cũng là một chiến thắng thảm hại. Nếu là thắng thảm, thì bên trong có rất nhiều yếu tố khó lường, ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng. Nói cách khác, Tần Mệnh và Minh Thiên Thuật ngang tài ngang sức, nếu đánh lại, Tần Mệnh chưa chắc đã thắng, Minh Thiên Thuật chưa chắc đã thua.
Nhiếp Ẩn Sơn vẫn cố ngăn cản: "Thiên Đình có quy định, cấm Thánh Vũ Cảnh thất trọng thiên trở lên quyết đấu trên Long Hổ bảng."
"Chúng ta chỉ là luận bàn, ba năm chiêu mà thôi.”
Người của vương thất sốt ruột trao đổi ánh mắt, nhưng không ai tiện khuyên can. Tề lão nháy mắt với Đại Mãnh, hy vọng hắn có thể ngăn cản.
Đại Mãnh nhanh chóng hiểu ra mục đích của Tần Mệnh. Đối mặt với yêu cầu của Tề lão, hắn chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì.
Đồng Ngôn mắt sáng lên, nhìn về hướng Lan Đình rời đi, rồi nhìn Ngu Thế Hùng đang hưng phấn, khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong. Vẫn là tỷ phu cao tay, tính kế người khác đều "như nước chảy mây trôi".
"Mời!!" Ngu Thế Hùng đưa tay mời, ta ngược lại muốn xem ngươi mạnh đến đâu.
“Không vội, huynh đệ của ta bị thương không nhẹ, phải khống chế vết thương trước đã. Các ngươi cứ đi đựng lôi đài trước đi, ta sẽ đến ngay."
"Dựng lôi đài cách đây trăm dặm." Ngu Thế Hùng dặn dò một Thiên Vũ phía sau, cố ý ở lại giám sát Tần Mệnh, tránh để Tần Mệnh giở trò.
Tần Mệnh dẫn Đại Mãnh và Đồng Ngôn vào sân, lấy ra chút đan dược giúp họ chữa thương.
"Tỷ phu, huynh đang chờ gì vậy?" Đồng Ngôn thật ra bị thương rất nặng, nhưng hắn có thể nhịn.
"Chờ các ngươi khôi phục, tranh thủ chút thời gian cho Hoang Lôi Thiên." Tần Mệnh nháy mắt, lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.
“Hắc hắc, hiểu rồi!" Đồng Ngôn đẩy Đại Mãnh một cái, nói: "Đừng xị mặt nữa, nếu không sau khi chuyện này kết thúc, ngươi ở lại Vương Quốc, chúng ta tự đi nhé?”