Mộ Quang Vương Quốc
Mộ Quang Cổ Quốc từng là một vương quốc cường thịnh thuộc trung bộ Thiên Đình, sở hữu ngàn dặm non sông, hơn trăm triệu dân chúng. Quốc gia này còn có một kiện Thượng Cổ Thánh Khí, Mộ Quang Chi Tâm, xếp thứ năm trong Huyền Hoàng Bách Binh Bảng Địa Bảng. Vương thất Mộ Quang Vương Quốc từng có địa vị tôn quý, cường thịnh một thời, nhưng cuối cùng lại bị hủy diệt vì đắc tội Đông Hoàng Chiến Tộc. Trước tai họa diệt vong, vương thất đã nổi giận hủy diệt Thánh Khí, biến ức vạn dân chúng trong vương quốc thành oan hồn.
Tuy Thánh Khí đã bị hủy diệt, nhưng dư uy của nó vẫn tràn ngập Cổ Quốc, mấy ngàn năm không tiêu tan, hình thành nên một tràng vực năng lượng kinh khủng. Ở nơi đây, ức vạn vong hồn và oán niệm tồn tại, ngủ say, tiếp tục thủ hộ Cổ Quốc.
Thông thường, trừ những kẻ tu luyện tà thuật Hòa Hồn thuật dám mạo hiểm tiến vào, không ai dám tùy tiện đặt chân đến đây, nơi này được mệnh danh là cấm địa của người sống.
Tần Mệnh đột nhiên chạy đến đây khiến thế lực truy tung kiêng kỵ, chần chờ. Sau khi chiếm cứ bên ngoài trọn vẹn hai ngày, Hỏa Vân Thiên là kẻ đầu tiên xâm nhập 'Mộ Quang Cổ Quốc', sau đó là Hoang Lôi Thiên, Kim Lang Tộc, và cả Tam Nhãn Chiến Tộc, sau khi nhận được tin tức, cũng xâm nhập di tích Cổ Quốc.
Phạm vi bao phủ của Thánh Khí vô cùng lớn, kéo đài hàng trăm cây số. Nơi này đầy rẫy phế tích, hoang vu thê lương, mây đen bao phủ quanh năm, lờ mờ âm trầm, oán niệm trôi nổi, oan hồn ẩn hiện, tiến vào nơi này chẳng khác nào tiến vào địa ngục vô biên.
Nơi này có tràng vực năng lượng vô cùng mạnh mẽ, có thể hạn chế thần thức dò xét. Một Thánh Vũ cao giai ở bên ngoài có thể dễ dàng dò xét ra hơn mười dặm, nhưng ở đây tối đa chỉ vài trăm mét, hơn ngàn mét. Tràng vực không chỉ hạn chế dò xét, mà còn chôn vùi âm thanh và cường quang. Đôi khi người khác đang điên cuồng chém giết cách ngàn mét, bạn ở đây chẳng nghe thấy, chẳng nhìn thấy gì.
Trong khi bọn họ chần chờ hai ngày bên ngoài, Tần Mệnh đã có hai ngày nghỉ ngơi quý giá bên trong. Hải Đường cũng không hề giấu giếm, lấy ra các loại bảo dược trân quý để điều dưỡng cho Tần Mệnh và Diêm Vạn Minh, còn đưa cho Diêm Vạn Minh một viên Linh Dược đã luyện ở Quỷ Linh Tộc năm xưa, giúp hắn nhanh chóng khôi phục thương thế.
Sau hai ngày, Tần Mệnh đã khôi phục được bảy tám phần nhờ bảo dược và Hoàng Kim Huyết. Diêm Vạn Minh nhờ Linh Dược trợ giúp cũng đã khôi phục hoàn toàn, cảnh giới đều có dấu hiệu buông lỏng, như muốn tiến thêm một bước, bước vào đỉnh phong!
Tàn Hồn và Diêm Vạn Minh đều hiểu rõ tình hình nơi này. Dù nguy cơ tứ phía, âm trầm nguy hiểm, nhưng đối với họ, đây lại là một chiến trường tuyệt vời để phản kích.
"Báo thù!” Tần Mệnh và Diêm Vạn Minh cùng quyết định, muốn đáp lễ những kẻ đang truy bắt họ tại nơi này.
