Tần Mệnh đứng trên bệ đá phủ đầy băng, khoanh tay, mắt nhìn xuống, lặng lẽ chờ đợi. Bên cạnh hắn là một chiếc Thanh Đồng Cổ Đinh sừng sững.
Bên trong đỉnh, trái tim Thanh Loan đã bị luyện hóa gần hết, dược dịch cũng cạn không kém. Dù vậy, vẫn còn chút dư lưu, mùi thuốc nồng nặc như sóng nhiệt sôi trào, cuồn cuộn bên trong, phát ra tiếng ù ù yếu ớt. Nắp đỉnh khép hờ, hé ra một khe nhỏ, tỏa hương thơm ngát, quyến rũ lòng người, phiêu đãng trên quảng trường lạnh giá.
Những người tụ tập xung quanh đều hít sâu lấy hít để. Chỉ vài ngụm thôi, toàn thân đã thấy thư thái lạ thường, như uống Quỳnh Tương Ngọc Lộ. Họ hau háu nhìn chiếc Cổ Đỉnh, nhưng lại e dè Thánh Uy mãnh liệt của Tần Mệnh. Nơi này tuy tụ tập hơn vạn người, một nửa là đám Tán Tu ít ỏi, cũng có chút Thánh Vũ, nhưng Thánh Vũ tam trọng thiên trở lên rất hiếm, tứ trọng thiên, ngũ trọng thiên thì gần như không có. Khí tức Thánh Vũ thất trọng thiên của Tần Mệnh đã đủ tạo áp lực lớn lao cho bọn họ.
Hoàng hôn buông xuống, hẻm núi lờ mờ. Người ta thắp đèn lồng, đốt những chậu than hừng hực, soi sáng cổ thành dưới bóng Băng Tinh. Người tụ tập đến đây ngày càng đông, có người đứng trên nóc nhà, leo lên vách đá dựng đứng, hoặc tụ tập trong những hang động trên sườn núi đá, đều đang chiêm ngưỡng trân bảo vô giá mười vạn Hắc Kim tệ.
Trên bệ đá này ngày nào cũng có người đem bảo bối ra bán, nhưng mở miệng đòi mười vạn Hắc Kim tệ như hôm nay thì chưa từng có. Đừng nói Đông Cốc chi môn, nơi khác cũng hiếm gặp. Bình thường, bảo bối giá trị thế này người ta giữ lại, ai đem ra đấu giá?
"Hắn không phải rao bán hài tử, mà là rao bán đỉnh!" Cô tiểu thư ngang ngược của Hoàn Lang Thiên không ngờ lại gặp tên hỗn đản kia ở đây. Nhưng bằng hữu của phụ thân sao lại đến mức phải bán đồ đổi tiền thế này, thật là mất mặt.
"Là một kiện bảo bối tốt!" Thiếu niên tuấn tú là Cừu Tử Thích, tứ tử của tộc trưởng Hoàn Lang Thiên, đích thân dẫn đội truy bắt hải đường. Da dẻ hắn ánh lên sắc trăng, khoác chiến giáp, khí thế cường thịnh, anh tuấn lại uy nghiêm, cưỡi Kim Giác Thiên Mã cao quý, như một vị thiên thần.
Mười mấy thất thải thiên mã phi vũ giữa không trung, sải cánh rộng bảy tám mét, cuốn lên gió mạnh. Chúng cao quý, thánh khiết, thần tuấn phi phàm, cơ bắp cuồn cuộn hoàn mỹ mà tràn đầy sức mạnh. Các thị vệ mặc giáp cưỡi trên lưng chúng càng khí thế như hổ, mắt sắc bén, mặt căng thẳng, như những lão tướng dày dạn chinh chiến, uy mãnh mà toát ra sát khí.
