Đồng Lập Đường và các trưởng bối khác ân cần đặn đò Tần Mệnh trước khi chia tay. Mấy vị lão tổ Đồng Độ đứng trên ngọn núi xa xăm, không ra tiễn nhưng vẫn bàn luận:
"Đông Hoàng Thiên Đình... Ha ha... Nhớ năm xưa, chúng ta cũng hăng hái xông lên Thiên Đình như Tần Mệnh, thề phải tạo dựng sự nghiệp. Nhưng cuối cùng, chẳng phải cũng ủ rũ quay về?" Lão tổ Đồng Du thở dài, gương mặt tang thương thoáng nở nụ cười. "Người trẻ tuổi nên xông pha, dù đầu rơi máu chảy, dù thân đầy thương tích, cũng không uổng một thời thanh xuân. Hắn rất quý trọng sự nhiệt huyết của Tần Mệnh, nhìn Tần Mệnh như thấy lại những gì mình đã vĩnh viễn đánh mất: tuổi trẻ."
Tàng Vương cũng cảm khái: "Ta chém giết, giãy giụa ở đó mười năm, cuối cùng vẫn phải rút lui. Mong rằng Tần Mệnh có thể trụ lại lâu hơn, đặt chân lên khắp Đông Hoàng Thiên Đình, tiến tới những Thiên Đình khác. Nơi đó nguy hiểm, nhưng cũng thật đặc sắc, cả đời khó quên."
"Đừng quên bí mật của Tần Mệnh, Tu La Đao!" Đồng Độ nhìn theo bóng Tần Mệnh xa dần, ánh mắt sâu thẳm: "Ta đã tìm hiểu kỹ càng, trừ mấy Vương Hầu của Thiên Vương Điện, e là ngay cả Nguyệt Tình cũng không biết bí mật đó. Thằng nhóc này giấu kỹ thật."
"Tu La Đao là tín vật tối cao của Tu La Điện, người nắm giữ nó là Điện Chủ. Nhưng uy lực và ý nghĩa của Tu La Đao quá đáng sợ, Tần Mệnh mang nó đến Thiên Đình chưa chắc là chuyện tốt. Rất có thể, một bước chân vào Thiên Đình đại lục, là một bước vào vòng xoáy tử vong."
"Từ Thanh Vân Tông đến Kim Bằng Hoàng Triều, từ Kim Bằng Hoàng Triều đến nội hải, rồi Tây Hải và Cổ Hải, mười năm của nó trải qua những gì người khác mất cả trăm năm. Vòng xoáy tử vong ứ? Nó đã rơi vào từ năm bảy tuổi, chưa từng thoát ra. Không phải không thể, mà là không muốn, hơn nữa đã học được cách sinh tồn ở đó.”
"Ha ha, thằng nhóc này là một kẻ gây chiến, đi đến đâu loạn đến đó."
"Nó ưu tú hơn chúng ta năm xưa, đừng lo lắng cho nó. Nó đã quyết định thì ắt có chuẩn bị. Ta chờ mong nó trụ lại ở Thiên Đình đại lục lâu hơn, chờ mong nó làm nên danh tiếng gì, coi như thay chúng ta hoàn thành giấc mộng dang dở."
Tần Mệnh lần lượt từ biệt những người thân, bạn bè. Hôm nay không có nhiều người đến, chỉ những người thân thiết nhất. Chuyện này thuộc về bí mật, ngoài những người này, không ai hay biết. Từ hôm nay, Xích Phượng Luyện Vực sẽ tuyên bố Tần Mệnh chính thức bế quan.
Tần Mệnh cùng Tần Lam bay lên không, một lần nữa cúi đầu chào Lý Linh Đại và những người khác, rồi nhìn sâu vào mắt Nguyệt Tình và các nàng, khua tay bảo đừng. Nguyệt Tình, Yêu Nhi hôm nay rất bình tĩnh, cố ý giữ khoảng cách, Tần Mệnh nghĩ có lẽ các nàng không muốn làm buổi chia ly thêm đau buồn.
"Cẩn thận nhé, chúng ta chờ ngươi trở về." Mọi người vẫy tay hô lớn, đõi theo Tần Mệnh. đến khi biến mất trong mây, rồi cảm khái, bàn luận và đần tản ra.
Đồng Ngôn đứng trên đỉnh núi, đột nhiên nở nụ cười nham hiểm: "Hắc hắc, tỷ phu à tỷ phu, muốn bỏ ta lại ư? Không dễ thế đâu! Chúng ta gặp nhau ở Thiên Đình!"
Yêu Nhi, Nguyệt Tình, Đồng Hân cũng nở nụ cười nhạt, quay người rời đi tự nhiên.
Một tháng sau, Tần Mệnh đi ngang qua Tây Hải và Đông Hải, vượt qua hàng vạn dặm, tiến vào Hắc Thủy Hải Vực, vùng biển thần bí, mênh mông nằm giữa đông bộ Cổ Hải và Thiên Đình đại lục.
"Hắc Thủy Hải Vực là bình chướng giữa Cổ Hải và Thiên Đình đại lục, ngăn Thiên Đình xâm lấn Cổ Hải, cũng ngăn Hải Tộc tràn vào Thiên Đình. Vạn năm trước, địa vị Cổ Hải ngang bằng Thiên Đình, số lượng Nhân Tộc và yêu tộc cường giả cũng tương đương. Khi đó, hai bên ước định không xâm phạm lẫn nhau, đồng thời hơn mười vị đại năng Nhân Tộc, Yêu Tộc cùng nhau thiết lập bình chướng này." Tàn hồn yếu ớt nói từ trong Tu La Đao.