Thiên địa lờ mờ, âm phong rít gào, những tàn tích đổ nát thê lương nằm nghiêng ngả trong cỏ hoang cây khô. Không khí ẩm ướt âm lãnh, lạnh đến thấu xương, khiến người ta run rẩy, lạnh đến mức xương cốt cũng trở nên cứng ngắc. Võ giả bình thường, thậm chí cả sơ giai Địa Vũ, tiến vào đây không lâu có thể sẽ bị chết cóng, nhục thân đông kết, linh hồn tiêu vong. Vì vậy, khi bước đi trong Cổ Quốc mênh mông vô tận và lờ mờ này, người ta không chỉ thấy những kiến trúc tàn phá u tĩnh, mà còn thấy vô số thi thể không biết đã bị đóng băng bao nhiêu năm, có của nhân loại, cũng có của mãnh thú.
Mấy ngàn năm qua, cũng không ít Thánh Vũ bị trọng thương bỏ mạng xông vào nơi này, hy vọng có thể bảo toàn tính mạng, kết quả hoặc là bị U Hồn oán niệm nơi đây bức điên, hoặc là lạc lối rồi chết dần chết mòn.
Việc Tần Mệnh chạy đến đây, trong mắt nhiều người, là cùng đường mạt lộ. Hơn nữa, hắn lại bị thương nặng trong lúc trốn chạy, giờ chắc chắn đang như con sói đơn độc, trốn ở đâu đó liếm láp vết thương, và phải chịu đựng sự tra tấn của U Hồn oán niệm, đau đớn đến mức không muốn sống. Vì vậy, sau khi Hỏa Vân Thiên dẫn đội, các thế lực khác cũng lục tục kéo đến, bắt đầu cẩn thận lục soát.
Giờ chỉ xem ai tìm được hắn trước, ai sẽ là người dẫn hắn rời đi trước một bước.
Hoang Lôi Thiên và Hoàn Lang Thiên là những đội ngũ khát vọng nhất việc bắt được 'Vương Chiến'. Giờ đây, bọn họ không chỉ đơn giản muốn lấy Quỷ Đồng, mà hận thù đã dâng cao, trong lòng mang một mối oán khí muốn hành hạ Vương Chiến đến chết, dùng máu tươi của hắn để rửa sạch những chỉ trích và khuất nhục mà Hoang Lôi Thiên và Hoàn Lang Thiên phải nhận trong những ngày gần đây.
"Chết ở đâu rồi? Bị U Hồn ăn thịt rồi à?"
"Hai tên hỗn đản kia bị thương rất nặng, rất dễ bị U Hồn ở đây tập kích. Nói không chừng đang ở đâu đó chịu oan hồn tra tấn rồi. Bọn chúng muốn trốn tránh sự truy bắt ở đây, đúng là tự tìm đường chết!"
"Hai cái thứ hỗn trướng từ xó xỉnh nào xuất hiện, lại lần lượt tránh được sự truy bắt, ta cảm thấy mất mặt quá."
"Lần này xem bọn chúng chạy đi đâu."
Hoang Lôi Thiên tiến vào năm người, cẩn thận hành tẩu trong phế tích lờ mờ âm trầm. Giữa những đổ nát thê lương, thỉnh thoảng lại có vài sợi U Hồn hiện lên, âm khí bức người. Phía trước, hắc vụ cuồn cuộn, hiển hóa ra những hình dáng quái dị, phát ra tiếng thét thê lương, khiến người ta rùng mình.
Hoang Lôi Thiên lần này không còn dám chủ quan, nên đã phái ba vị Thánh Vũ bát trọng thiên, một vị Thánh Vũ cửu trọng thiên, và một siêu cấp cường giả với cảnh giới Thánh Vũ đỉnh phong. Một khi phát hiện mục tiêu, bọn họ phải lập tức bắt giữ, tuyệt đối không dây dưa hay nói nhảm nữa.
"Đừng bực tức. Giữ vững tinh thần, Tam Nhãn Chiến Tộc đã tiến vào, Bất Hủ Thiên Cung cũng sẽ sớm đến thôi. Bắt Vương Chiến thì dễ, dẫn hắn rời đi mới khó! Chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào." Cường giả cảnh giới đỉnh phong là một người phụ nữ, Lữ Trí! Nàng cao gầy, già dặn, tóc ngắn phiêu dật, mang một vẻ đẹp trung tính tự nam tự nữ. Nàng là tộc nhân trực hệ của Hoang Lôi Thiên, không phải người ngoài gia nhập, nên việc tu luyện hoang lôi đã gần đến đại thành. Có người dự đoán nàng có thể tiến vào Thiên Vũ trong vòng hai năm, chính thức trở thành cao tầng của Hoang Lôi Thiên.