"Ca ca muốn? Mua đi, chẳng lẽ lại tiếc mười vạn Hắc Kim tệ? Hoàn Lang Thiên chúng ta vẫn còn chút tiền lẻ này." Cô tiểu thư ngang ngược là Cừu Tử Thanh, em gái cùng cha cùng mẹ của Cừu Tử Thích. Vì còn một người anh trai cùng cha cùng mẹ khác, là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Hoàn Lang Thiên, cũng là người có năng lực và thiên phú tối ưu, rất có thể được chỉ định làm tộc trưởng đời sau, nên trong tộc ngoài tộc không ai dám trêu chọc nàng, đều cưng chiều hết mực.
Tiền trinh? Khóe mắt Cừu Tử Thích hơi giật, cất cao giọng nói: "Tiền bối! Có thể giới thiệu về chiếc Cổ Đỉnh này được không?"
Tiếng "tiền bối" của Cừu Tử Thích khiến nhiều người ngơ ngác. Đường đường là con trai tộc trưởng Hoàn Lang Thiên, lời lẽ lại mang vài phần khách khí?
Kim Dương tộc và Quy Hồn cốc cũng cử không ít người đến, ẩn mình trong đám đông, tính toán dò xét Tần Mệnh, xem có thể cướp đoạt hay không. Tiếng "tiền bối" của Cừu Tử Thích lại khiến họ hồ đồ.
"Không cần giới thiệu. Thấy đáng thì mua, không đáng thì thôi. Ta không cần Hắc Kim tệ, ta muốn đổi vật ngang giá! Ta giữ nó vô dụng, muốn đổi vũ khí." Tần Mệnh ngước mắt, ánh mắt sáng ngời lướt qua đám đông càng lúc càng chen chúc, nhìn về phía xa, một mảng ô ương ương. Nóc nhà và hang động trên sườn núi phía xa cũng đầy người, đều hiếu kỳ ngóng trông.
Tần Mệnh không phải dùng đỉnh để đổi binh khí, mà là để câu cá!
Muốn tìm người ẩn mình trong mười vạn dân của cổ thành, lại còn luôn biến hóa hình dạng thì gần như không thể. Chi bằng dùng dược đỉnh để dụ dỗ. Vũ khí bình thường khó thu hút hải đường, nhưng nếu là Luyện Đan Sư, lại còn mang theo Lam Văn Ngọc Đỉnh trang sức bên mình, chắc chắn sẽ có nghiên cứu về Dược Đỉnh, và sẽ si mê nó.
Có Dược Đỉnh, không tin hải đường không xuất hiện.
"Ngươi cũng nên nói rõ lấy được từ đâu, nếu là trộm cắp, chúng ta mua nó chẳng rước họa vào thân." Người của Quy Hồn cốc xuất hiện, hơn mười người trùm áo choàng đen, che khuất nửa khuôn mặt, giọng băng lãnh khàn khàn, như tiếng cát đá cọ xát, khiến người nghe khó chịu vô cùng.
Đám đông nhốn nháo, tránh ra một lối đi rộng rãi, thẳng tới bệ đá.
"Quy Hồn cốc!!" Người của Hoàn Lang Thiên lộ vẻ sát khí, mắt lạnh băng, toàn thân ánh lên ánh sáng như nguyệt hoa. Kim Giác Thiên Mã dưới thân họ đều hí vang, xao động, vung cánh, dường như vô cùng ghét loại đồ vật âm trầm này.
Tần Mệnh vươn tay nắm lấy đỉnh đồng, lạnh lùng hừ một tiếng: "Đồ của ta, không bán cho Quy Hồn cốc!"
Quảng trường rộng lớn đần im lặng. Mợi người kinh ngạc nhìn lên bệ đá. Khẩu khí thật lớn, đám công khai từ chối bán cho Quy Hồn cốc trước mặt bao nhiêu người.
Hơn mười đệ tử Quy Hồn cốc chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt trắng xám, hốc mắt đen kịt như hố đen, không một chút lòng trắng: "Lặp lại lần nữa?"
"Nói mười lần cũng không bán!" Tần Mệnh hơi ngẩng đầu, thái độ ngạo nghễ cường thế, như thể chẳng sợ Quy Hồn cốc.
