“Ngươi muốn nhận lời mời? Thực lực của Kim Lang tộc sánh ngang Cổ Hải Thiên Mông tộc, toàn bộ tộc đều luyện thể, Địa Tông đệ nhất đanh xứng với thực, chúng ta không cần thiết trở mặt với bọn chúng." Mộng Trúc khuyên nhủ. Dù rất muốn đối đầu với Kim Lang tộc để hả giận, nhưng bây giờ không phải lúc gây chuyện.
"Gặp mặt, nói chuyện phiếm, kiếm chút Tinh Thần Cam Lộ."
"Nhỡ đâu bại lộ thì sao?" Khóe miệng Ôn Dương giật giật, lo lắng.
"Gần đây ta chỉ dùng thân phận luyện thể giả để gặp người, không ai nghi ngờ đâu." Bây giờ bên ngoài đều cho rằng hắn đang ẩn náu hoặc đã bị bắt, lúc này càng náo loạn lại càng không ai chú ý.
"Tinh Thần Cam Lộ có hiệu quả thật không?" Mộng Trúc hỏi.
"Hiệu quả tốt lắm. Xem có thể kiếm thêm chút nữa không."
"Chỉ tìm đơn thuần thế này thì khó lắm. Nhưng nghe nói Kim Lang tộc có chút hàng tồn, còn nuôi trồng thành công vài cọng."
Mộng Trúc không khuyên nữa, vị thống lĩnh này của bọn họ là chuyên gia trong việc ứng phó nguy cơ, kinh nghiệm có được đều là đổi bằng mạng, ăn sâu vào máu rồi. Người khác gặp chuyện tương tự thì hoảng loạn, như giẫm trên băng mỏng, còn hắn lại ứng phó dễ dàng. Nhìn thì tùy ý, nhưng không thể coi thường, nhìn thì lỗ mãng, nhưng tính toán tỉ mỉ. Quan trọng nhất là hắn rất tỉnh táo, biết rõ mình đang làm gì.
Tần Mệnh cùng bọn họ bàn kỹ về tình hình Kim Lang tộc, chuẩn bị ngụy trang cần thiết rồi rời khỏi sân. Nhưng vừa xuống chân núi, lại đụng phải Tiêu Dung của Thiên Quân phủ. Tần Mệnh nhận ra hắn, lúc Kỳ Nguyên Lăng tìm được Chiến Tranh Hào Giác ở Quỷ Linh Tộc, hắn có mặt ở đó.
"Các ngươi đánh người của Kim Lang tộc?" Tiêu Dung nhận được tin, vị công tử Kim Lang tộc kia lại phái người đưa thiệp mời cho Tuyệt Ảnh. Chuyện này vốn chẳng ai để ý, nhưng thủ vệ lại báo cáo rằng 'Tuyệt Ảnh' đánh người, đánh phế một cường giả Thánh Vũ Cảnh, phun máu rời khỏi thành.
"Bọn hắn ăn nói xấc xược, dạy đỗ chút thôi, không ra tay quá nặng, chúng ta biết quy tắc." Tần Mệnh tươi cười, trồng vô hại.
"Ngươi là..." Tiêu Dung đánh giá Tần Mệnh, khí tức này hình như là Thánh Vũ bát trọng thiên? Ôn Dương và Mộng Trúc lại chủ động đi theo sau hắn.
Mộng Trúc bước lên trước, chủ động giới thiệu: "Đại công tử, người còn nhớ vị thống lĩnh chúng tôi nhắc tới không? Đây là ngài ấy."
Ồ? Tiêu Dung kinh ngạc, nhìn Tần Mệnh kỹ hơn. Trước đây hắn nhiều lần bày tỏ thiện ý muốn mời chào Tuyệt Ảnh, nhưng đều bị từ chối với lý do 'chưa được thống lĩnh đồng ý, không dám tự quyết', Tiêu Dung rất tò mò về vị thống lĩnh Tuyệt Ảnh mà Mộng Trúc nhắc tới, chỉ là chưa từng thấy mặt. Theo lời Mộng Trúc, thống lĩnh đang ở bên ngoài xông xáo, theo đuổi võ đạo cao hơn.
