Tần Mệnh cười lắc đầu: "Ta phách lối ư? Ta chỉ là phản kháng bình thường thôi. Các ngươi giám sát ta, ta phải giả ngụ sao? Các ngươi tính kế ta, ta phải chịu đựng à? Các ngươi muốn giết ta, ta phải chìa cổ ra chờ ư? Tỉnh lại đi! Bọn ta chẳng tốt tính gì, cũng chẳng có kiên nhẫn. Hỏi lại lần nữa, tại sao phải giám sát chúng ta?"
"Ngươi quá coi trọng bản thân rồi, chúng ta đến đây..." Đông Hoàng Thượng vừa định mở miệng, Tần Mệnh đã đưa tay, hướng Thụ Linh nhẹ nhàng điểm một cái.
Trong đám rễ cây hỗn độn đột nhiên bùng nổ hàng trăm sợi đằng tráng kiện sắc nhọn, lăng không cuồng vũ, gió rít gào, quất xuống hơn trăm tộc nhân Đông Hoàng tộc bên dưới.
"Dừng tay!" Đông Hoàng Thượng và những người khác giận tím mặt, định xông lên phía trước, nhưng Hỗn Thế Chiến Vương đột ngột bùng nổ khí tức, tựa như ngọn núi khổng lồ từ trên trời giáng xuống, hung hăng oanh kích bọn họ. Năm vị Thiên Vũ cùng nhau kêu rên, miệng mũi chảy máu, suýt chút nữa quỳ xuống đất.
Phốc phốc!
Sợi đẳng xuyên thủng thân thể từng người, máu tươi văng tung tóe, hơn trăm người kêu la thảm thiết, giãy giụa kịch liệt.
"Ngu xuẩn! Ngươi điên rồi à? Ta nhắc lại lần nữa, đây là Đông Hoàng Chiến Tộc, chưa tới phiên ngươi phách lối! Ngươi tưởng phong Chí Tôn là muốn làm gì thì làm được à? Ngươi tưởng giết được vài tên tuổi, cả Đông Hoàng này sợ ngươi chắc?" Đông Hoàng Thượng giận dữ mắng, quá càn rỡ, quá hỗn láo, hoàn toàn không coi Đông Hoàng Chiến Tộc ra gì. Trong cả Đông Hoàng Thiên Đình này, có tiểu bối nào dám như vậy!
"Đây không phải đáp án ta muốn." Tần Mệnh lại đưa tay, nhẹ nhàng điểm vào Thụ Linh.
Ầm ầm! Vô số sợi đằng tráng kiện cuồng loạn bay lên, chừng hơn ngàn sợi, như những con rắn thép lục rít gào vặn vẹo, lăng không cuồn cuộn, nhấc lên cuồng phong, mang theo tiếng gió hú, đánh xuống toàn bộ tộc nhân Đông Hoàng bên dưới.
"A!" Sắc mặt hơn trăm tộc nhân kịch biến, trừng to mắt, trong tầm mắt toàn sợi đằng lít nha lít nhít. Nếu tất cả cùng đánh xuống, bọn họ sẽ bị đánh thành thịt nát.
"Chúng ta muốn Hoang Thần Tam Xoa Kích!" Đông Hoàng Hoa khàn giọng hét lớn, khí tức hỗn loạn, lâu lắm rồi mới bị đồn vào đường cùng thế này.
Tất cả sợi đằng lập tức dừng lại, có sợi đã đâm vào thân thể tộc nhân Đông Hoàng, sắc bén như thép, lạnh lẽo thấu xương, khiến người rùng mình. Hơn trăm tộc nhân Chiến Tộc im bặt tiếng thét, mồ hôi lạnh đầy đầu, trừng mắt nhìn sợi đằng tráng kiện trước mặt, thậm chí ngay trước mắt. Rất nhiều người lần đầu tiên cảm nhận cái chết ở khoảng cách gần như vậy, cảm giác lạnh lẽo như đông cứng cả xương cốt.
Tần Mệnh này gan thật lớn!
Đông Hoàng Thượng và những người khác giận dữ trừng mắt, hô hấp cũng có chút gấp gáp. Quá hung ác, định làm thật sao? Bọn họ không tin Tần Mệnh dám giết tất cả mọi người, nhưng không dám lấy mạng sống của hơn trăm tộc nhân ra đùa.