"Tốt!! Nói hay lắm!!" Người của Hoàn Lang Thiên lại hài lòng cười, không hổ là bạn của tộc trưởng, cũng ghét Quy Hồn cốc như vậy.
Người của Quy Hồn cốc đoán không ra thân phận của Tần Mệnh. Với danh tiếng của họ, ít ai dám khiêu khích như vậy. Mà con trai tộc trưởng Hoàn Lang Thiên lại kính hắn là tiền bối, chẳng lẽ người này có chút địa vị?
Người của Kim Dương tộc đứng ở rất xa, không nhúng tay, nhưng cũng tò mò về lai lịch của Tần Mệnh, đám đối đầu với cả Hoàn Lang Thiên và Quy Hồn cốc.
"Ta chỉ đứng nửa canh giờ, ai muốn mua thì suy nghĩ kỹ." Tần Mệnh chụp lấy đỉnh đồng, vẻ ngoài cường thế, trong lòng lại không thoải mái chút nào, nhỡ không dọa được thì hắn vẫn phải trốn!
Đám đông xôn xao bàn tán, cũng nhìn ra được sự thần kỳ của Thanh Đồng Cổ Đỉnh, nhưng Tần Mệnh không nói lai lịch, cũng không giới thiệu công dụng, cứ thế đòi mười vạn Hắc Kim tệ, ai dám tùy tiện mua? Hơn nữa, họ cũng không có vật ngang giá.
Hoàn Lang Thiên, Quy Hồn cốc, Kim Dương tộc, cũng không vội ra tay, mà quan sát, suy tính.
Tần Mệnh mặt không biểu cảm đứng đó, ánh mắt không ngừng tìm kiếm trong đám đông. Hắn hội tụ linh lực vào hai mắt, dò xét tỉ mỉ, không bỏ sót một ai. Nhưng quét một vòng hai vòng ba vòng, từ đầu đến cuối không thấy người phụ nữ cài hoa trên đầu, đeo đồ trang sức trước ngực. Trong đám đông ngược lại có một vài người phụ nữ cao khoảng một mét bảy, nhưng cẩn thận nhìn kỹ thì không có gì dị thường.
Hải đường không đến sao? Chẳng lẽ sức hấp dẫn của Cổ Định chưa đủ?
"Hết giờ! Xin cáo từ!" Tần Mệnh đợi đúng nửa canh giờ mà không thấy gì, đành thu hồi Thanh Đồng Cổ Đỉnh. Khi hắn vừa quay người rời đi, chợt để ý đến một người đàn ông ở hàng đầu tiên của khán đài, cách hắn chưa đến ba mươi mét, vô ý thức bước lên phía trước vài bước, dường như rất tiếc nuối, ánh mắt sốt ruột quá mức.
Lòng Tần Mệnh khẽ động, đi thẳng về phía người đàn ông kia.
Người đàn ông lập tức lấy lại bình tĩnh, làm bộ không quan tâm, lẫn vào đám đông tản ra, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Tần Mệnh.
"Cút!" Tần Mệnh vừa bước vào đám đông, bỗng nhiên hét lớn, toàn thân bùng nổ cuồng phong, hất tung hơn mười người xung quanh. Hắn cầm trong tay căn hắc châm, quát chói tai: "Chán sống! Dám hạ độc ta!"
Đám đông hỗn loạn kinh hoảng, kinh ngạc nhìn quanh.
Tần Mệnh cố ý gây rối, khóe mắt lại tập trung vào người đàn ông kia. Cơn cuồng phong thổi đến chỗ hắn, làm chiếc áo bào rộng thùng thình tung bay, lộ ra một bàn tay trắng nõn, móng tay đen kịt. Hắn trông cao lớn, nhưng thực tế mặc rất dày, dưới chân cũng giẫm lên ván gỗ dày.
Người đàn ông vội vàng che áo bào, thấy không ai chú ý, liền lẫn vào đám đông.