“Nơi này còn có thứ gì ngon không?” Tần Mệnh đang rất vưi vẻ, quả nhiên là Thiên Đình, lại có thể tự mình tạo ra Linh Thế!
"Đồ tốt nhiều lắm. Ngươi muốn gì?"
"Để kẻ khác chiếm lợi, chi bằng cho ta hết, ta giữ lại cho Quỷ Đồng."
"Cái này không cần ngươi phải hao tâm tổn trí. Có ta ở đây, ta sẽ giữ lại cho Quỷ Đồng."
"Ngày trước Quỷ Linh Tộc gặp nạn, chỉ có mình ngươi được đưa ra ngoài." Tần Mệnh tiện tay vén cành cây phía trước, bước đi trong khu rừng gập ghềnh: "Bao nhiêu trân bảo trong Quỷ Môn chắc là đều dồn cả lên người ngươi rồi?"
Hải Đường thoáng giật mình, vội nói: "Cũng có một phần, nhưng không nhiều. Lúc đó địch nhân đến quá đột ngột, tình thế nguy cấp, không kịp chuẩn bị gì, với lại không phải chỉ mình ta mang Quỷ Đồng trốn đi."
Tần Mệnh cười: "Lúc nguy cấp mang không được nhiều, nhưng thứ có thể mang chắc chắn là trân quý và quan trọng nhất trong lòng bọn họ. Hải Đường tiền bối, trên người ngươi nhất định mang theo vài món Trấn Tộc chi bảo của Quỷ Linh Tộc. Rất nhiều kẻ bỏ qua Quỷ Đồng, trực tiếp truy bắt ngươi, phần lớn là vì thèm khát những bảo vật trên người ngươi đấy chứ?"
"Ngươi nghĩ nhiều rồi!" Ánh mắt Hải Đường bối rối, không dám nhìn thẳng vào mắt Tần Mệnh.
Tần Mệnh thấy vẻ khẩn trương của nàng, lắc đầu cười: "Đừng căng thẳng vậy, nếu ta muốn cướp thì đã động thủ từ lâu."
Hải Đường cắn răng: "Nếu ngươi có thể bảo vệ Quỷ Đồng, giữ đúng lời hứa, ta sẽ cho ngươi một món."
“Ngươi yên tâm, ta thật không thèm đồ của ngươi đâu."
"Thật chứ?"
"Để dành cho Quỷ Đồng đi."
Hải Đường lén nhìn Tần Mệnh, nhưng không đoán ra thật giả.
"Ta rất tò mò, rốt cuộc ai đã hủy diệt Quỷ Môn? Còn nhổ tận gốc những thế lực thân cận với Quỷ Môn. Trước kia ngươi không chịu nói, bây giờ cũng đến nơi này rồi, nên nói chứ?"
Hải Đường mím chặt môi đỏ, trong lòng trào đâng một nỗi bị thương, xen lẫn sự sợ hãi sâu sắc: "Tam Nhãn Chiến Tộc!"
Ồ? Tần Mệnh giật mình, trách không được lại có năng lực lớn đến vậy!
Tàn Hồn đã giới thiệu qua sự phân bố thế lực của Thiên Đình cho hắn. Tu La Điện, Nam Ẩn Thần Sơn, Bát Hoang Trai, Thiên Long Tộc, Tam Nhãn Chiến Tộc, được gọi chung là ngũ phương 'Tiểu Thiên Đình' bên trong Đông Hoàng Thiên Đình, cũng là những tập thể mạnh nhất chỉ sau Đông Hoàng Chiến Tộc. Nghe nói nếu ngũ phương này liên thủ, đủ sức lật tung cả Thiên Đình, chấm dứt sự thống trị của Đông Hoàng Chiến Tộc. Nhưng ngũ đại 'Tiểu Thiên Đình' đều ở những vị trí khác nhau, đều có ân oán riêng, đều có phong cách riêng, sẽ không liên hợp, vả lại Đông Hoàng Chiến Tộc giám sát rất chặt chẽ, không thể để chúng có cơ hội hợp tác.