"Ai phái các ngươi đến?" Tần Mệnh phất tay, hơn ngàn sợi dây leo chậm rãi nâng lên, nhưng không rút hẳn, lơ lửng trên không, có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Đồng Ngôn và những người khác cười lạnh, Đông Hoàng Chiến Tộc quả nhiên không từ bỏ ý định. Nhưng Hoang Thần Tam Xoa Kích có gì hấp dẫn đến vậy? Có công dụng đặc biệt gì, hay chỉ là đồ vật yêu thích?
Đông Hoàng Thượng cố gắng kiềm chế ngữ khí: "Thủ lĩnh bộ lạc chúng ta! Tần Mệnh, hy vọng ngươi hiểu rõ mình đang làm gì. Ngươi có thể tác oai tác quái ở nơi khác, nhưng trước mặt Đông Hoàng Chiến Tộc, ngươi chưa đủ tư cách! Ngươi là người thông minh, hẳn phải biết lúc nào nên mạnh mẽ, lúc nào nên khiêm tốn. Đạo lý thông thường thôi, cứng thì dễ gãy. Phách lối trước mặt Chiến Tộc, gãy là không có đường lui đâu!"
Tần Mệnh không quan tâm lời đe dọa, càng không sợ hãi. Hắn luôn biết rõ mình đang làm gì. "Hỏi lại lần nữa, thủ lĩnh bộ lạc các ngươi là Đông Hoàng Hạo Trạch?"
"Đúng!"
"Hắn bây giờ có trong tộc không?"
“Hình như chuyện này không Hên quan đến ngươi."
"Lần này ta đến trung ương vực, chính là để gặp Đông Hoàng Hạo Trạch."
"Cái gì?" Đông Hoàng Thượng và những người khác nhíu mày, nhìn kỹ sắc mặt Tần Mệnh, xác định hắn không phải đang nói mê.
Đông Long Bát Bộ Lạc là liên minh lớn nhất, mạnh nhất trong tứ phương Chiến Tộc, mỗi tộc đều có địa vị rất cao, cũng là trọng điểm lôi kéo và khống chế của hai Đại Vương Tộc. Cho nên, tám vị Tộc Trưởng Đông Long có quyền cao chức trọng trong liên minh Chiến Tộc, nhất là Đông Hoàng Hạo Trạch. Hắn không chỉ là Chiến Tôn Hổ Bảng, muội muội Đông Hoàng Linh Lung còn là Chí Tôn Long Bảng, danh xưng Đông Hoàng Nữ Chiến Thần.
Trong toàn bộ liên minh Đông Hoàng, Đông Hoàng Hạo Trạch quyền cao chức trọng, gần như ngang hàng với Tộc Trưởng Đông Long bộ thứ nhất, càng được Vương Tộc coi trọng.
Tần Mệnh tuy có chút đanh tiếng, nhưng đù sao cũng là Chí Tôn mới nổi, so với Đông Hoàng Hạo Trạch thì kém quá xa về mọi mặt. Nói trắng ra, hắn không có tư cách trực tiếp bái phỏng Đông Hoàng Hạo Trạch. Hơn nữa, hai người họ có chuyện gì đáng nói chứ?
"Ta vẫn đang nghĩ xem nên mang chút lễ vật gì đến, các ngươi đến đúng lúc đấy." Trên khuôn mặt lạnh lùng của Tần Mệnh lộ ra ý cười.
"Có ý gì?" Đông Hoàng Thượng và những người khác căng thẳng trong lòng.
"Tự các ngươi phong bế linh lực, hay là chúng ta giúp?"
"Cuồng ngạo! Ngươi tưởng chúng ta sợ ngươi chắc!" Đông Hoàng Thượng và những người khác giận tím mặt, đáy mắt thoáng hiện vẻ hung ác, gần như cùng lúc xông thẳng về phía Tần Mệnh. Bắt được hắn, có thể khống chế được cục diện.
