Tần Mệnh trèo lên Thiên Đình đại lục, lối ra là một vùng núi hoang u ám, được quân đội trấn thủ của Tru Thiên Điện canh gác.
Với mỗi người đi ra, họ đều chỉ nói một câu: "Dùng tốc độ nhanh nhất xông ra khỏi núi hoang, chạy càng xa càng tốt, mau trốn đi!"
Thiên Đình đại lục xem thường những người từ Cổ Hải đến, coi họ là đám cướp bóc từ vùng đất man rợ đến cướp tài nguyên. Vì vậy, thường có những kẻ ác độc quanh quẩn núi hoang, bắt giết những người mới đến từ Thiên Đình để phát tiết hoặc khoe khoang. Thậm chí, có những thương hội còn nằm vùng ở đây, điên cuồng bắt người Cổ Hải, mạo nhận là nô lệ rồi bán với giá cao.
Tần Mệnh không muốn gây phiền phức, cấp tốc xông ra núi hoang, rẽ vào khu rừng gần đó. Nhờ tàn hồn chỉ dẫn, hắn không cần hỏi han dò đường, cứ thế thẳng tiến đến Phiêu Tuyết Hoa Hồ, tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Núi hoang cách Phiêu Tuyết Hoa Hồ chừng hơn hai ngàn cây số, phải đi qua năm khu rừng, hai đại đầm lầy, và đường tắt qua mấy chục thành lớn. Tần Mệnh không dừng lại, nhưng cũng không ngông nghênh bay thẳng một mạch, mà vừa đi vừa nghỉ, thỉnh thoảng ghé vào những tòa thành lớn để cảm nhận cuộc sống ở Thiên Đình, cố gắng thích nghi với nơi này.
Sáng sớm ngày thứ tư, Tần Mệnh đặt chân lên Tuyết Nguyên mênh mông, nơi tuyết lớn bay lả tả đưới ánh Thần Quang.
Hoa Hồ nằm sâu trong Tuyết Nguyên, rộng đến hai mươi kilomet, lại quanh năm ấm áp, bốc hơi nghi ngút giữa vùng Tuyết Nguyên bao la. Trên trời tuyết rơi, dưới hồ hoa nở, xa xa tuyết trắng mịt mù, gần bên hoa lá rực rỡ như gấm, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Nơi này không chỉ có cảnh quan đẹp, mà còn có rất nhiều võ giả và thương hội lui tới. Bởi vì dưới Tuyết Nguyên và trong hồ đều chứa lượng lớn Cực Phẩm Linh Thạch trân quý, cùng với nhiều loại hoa quả kỳ dị và dị thú. Tìm được chúng không chỉ bán được giá cao mà còn rất bổ cho việc tu luyện.
Hơn nữa, cánh đồng tuyết này không hẳn là bảo địa thượng giai, nhưng tuyệt đối không hề tệ, lại không có thế lực lớn nào khống chế, nên trở thành điểm đến lý tưởng trong mắt nhiều tán tu.
Quanh hồ có ba tòa thành trấn, lớn nhất là Đông Cốc Chi Môn. Nơi đó từng là một pháo đài kiên cố, hai bên là vách Tuyết Phong cao ngàn trượng, phía sau là tuyết cốc khổng lồ, phía trước là biển hoa.
Đến đây, Tần Mệnh thấy hơi đau đầu. Trong Đông Cốc Chi Môn có ít nhất mười vạn người, lại vô cùng náo nhiệt ồn ào. Mỗi ngày có rất nhiều người ra vào, dòng người vô cùng lớn, muốn tìm người ở đây chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Tần Mệnh đứng trước cửa, trong đầu lại hiện lên dung mạo và những chỉ tiết về người phụ nữ bí ấn:
Móng tay sơn đen.
Trên đầu cài hoa tươi.
Thường đeo nhiều trang sức.
Một cô gái có vẻ hàm súc, kín đáo, nhưng ăn mặc lại vô cùng lộng lẫy.
Cô bé kia rốt cuộc có thân phận gì? Hoặc đã lấy thứ gì không nên lấy? Mà lại có thể khiến Tru Thiên Điện phải xâm nhập Thiên Đình để truy bắt.
Thích nhất là trang sức Lam Văn Ngọc Đỉnh, liệu có ý nghĩa đặc biệt gì, hay là một loại vũ khí?
Tần Mệnh trầm ngâm. Ngay cả cảnh giới của người phụ nữ kia hắn cũng không biết, vậy thì làm sao tìm được?
