Quỷ Đồng phiêu du đến vương cung Vĩnh Hằng Vương Quốc, luồng sáng vẫn còn lưu chuyển khắp thân, kinh mạch cùng mạch máu ẩn hiện, cái bóng mờ đường như đang dung hợp vào nó.
Quỷ Đồng hiếu kỳ ngắm nghía Tinh Giới Tiên Thạch trong tay, cảm thấy rất thân thiết. Tiên Thạch tỏa ra từng lớp ánh sáng mê ảo, chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Quỷ Đồng, đồng thời lan tỏa vào không gian vô hình.
Tần Mệnh tập trung cảm nhận không gian vương cung Vĩnh Hằng, nhưng mọi thứ vẫn không thay đổi, ít nhất không ổn định trên quy mô lớn như tưởng tượng. Vĩnh Hằng Vương Quốc vẫn còn rung chuyển. Tuy nhiên, ánh sáng mê ảo từ Tinh Giới Tiên Thạch bao phủ Quỷ Đồng, giúp cân bằng không gian xung quanh nó, không còn dao động kịch liệt, coi như an toàn.
Tần Mệnh nhìn quanh địa tầng, không thấy gì khác, liền nhanh chóng rời đi theo cái hố đã đào.
"Tìm được rồi sao?" Hải Đường vô thức nhìn xung quanh, "Không ai để ý chứ?"
"Tìm được rồi. Cô bảo Tĩnh Giới Tiên Thạch cần kích hoạt?”
"Tinh Giới Tiên Thạch đã ngủ say năm ngàn năm, Quỷ Đồng muốn đánh thức nó cần ít nhất một năm, đây chỉ là ước tính sơ bộ, có thể nhanh hơn hoặc chậm hơn. Sao vậy?"
"Trước khi tỉnh lại, Tinh Giới Tiên Thạch không có tác dụng gì sao?"
"Sao lại vô dụng? Nó có quá trình thức tỉnh dần dần, và trong quá trình đó sẽ từ từ thể hiện năng lượng của nó."
Tần Mệnh thoáng yên tâm, như vậy còn tạm được. Nếu có thể bắt đầu từ vương cung, dần dần khuếch tán ra ngoài, từng tấc từng tấc ổn định, thì tốt nhất.
"Tôi nhắc anh, Tỉnh Giới Tiên Thạch chỉ là tạm thời cất giữ ở chỗ anh, không phải là cho anh đâu đấy."
"Đương nhiên, tạm thời cất giữ, tồn đến khi tôi chết."
"Anh..."
"Đừng kích động, tôi mới sống được bao lâu chứ. Cô với Quỷ Đồng đều mấy trăm năm tuổi thọ, còn để ý mấy năm của tôi sao?" Tần Mệnh cảm nhận Vĩnh Hằng Vương Quốc, Quỷ Đồng đã bắt đầu 'đùa nghịch' Tiên Thạch, dần dần đánh thức nó. Hành động vô thức này dường như là phản ứng bẩm sinh.
Hải Đường ngẫm nghĩ kỹ lại, cũng đúng. Cô còn có thể sống hơn ba trăm năm, hoặc lâu hơn nữa. Quỷ Đồng bình thường có thể sống ba trăm năm, nhiều thì năm trăm năm. Quỷ Đồng đời này vì huyết mạch thuần khiết nên có lẽ sống lâu hơn. Tính ra thì ba, bốn mươi năm tuổi thọ còn lại của Tần Mệnh chẳng là gì. Nghĩ đến đây, Hải Đường đột nhiên hỏi: "Cái tiểu không gian của anh là cái gì?"
“Một vương quốc phế tích, phạm vi 50 km.”
"Có câu nói ra có lẽ không lịch sự, nhưng nếu anh chết thì sao? Cái vương quốc đó sẽ xử lý thế nào?"
"Chưa nghĩ xa đến vậy."
"Chuyển cho Quỷ Đồng thì sao? Quỷ Đồng có thể vận dụng Tinh Giới Tiên Thạch giúp anh ổn định không gian vương quốc, sau này còn có thể mở rộng không gian. Khi anh còn sống, hai người cùng sở hữu. Đến khi anh qua đời, bỏ đi thì tiếc, chi bằng chuyển cho Quỷ Đồng." Hải Đường không hiểu huyền bí khai sáng không gian, nhưng có vương quốc tàn phá làm nền tảng, Quỷ Đồng có thể tiết kiệm rất nhiều phiền phức, có thể trong thời gian ngắn nhất tạo ra không gian độc lập ổn định và cường đại, giống như Quỷ Môn.