"Đầu óc toàn nước à? Coi ta không tồn tại à?" Hỗn Thế Chiến Vương như tia chớp chắn trước mặt bọn họ, chậm rãi đưa tay, một cỗ khí tức khủng bố bộc phát từ toàn bộ cánh tay phải, quét sạch màn đêm.
Cảnh tượng thiên địa đột ngột thay đổi, như từ đêm tối sâu thẳm biến thành vũ trụ bao la. Ngôi sao lấp lánh, rạng rỡ, ngân hà cuồn cuộn, tinh quang nở rộ, hùng vĩ và thần bí.
Đông Hoàng Thượng năm người hoàn toàn mất phương hướng, nhưng kinh hãi mà không loạn. Bọn họ rống lớn, xông về phía trước, muốn thoát khỏi vùng lĩnh vực này.
Nhưng tinh không tuyệt đẹp bỗng bạo động, vô số tinh cầu bùng nổ, mang theo sức mạnh hủy diệt vây quét bọn họ. Tiếng nổ lớn chói tai, như muốn nghiền nát bọn họ, khí tức khủng bố ù ù trùng kích từ mọi hướng, đinh tai nhức óc, loạn chiến tinh không. Chúng tiếp tục lớn dần trong tầm mắt Đông Hoàng Thượng năm người, mang đến sức ép vô song.
Nổ lớn! Ngân hà loạn chiến!
Sự hỗn loạn diễn ra rất ngắn ngủi, Hỗn Thế Chiến Vương dùng cảnh giới tuyệt đối áp chế và để dàng khống chế năm người. Đông Hoàng Thượng bị năng lượng cuồng bạo làm toàn thân đẫm máu, bị chiến y ngân hà phong tỏa linh lực, kêu thảm rơi xuống núi rừng.
"Tần Mệnh... Ngươi đang tự chuốc họa!" Đông Hoàng Thượng miệng mũi chảy máu, thống khổ giãy giụa: "Có những người không thể chạm vào! Có những việc không thể làm! Ngươi tưởng có Tu La Điện chống lưng, là có thể khiêu khích Đông Hoàng Chiến Tộc sao? Ngươi tưởng mang chúng ta về, Chiến Tộc sẽ thỏa hiệp à? Có câu này tặng ngươi, Chiến Tộc đã là Hoàng tộc, uy nghiêm Hoàng tộc không cho phép khiêu khích! Giết ngươi, có thể có lo lắng, cũng có thể không hề cố kỵ!"
Tần Mệnh thu Thụ Linh vào Vĩnh Hằng Vương Quốc, trăm tộc nhân bị sợi đằng trói cũng bị thu vào cùng. Hắn nửa ngồi trước mặt Đông Hoàng Thượng, yên lặng đối diện hắn một lát: "Đông Hoàng Thượng, năm đó ngươi rõ ràng rất phản đối Đông Hoàng Hạo Trạch, vì sao cuối cùng lại đi theo hắn?"
"Chúng ta quen nhau lắm à?" Đông Hoàng Thượng miệng đầy máu, ánh mắt băng lãnh.
"Đừng bày ra bộ dạng Thiên Vũ đó, luận danh tiếng, luận địa vị, ngươi kém xa ta! Luận thực lực, ba năm nữa ngươi phải ngước nhìn ta!"
"Ngươi..." Đông Hoàng Thượng há miệng, không cãi lại được.
"Vừa rồi ta hỏi vậy, là có người nhờ ta hỏi hộ."
"Ai?"
"Lần này bái phỏng Đông Hoàng Hạo Trạch, cũng là có người nhờ ta đến."
"Ai!"
"Một người ngươi sắp quên, tên là... Đông Hoàng... Hạo Nguyên!"
"Ai..." Đông Hoàng Thượng vừa mở miệng, lại ngơ ngẩn. "Ai?"
"Đông Hoàng Hạo Nguyên! Người năm đó ngươi thề đi theo!"
"Ngươi... Sao... Hắn..." Ánh mắt Đông Hoàng Thượng dao động, gắt gao nhìn Tần Mệnh, giọng run rẩy: "Ngươi nói rõ! Đông Hoàng Hạo Nguyên? Hắn nhờ ngươi đến?"
Canh năm dâng lên! Các huynh đệ tỷ muội cho xin thêm chút like, ngày mai tiếp tục canh năm!