Vệ sĩ thân cận phía sau Tiêu Dung đều ngạc nhiên nhìn. Ra là đây chính là thống lĩnh Tuyệt Ảnh? Người mà đại công tử mong đợi bấy lâu! Trước đó họ còn nghi ngờ có người này thật không, hay là Tuyệt Ảnh bịa ra để đối phó với công tử.
"Đây là Tiêu công tử mà tôi hay nhấc với anh, đại công tử Thiên Quân phủ. Hai năm qua ngài thường xuyên chiếu cố chúng tôi, nếu không có ngài, Tuyệt Ảnh khó mà trụ được ở Trầm Tỉnh Vũ Lâm đến giờ."
Tần Mệnh nói lời cảm tạ: "Tiêu công tử! Kính đã lâu! Cảm ơn ngài đã chiếu cố anh em của tôi, Tuyệt Ảnh chắc chắn ghi nhớ."
"Tuyệt Ảnh giúp ta giải quyết vài việc khó, chiếu cố là nên. Ngươi tên gì?"
"Tuyệt!"
"Thường nghe Mộng Trúc kể về ngươi, muốn gặp mà chưa có cơ hội." Đôi mắt Tiêu Dung sáng lên, cẩn thận quan sát Tần Mệnh. Người này không vẻ uy mãnh, nhưng có khí thế lão luyện, ánh mắt sâu thẳm, ẩn hiện vẻ sắc bén, trên mặt tươi cười, không kiêu ngạo, không tự ti.
Người này không đơn giản! Tiêu Dung nhìn vài lần liền có đánh giá. Đây là trực giác của hắn, hắn gặp qua vô vàn người, trải qua vô số chuyện, có con mắt nhìn người.
"Hai năm nay tôi bận lịch luyện bên ngoài, ít quan tâm đến Tuyệt Ảnh, nhờ có đại công tử."
"Đừng khách khí. Đi, tìm chỗ nào đó ngồi xuống nói chuyện." Tiêu Dung bất ngờ khi thống lĩnh Tuyệt Ảnh lại là Thánh Vũ bát trọng thiên, cứ tưởng chỉ khoảng Thánh Vũ ngũ, tối đa là lục trọng thiên, nhưng như vậy càng đáng để hắn mời chào. Một tán tu trẻ tuổi có tiềm lực, nếu được bồi dưỡng bằng tài nguyên của thế lực hàng đầu, sẽ có khả năng tăng tiến rất cao. Với tình hình của 'Tuyệt', có hy vọng đạt tới đỉnh phong Thánh Vũ. Đến lúc đó, với tài nguyên của Thiên Quân phủ, việc Tuyệt Ảnh sinh ra năm mươi cường giả Thánh Vũ không phải là viển vông, một đội tinh nhuệ như vậy sẽ trở thành con át chủ bài trong tay hắn.
Hắn đã mong đợi Tuyệt Ảnh từ lâu, hôm nay là cơ hội tốt.
Tần Mệnh từ chối khéo: "Tôi còn có việc phải giải quyết, xong việc sẽ đến nhà bái phỏng."
"Chuyện gì?" Tiêu Dung nhìn Tần Mệnh, Kim Lang tộc à?
"Kim Lang tộc gửi thiệp mời cho tôi, nghe Ôn Dương nói đã gửi đến hai mươi lần, tôi đã về rồi, thế nào cũng phải đến gặp mặt, nếu không thì thất lễ."
Ánh mắt Tiêu Dung kỳ quái, ngốc à! Còn lo thất lễ? Cái mặt mũi này là muốn dùng mạng để giữ! Kim Lang tộc đang chờ các ngươi đến để sỉ nhục, trừng trị!
Ôn Dương nói: "Đại công tử chờ một lát, chúng tôi cố gắng về trước khi trời tối."