"Bằng hữu, nghe nói về Tuyệt Ảnh chưa?" Tần Mệnh thuận miệng hỏi mấy người nam nữ đi ngang qua.
Họ liếc nhìn Tần Mệnh, nhưng không ai để ý tới, tiếp tục cười nói rồi đi về phía pháo đài.
Tần Mệnh hỏi mấy người đều không ai quan tâm đến hắn, bèn túm lấy một ông lão đi ngang qua, tiện tay đưa cho hai Hắc Kim tệ. "Chỗ nào có thể đán Huyền Thưởng Lệnh?"
Trên vai ông lão có một con khỉ đang ngồi xổm, cả người lẫn khỉ đều uể oải như sắp chết. Nhưng vừa thấy Hắc Kim tệ đưa tới, mắt ông lão sáng rực lên, như được chích điện, cả người bừng tỉnh. "Dán cái gì Huyền Thưởng Lệnh? Ta giúp cho."
"Tìm một đám người, một tổ chức, tên là Tuyệt Ảnh."
"Đơn giản, ta giúp ngươi tìm, dán cái gì treo thưởng." Ông lão chìa tay ra, cười hắc hắc.
"Vẫn là dán Huyền Thưởng Lệnh đi. Ai có thể cung cấp tin tức về Tuyệt Ảnh, treo thưởng mười Hắc Kim tệ."
Mặt ông lão xị xuống, mí mắt sụp xuống, lại 'chết' đi, lười nhác bước lên phía trước, miệng lẩm bẩm: "Mười Hắc Kim tệ? Keo kiệt"
"Mười tệ còn ít à? Một trăm?" Tần Mệnh lớn tiếng hỏi. "Một vạn? Nói giá đi?"
"Một vạn? Nổ vừa thôi." Ông lão chắp tay sau lưng bỏ đi.
"Bằng hữu, ngươi có một vạn Hắc Kim tệ?" Một đám người đi tới phía sau, đánh giá Tần Mệnh từ trên xuống dưới.
"Có năm trăm." Tần Mệnh quay lại, xem bộ dạng là một đội.
“Năm trăm Hắc Kim tệ, tìm ai?" Người dẫn đầu nhóm này là một phụ nữ, bước ra từ đội ngũ.
"Một tổ chức, không đến trăm người, tên là Tuyệt Ảnh, xuất hiện khoảng ba năm trước."
"Có ân oán, muốn báo thù?"
"Là bạn."
"Vậy à. Đưa năm trăm Hắc Kim tệ đây, ta giúp ngươi tìm."
Tần Mệnh đò xét khí tức của họ. Người phụ nữ kia là Thánh Vũ tam trọng thiên, những người còn lại đều là Địa Vũ. "Đưa trước một trăm, khi nào có tin sẽ trả thêm."
"Ta biết Tuyệt Ảnh, ngươi đưa tiền đi."
"Ở đâu?"
"Đưa tiền đã." Người phụ nữ chìa tay ra.
Tần Mệnh lấy năm trăm Hắc Kim tệ, đặt vào tay cô ta: "Nói đi."
Người phụ nữ cười ha hả, những người khác cũng cười theo. "Không sợ là giả À?”
Tần Mệnh cũng cười: "Các ngươi có quen biết bọn họ hay không, ta không biết, nhưng ta biết các ngươi. Ta lãng phí năm trăm Hắc Kim tệ không quan trọng, nhưng nếu mười ba cái đầu của các ngươi rơi xuống... ha ha... có đáng không?"
Nụ cười trên mặt họ cứng lại, người phụ nữ vuốt ve chiếc áo da trong tay. "Tuyệt Ảnh không phải là một tổ chức bình thường, tìm bọn họ giá không chỉ năm trăm."
"Một tin thôi, đáng."
Người phụ nữ không mặc cả nữa, cất áo da, nói: "Ta từ phía đông đến, ba tháng trước ở Trầm Tinh Vũ Lâm nghe người ta nói đến Tuyệt Ảnh. Khoảng ba năm trước xuất hiện, khoảng một trăm người, chắc là Tuyệt Ảnh ngươi muốn tìm. Hai năm nay thế lực của bọn chúng trỗi dậy rất mạnh mẽ, nghe nói có mười người Thánh Vũ, còn lại toàn bộ là Địa Vũ cao giai. Bọn chúng tác phong tàn nhẫn, nhận các loại nhiệm vụ săn giết và tầm bảo, cơ hồ chưa bao giờ thất bại. Năm ngoái, nhờ có quan hệ với Thiên Quân Phủ, lại hoàn thành một nhiệm vụ giải cứu rất đẹp mắt, danh tiếng vang dội. Bây giờ bọn chúng rất nổi tiếng trong giới tán tu ở Trầm Tinh Vũ Lâm."