"Cô cũng có ý tưởng đấy." Tần Mệnh nhìn cô cười nói: "Chuyện này để sau đi, chúng ta cứ ước định trước, khi tôi còn sống, Tinh Giới Tiên Thạch ở lại chỗ tôi, Quỷ Đồng giúp tôi ổn định không gian. Trước khi tôi qua đời, chuyện vương quốc sẽ bàn kỹ hơn, được không?"
"Được! Quyết định vậy!" Hải Đường gật đầu, giao địch này vô cùng hợp lý. Tần Mệnh bây giờ nhìn cũng đã bốn mươi, may mắn thì sống thêm năm sáu mươi năm, nếu tiến vào Thiên Vũ, có lẽ kéo dài thêm ba, năm mươi năm. So với mấy trăm năm tuổi thọ của cô và Quỷ Đồng thì không đáng gì. Hơn nữa, cô mong Tần Mệnh có thể tiến vào Thiên Vũ, như vậy sẽ bảo vệ họ tốt hơn, bảo vệ Quỷ Đồng trưởng thành.
Tần Mệnh nở nụ cười tươi rói, cảm thấy hơi ngại. Ai chết trước thật sự không biết được, lỡ đâu mình 'vạn thọ vô cương' thì sao?
"Anh cười gì vậy?"
"Cô đấy, sau này nên tiếp xúc với xã hội nhiều hơn."
"Tôi có thể vào vương quốc của anh xem được không?" Hải Đường nào biết bí mật nhỏ của Tần Mệnh, cô chỉ muốn vào 'khảo sát', xem cái gọi là vương quốc đó có đáng giá hay không.
"Đợi Quỷ Đồng ổn định lại một vùng không gian đã, thể chất cô bây giờ không chịu được không gian vặn vẹo bên trong, vào đó nguy hiểm lắm, đợi một thời gian nữa đi."
"Cảm ơn anh."
"Cảm ơn tôi?"
"Đúng vậy, thời gian này vất vả anh rồi." Hải Đường căng thẳng lâu như vậy, cuối cùng cũng thở phào. Những năm tháng bất an, gặp được Tần Mệnh lại xoắn xuýt một tháng, nghi ngờ thực lực Tần Mệnh, nghi ngờ mục đích của Tần Mệnh, mãi không yên. Giờ thì tốt rồi, Quỷ Đồng và Tinh Giới Tiên Thạch đã trở lại bên cạnh cô, Tần Mệnh dường như không phải kẻ ác, ở chung cũng... coi như không tệ. Ít nhất không thất vọng.
"Chưa xong đâu, Quỷ Đồng dễ dàng trở về vậy sao? Bên trong chắc chắn có vấn đề. An toàn được nửa năm rồi tạ cũng chưa muộn." Tần Mệnh dẫn Hải Đường rời khỏi khu rừng núi này, đi về phía lối ra của Quỷ Môn.
Họ không vội vã lao ra, tránh bị chú ý, thỉnh thoảng chuyển hướng, giả vờ tìm bảo vật. Tần Mệnh cũng âm thầm đò xét xung quanh, xác định xem có ai truy dấu không.
Trên đường đi, băng qua sông núi rừng rậm, gặp nhiều cuộc chém giết, cũng tránh được nhiều kẻ địch. Có Hải Đường chỉ dẫn mật đạo, họ đều thoát hiểm trong gang tấc.
Hiện tại, những cuộc chém giết trong không gian Quỷ Môn càng ngày càng kịch liệt, nhiều thế lực ẩn mình dần lộ diện, như Tam Nhãn Chiến Tộc, Bất Hủ Thiên Cung, Tiêu Dao Thiên, Hỏa Vân Thiên và Kim Lang Tộc.