"Kim Lang Tộc cũng tới. Đám hung tàn kia không sợ trời không sợ đất, làm việc không từ thủ đoạn, cố gắng tránh giao thủ với bọn chúng." Thánh Vũ cửu trọng thiên trầm ổn lão luyện, ánh mắt sắc bén và âm trầm. Thực lực giữa Cửu Thiên và Thập Nhị Địa Tông không chênh lệch nhau nhiều, dù mạnh cũng không mạnh hơn bao nhiêu, nên Cửu Thiên, dù trong âm thầm tự nhận cao hơn Địa Tông một bậc, nhưng cũng không dám khinh thường. Mà Kim Lang Tộc lại là Địa Tông được công nhận mạnh nhất trong Thập Nhị Địa Tông, được mệnh danh là đệ nhất Địa Tông, lại cực kỳ hiếu chiến, sát tính rất nặng.
Năm xưa, khi tổ kiến liên minh, rất nhiều thế lực đã kiên quyết phản đối việc thu Kim Lang Tộc vào, nhưng cân nhắc đến thực lực cường hãn của bọn chúng, mới miễn cưỡng đồng ý. Vì vậy, đến tận bây giờ, Kim Lang Tộc vẫn không hòa hợp với các Địa Tông còn lại và 'Cửu Thiên', thậm chí không qua lại với nhau. Hoang Lôi Thiên không sợ bất kỳ thế lực nào trong Cửu Thiên và Thập Nhị Địa Tông, chỉ không muốn tiếp xúc với Kim Lang Tộc, vì phong cách làm việc quá hung tàn, còn dã thú hơn cả dã thú.
Nhưng hắn vừa đứt lời, phía trước, hắc vụ cuồn cuộn, tám bóng người nam nữ đội mũ che màu vàng óng đi tới. Làn da ngăm đen cứng cỏi, đôi mắt kim quang lấp lóe, cùng với sát khí đằng đằng và khí tức hung hãn, khiến người ta đễ dàng nhận ra thân phận đối phương, chính là đệ nhất Địa Tông... Kim Lang Tộc!
Vừa nhắc đến đã đến? ! Tất cả mọi người của Hoang Lôi Thiên dừng lại, ngay cả Lữ Trí cũng bất ngờ.
Đội ngũ Kim Lang Tộc mặt không biểu tình, đôi mắt vàng rực rỡ chói mắt, trong bóng đêm càng thêm yêu dị. Bọn họ nhìn thấy đội ngũ Hoang Lôi Thiên, nhưng không có bất kỳ biểu hiện gì, như thể không thấy có người, cứ thế tiến thẳng về phía bọn họ, lướt qua người, biến mất vào bóng tối phía sau.
Mọi người của Hoang Lôi Thiên sắc mặt âm trầm, nhưng cũng không thèm để ý.
Một bên là thế lực cuồng thế mạnh nhất trong Cửu Thiên, một bên là bộ lạc hiếu chiến nhất và mạnh nhất trong Địa Tông, hai bên từ trước đến nay vốn không hợp nhau.
Phía trước bên trái, nồng vụ kịch liệt cuồn cuộn, âm phong gào thét, vô cùng chói tai. Một bóng đen to lớn cao mười mét trong bóng đêm mở hai mắt ra, ánh sáng băng lãnh xanh biếc nhìn chằm chằm vào Hoang Lôi Thiên phía trước.
Đám người Hoang Lôi Thiên quay đầu nhìn, không mấy để ý, tiếp tục tiến lên phía trước. Nơi này có quá nhiều dạng oán niệm và U Hồn như vậy, có thể thấy ở khắp mọi nơi.
Thế nhưng, khi bọn họ rời đi không lâu, bóng đen to lớn kia không hề tan ra như những oan hồn khác, mà ngày càng ngưng tụ, càng thêm chân thực, hắc khí lượn lờ, sát khí tràn ngập. Sau đó, phía sau nó liên tiếp ngưng tụ ra những bóng đen khác, có hình người tà ác, có mãnh thú đáng sợ, ngày càng nhiều, đạt tới hơn hai mươi cái.
Chúng giống như những ác linh địa ngục, minh hỏa trong hốc mắt nhảy vọt, khí tức tà ác âm trầm, tất cả đều nhìn về phía Hoang Lôi Thiên rời đi.