"Trầm Tinh Vũ Lâm.” Tần Mệnh nhắc lại mấy lần, không ngờ thử vận may lại thật sự gặp được.
"Tuyệt Ảnh hiện tại có Thiên Quân Phủ chống lưng, khuyên ngươi đừng làm chuyện điên rồ." Người phụ nữ nhắc nhở Tần Mệnh rồi dẫn người rời đi.
"Thiên Quân Phủ rất lợi hại?" Tần Mệnh hỏi tàn hồn.
Ý thức của tàn hồn lại thức tỉnh, thông qua Tu La Sát Giới giới thiệu cho Tần Mệnh: "Ba Cung, Chín Thiên, Mười Hai Địa Tông, đây là một thế lực cực kỳ mạnh mẽ của Đông Hoàng Thiên Đình. Ba Cung mạnh nhất, Chín Thiên và Mười Hai Địa Tông xấp xỉ nhau. Họ đã từng kết minh với nhau từ ngàn năm trước, danh tiếng lừng lẫy, thậm chí còn vượt qua Chiến Tộc. Sau này, vì nhiều lý do mà tách ra, nhưng thực lực và tầm ảnh hưởng của mỗi bên vẫn rất lớn, phân biệt thống trị một vùng lãnh thổ.
Mặc dù liên minh không kéo dài đến trăm năm đã tan rã, nhưng ngoại giới vẫn quen dùng Ba Cung, Chín Thiên, Mười Hai Địa Tông để gọi họ, đó là một sự thừa nhận về thực lực và địa vị. Thiên Quân Phủ là một trong Mười Hai Địa Tông, đóng quân ở Trầm Tinh Vũ Lâm."
Phía trước pháo đài đột nhiên vang lên tiếng kinh hô liên hồi, mấy vạn người cùng ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Những tầng mây dày đặc đang cuồn cuộn dữ dội, xuất hiện một khoảng trống lớn, ánh nắng chói chang xuyên qua 'hang lớn' rải khắp Tuyết Nguyên. Tiếng hí vang vọng trời đất, chấn động Tuyết Nguyên, mấy trăm con Kim Giác Thiên Mã vung đôi cánh khổng lồ, từ sâu trong tầng mây lao ra, như thiên thần giáng thế, thần thánh và hùng vĩ.
Trên lưng mỗi con Kim Giác Thiên Mã đều có một kỵ sĩ mặc giáp trụ, lưng đeo chiến cung, tay cầm Trọng Kiếm. Họ ghìm cương ngựa, ánh mắt sáng quắc quan sát Đông Cốc Chi Môn.
"Là Hoàn Lang Thiên!"
"Sao họ lại đến đây?"
"Đội hình lớn quá."
"Là Kim Giác Thiên Mã, Thiên Mã cao quý của Hoàn Lang Thiên!"
"Kim Dương Tộc hôm qua cũng đến Đông Cốc Chi Môn, cũng đến vài trăm người, có vẻ là bí mật, hôm nay mới bị chú ý tới. Sáng sớm hôm nay, Quy Hồn Cốc cũng mò đến, nghe nói cũng rất đông người, một vị quỷ tướng đích thân dẫn đội. Bây giờ đến cả Hoàn Lang Thiên cũng đến, dường như có đại sự xảy ra."
"Đông Cốc Chi Môn có thứ gì đáng để những thế lực lớn này để mắt tới?"
Tần Mệnh cũng kinh ngạc ngước nhìn lên không trung. Mây mù bao phủ phía xa, như núi như biển, che khuất ánh mặt trời, chỉ có nơi đó mây tan, mấy trăm con Thiên Mã vỗ cánh hí vang, trán tỏa ánh sáng như ánh trăng. Khí thế này, phong cách này, đủ hoành tráng.
Tàn hồn nhắc nhở Tần Mệnh: "Hoàn Lang Thiên là một trong 'Chín Thiên, võ pháp tu luyện của họ tự nhiên khắc chế tà khí, hơn nữa cực kỳ căm ghét võ giả Hồn Tu. Ngươi tốt nhất đừng vận dụng Tu La đao oán niệm trước mặt họ."