Quỷ Đồng đến giờ vẫn chưa xuất hiện, Tinh Giới Tiên Thạch càng biệt tăm, sự kiên nhẫn của họ bị bào mòn sạch sẽ, bắt đầu nghi ngờ liệu trong Quỷ Môn có Quỷ Đồng thật hay không. Có lẽ giống như lời trưởng bối nói, đây chỉ là cái bẫy, ai có được Quỷ Đồng lại đi loan tin khắp nơi? Đây cũng là lý do các trưởng bối Thiên Vũ Cảnh không ai đến, họ không tin ở đây có Quỷ Đồng, dù có thì cũng là bẫy.
Họ bắt đầu cưỡng ép san bằng núi cao, chặt đứt sông ngòi, làm khô hồ nước, trắng trợn phá hoại, lùng bắt dã man để điều tra lần cuối.
Các thế lực lớn lần lượt lộ điện, hành động ngày càng mạnh bạo, khiến nhiều người kinh hãi, cũng làm tăng thêm bầu không khí căng thắng ở Quỷ Môn.
Nhiều người cảm thấy bất thường, bắt đầu lần lượt rút lui. Dù sao đã có bảo bối rồi, không cần thiết phải nhúng tay vào chuyện Tinh Giới Tiên Thạch nữa.
"Rời khỏi đây, trốn mấy tháng đã." Hải Đường cũng đang căng thẳng, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, sợ bị người khác phát hiện ra vấn đề. Một khi thân phận bại lộ, tương đương với đùa bỡn Tam Nhãn Chiến Tộc, Bất Hủ Thiên Cung và các thế lực lớn khác, hậu quả thật không dám tưởng tượng.
"Dừng lại!" Tần Mệnh đột ngột giữ Hải Đường lại, nhíu mày nhìn về phía lối ra Quỷ Môn. Nơi đó nồng vụ cuồn cuộn, như mây như biển, nối liền trời đất, cảnh tượng vô cùng kinh người, giống như lốc xoáy ở cửa, muốn hủy diệt tất cả kẻ xông vào.
Không ngừng có người và mãnh thú xông vào đó, rút lui khỏi Quỷ Môn, cũng thỉnh thoảng có cường giả từ bên ngoài tiến vào, xông vào Quỷ Môn đang hỗn loạn.
Nhưng nồng vụ phía trước lại phân tán đội ngũ Hoang Lôi Thiên và Hoàn Lang Thiên.
Mười mấy con Thiên Mã thần tuấn phi phàm phân tán ra vài trăm mét, mỗi con ngựa đều cõng một Đô Kỵ là cường giả Hoàn Lang Thiên, nhìn chằm chằm những người đi ra từ rừng rậm trong vùng núi.
Dực Long quạt đôi cánh thịt tráng kiện to lớn, toàn thân điện mang loạn xạ, lôi uy cuồn cuộn, Lữ Hùng im lặng trên lưng nó, chữa trị thân thể rách rưới. Những cường giả Hoang Lôi Thiên khác cũng chia nhau ra vài trăm mét, lạnh lùng nhìn những người ra vào.
Ngoài Hoang Lôi Thiên và Hoàn Lang Thiên, đội ngũ Hỏa Vân Thiên cũng ở đây. Họ không phân tán mà tập hợp một chỗ, lửa nóng hừng hực, ngắm nhìn không gian Quỷ Môn hỗn loạn, dường như đang đợi ai đó.
Họ gần như đã khống chế được cửa ra vào Quỷ Môn, bất kỳ ai muốn rời đi đều phải dừng lại trước mặt họ, được ra hiệu mới được đi.
Tần Mệnh ẩn mình trong cánh rừng, sắc mặt nghiêm túc. "Bọn chúng đang chờ chúng ta?"
"Vậy phải làm sao?" Hải Đường kinh hãi, trách không thấy Hoàn Lang Thiên bay lượn trên trời, hóa ra đã thay đổi chiến thuật, không còn lùng sục khắp núi đồi mà là giữ vững cửa vào.
"Hoàn Lang Thiên, Hỏa Vân Thiên, Hoang Lôi Thiên, trận chiến lớn thật."
"Hoàn Lang Thiên và Hỏa Vân Thiên luôn cùng tiến cùng lui, chắc chắn là Hoàn Lang Thiên ra sức mời. Lữ Hùng của Hoang Lôi Thiên bị trọng thương, rút lui cũng là để điều dưỡng thân thể."