“Hắc Thủy Hải Vực là một vùng biển nhân tạo?”
Hắc Thủy Hải Vực chìm trong sương mù dày đặc, tầm nhìn không quá trăm mét, thần thức bị áp chế mạnh mẽ. Nơi đây không thấy điểm cuối, không thấy ánh mặt trời, không tìm được phương hướng.
Đi trong Hắc Thủy Hải Vực, ta gặp những ngọn hải đăng cổ xưa, to lớn, chỉ dẫn hướng Ngưỡng Thiên Sơn. Nếu không dựa theo hải đăng, rất dễ lạc đường, cứ đi đi lại lại, không tìm được lối ra.
Truyền thuyết, nơi sâu nhất Hắc Thủy Hải Vực có vô số vết nứt không gian. Sơ sẩy một chút là bị cuốn vào, nhẹ thì bị ném đến nơi khác, nặng thì vĩnh viễn lạc lối. Kẻ yếu còn dám mạo hiểm, liều mạng. Nhưng kẻ càng mạnh lại càng không dám mạo hiểm, dù sao tu vi không dễ gì mà có được, nên đi Đăng Thiên Lâu vẫn hơn.
Tàn hồn vẫn bị đóng đinh trong Tu La Sát Giới, mười cây Chiến Mâu xuyên qua Hồn Thể. Nhưng sắp về Đông Hoàng Thiên Đình, nó không ngủ say mà cố gắng tỉnh táo: "Hắc Thủy Hải Vực năm xưa vô cùng khủng bố, là vùng cấm tuyệt đối. Trừ Ngưỡng Thiên Sơn, ai chạm vào đều chết. Nhưng vào loạn vũ thời đại, Thiên Đình và Cổ Hải đại chiến, Cổ Hải thảm bại, Hắc Thủy Phong Cấm vỡ vụn, tạo thành hàng ngàn khe nứt lớn. Thứ đó còn đáng sợ hơn mãnh thú, nuốt vào là mất mạng."
"Năm xưa ngươi đi ra bằng Đăng Thiên Lâu?"
"Không. Ta tự mình đi ra sau khi tra được bí mật về Vĩnh Hằng Vương Quốc. Nếu đi qua Đăng Thiên Lâu, Tru Thiên Điện sẽ phát hiện ta, Đông Hoàng Chiến Tộc cũng biết ta rời Thiên Đình, sẽ phái người truy lùng. Năm đó ta đến Cổ Hải là đánh cược, thắng thì đoạt được truyền thừa của các vương, quật khởi. Bại thì ta chịu thua!"
Tàn hồn có chút sầu não, vô tình đạt được bí mật đó, đồng thời xác định tại Thủ Vọng Hải Vực, liền đánh cược tất cả, từ bỏ mọi thứ ở Đông Hoàng. Giờ nghĩ lại, dù tìm được di tích Vĩnh Hằng Cổ Quốc, vào Cổ Mộ, các vương chưa chắc đã truyền thừa cho nó.
Bất tri bất giác, ba mươi năm trôi qua.
Hồn nát thân tan, thảm hại và nực cười.
“Đi Đăng Thiên Lâu trước, xem tình hình, không được thì rút lui. Hỗỗn Thế Chiến Vương đã qua Hắc Thủy Hải Vực sáu lần, chúng ta chắc cũng làm được." Tần Mệnh đã thỉnh giáo Hỗn Thế Chiến Vương một số kinh nghiệm, huống chỉ còn có Tần Lam. Hắn không mang Nguyệt Tình đi không chỉ để giải quyết chuyện Tu La Điện và Đông Hoàng Chiến Tộc trước, mà còn để thử xem có thể qua Đăng Thiên Lâu thuận lợi không. Nếu không được, xem có thể đi ngang qua Hắc Thủy lưu vực không. Có thêm kinh nghiệm, tránh cho các nàng mạo hiểm.
"Tru Thiên Điện kiểm soát người Thiên Đình vào Cổ Hải rất nghiêm, nhưng không hạn chế người Cổ Hải vào Thiên Đình. Chỉ cần qua kiểm tra, lưu lại hồ sơ, nộp đủ Hắc Kim Tệ, làm cho chúng mấy việc là được thông qua. Sau này về, nếu hoàn thành nhiệm vụ, có thể trực tiếp đi theo Đăng Thiên Lâu về Cổ Hải. Nếu không xong thì đừng mơ. Nhưng ngươi là kẻ địch số một bị Tru Thiên Điện truy nã, phải hết sức cẩn thận."
"Hiểu rồi, đi thôi." Tần Mệnh đi theo hải đăng hướng Ngưỡng Thiên Sơn. Hắn có Ma Huyết Linh Quả để thay đổi màu máu và khí tức, nhưng một là chưa chắc hiệu quả thật sự, hai là chưa chắc cường độ kiểm tra của Tru Thiên Điện, ba là thực lực hắn quá mạnh, một Thánh Vũ thất trọng thiên đột nhiên vào Thiên Đình, khó tránh khỏi bị chú ý.