"Chuyện Kim Lang tộc không cần để ý nữa, ta sẽ dàn xếp cho các ngươi." Tiêu Dung không muốn thấy Tuyệt Ảnh gặp chuyện vì mấy việc vặt vãnh với Kim Lang tộc, dù biết mục đích của Kim Lang tộc, cùng lắm thì hắn lại bán cái mặt mũi, đưa chút tài nguyên qua đó.
"Chuyện của Tuyệt Ảnh, Tuyệt Ảnh tự giải quyết. Trước kia tôi không có ở đây, làm phiền đại công tử hao tâm tổn trí, giờ tôi về rồi, nên để tôi ra mặt."
Tiêu Dung còn muốn khuyên, nhưng nghĩ lại thì thôi.
Tần Mệnh cáo từ, dẫn Ôn Dương rời đi.
"Đại công tử, hắn đi coi chừng không về được, người không khuyên thêm sao?" Vệ sĩ bên cạnh Tiêu Dung kỳ lạ.
"Để hắn đi, chúng ta đi theo." Tiêu Dung nhìn theo bóng lưng họ, cười khẽ. Cứ đi đi, va vào vị công tử Kim Lang tộc kia, hắn sẽ nhân cơ hội này quan sát kỹ 'Tuyệt', xem hắn là nhân vật thế nào, tính cách ra sao.
Kim Lang tộc!
Người phát hiện Tuyệt Ảnh 'trộm' Tinh Thần Cam Lộ là Nhung Trang, một công tử bàng hệ của Kim Lang tộc! Hắn không phải trực hệ, nhưng cha hắn và hệ của ông ta có uy vọng rất cao trong Kim Lang tộc, bản thân Nhung Trang cũng có thiên phú tốt, được gọi là thiên tài. Chính hắn đã phát hiện Tuyệt Ảnh, và đích thân bắt Lôi Áo. Việc liên tục phái người đưa thiệp cũng là do hắn!
"Trang công tử! Trang công tử!" Người bị Tần Mệnh đánh thương chạy về Kim Lang tộc, tìm Nhung Trang đang tu luyện.
Nhung Trang đang tu luyện trong diễn võ trường có trọng lực trường bao phủ. Diễn võ trường này tràn ngập trọng lượng hai mươi vạn cân, thấm vào từng không gian, bước vào bên trong như thể toàn thân, từng tế bào, từng bộ phận đều treo tảng đá lớn hai mươi vạn cân, đến cả nội tạng cũng không ngoại lệ.
Đây là phương thức luyện thể nguyên thủy nhất và hiệu quả nhất, nhưng vì phải chịu đựng thống khổ và dày vò lớn, ít người đủ gan và nghị lực để bước vào trọng lực trường. Dù sao, muốn có hiệu quả, phải kiên trì ở đây ba ngày trở lên, thời gian càng lâu càng hiệu quả.
Kim Lang tộc có hàng trăm diễn võ trường như vậy, từ hàng ngàn cân đến hàng vạn cân, từ hàng vạn cân đến hàng trăm vạn cân.
"Nói!!" Nhung Trang căng cứng toàn thân, đường cong cơ bắp nổi cao, thân thể hùng tráng như tượng đá, khoa trương nhưng tràn đầy cảm giác bùng nổ. Tóc tai hắn bù xù, cúi thấp đầu, vẻ mặt dữ tợn vì áp lực trọng lực.
Hắn đã kiên trì mười ngày, thân thể run rẩy không kiểm soát, mỗi phút mỗi giây đều là dày vò, nhưng vẫn cố gắng, muốn thách thức cực hạn mười lăm ngày.
"Trang công tử, Tuyệt Ảnh nhận thiếp mời!" Người bị đánh tổn thương toàn thân ướt đẫm máu tươi, dính bết vào người, trông rất thảm hại. Tần Mệnh không làm hắn bị thương nặng đến vậy, nhưng từ Thiên Quân Thành đến Kim Lang tộc, vượt qua hai trăm cây số đường núi, mùi máu tươi từ người hắn thu hút rất nhiều mãnh thú, hắn liên tục bị tấn công, suýt mất mạng trên đường.