Trong đó, Tam Nhãn Chiến Tộc là 'Tiểu Thiên Đình' có sự phân bố rộng rãi nhất, số lượng tộc đàn đông nhất, hiếu chiến nhất. Có thể nói, trên con đường rộng lớn của Đông Hoàng Thiên Đình, phàm là sinh linh nào có thể khai mở được con mắt thứ ba, bất kể là nhân loại hay yêu thú, đều có thể thuộc về Tam Nhãn Chiến Tộc.
"Có thể trấn nhiếp Tam Nhãn Chiến Tộc chỉ có Tu La Điện, Nam Ẩn Thần Sơn, Bát Hoang Trai và Thiên Long Tộc." Hải Đường bất lực lắc đầu, đúng là Tiểu Thiên Đình, là thế lực trên đỉnh Kim Tự Tháp, cũng là thần linh quan sát thiên địa bao la.
Độn Thế Tiên Cung thật ra cũng được.
Bởi vì năm đó Độn Thế Tiên Cung, Bất Hủ Thiên Cung, Vị Ương Cung, ba cung liên hợp, cùng nhau xướng nghị, mới tổ kiến ra liên minh 'ba cung chín ngày mười hai Địa Tông', thực lực bành trướng đến cực hạn, có thể khiêu chiến Đông Hoàng Chiến Tộc, nhưng vì Đông Hoàng Chiến Tộc và Thiên Long Tộc liên thủ chèn ép, thêm vào đó liên minh tồn tại nhiều vấn đề về phối hợp, chưa đến trăm năm đã tan rã. Nhưng ảnh hưởng của tam đại cung vẫn không hề yếu, đều có lời đồn rằng giữa bọn họ có liên hệ bí mật.
Nếu Độn Thế Tiên Cung nguyện ý thu lưu Quỷ Đồng, Tam Nhãn Chiến Tộc chắc chắn phải cân nhắc thật kỹ. Đáng tiếc, Độn Thế Tiên Cung đang ở trạng thái nửa ẩn thế, không thể tiếp nhận lời mời của nàng, càng không thể bị lôi vào biến cố này.
Bọn họ đi mãi, bỗng dừng lại. Phía trước không xa, một con Huyết Văn Hắc Báo vừa đi qua, thân dài năm mét, cường tráng hung hãn, giữa mi tâm có một con mắt đỏ ngòm khép mở, bắn ra lôi điện huyết mang. Không gian xung quanh nó vặn vẹo, cuồn cuộn sát khí kinh khủng, có cảnh giới Thánh Vũ năm trọng thiên.
Ngay khi Tần Mệnh nhìn thấy nó, nó cũng chú ý tới chỗ này, khẽ run run mũi, tiến gần Hải Đường.
Vừa nhắc đến Tam Nhãn Chiến Tộc, thì nó đã đến? Hải Đường bị Hắc Báo nhìn chằm chằm đến hoảng hốt, hô hấp chậm lại.
Huyết Văn Hắc Báo nhìn chằm chằm Hải Đường, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, mùi thuốc! Dù trên người người phụ nữ này trộn lẫn nhiều hương vị tạp nham, nồng nặc, nhưng vẫn ngửi được mùi đan dược, rất giống mùi trên người nữ Luyện Đan Sư đã trốn khỏi Quỷ Môn.
Huyết Văn Hắc Báo vô cùng nghi hoặc, chẳng phải người phụ nữ kia đã bị Tru Thiên Điện bắt đi rồi sao? Lẽ nào chỉ là trùng hợp?
"Nó... nó nhận ra ta?" Giọng Hải Đường run rẩy, ta rõ ràng đã bôi rất nhiều hương đậm để che mùi cơ thể rồi mà.
"Nhạy cảm vậy sao?" Tần Mệnh cũng thấy kỳ lạ.
Huyết Văn Hắc Báo đột nhiên bạo khởi, hướng về phương xa bỏ chạy, trong chớp mắt đã tạo ra mười tám đạo mê ảnh, tản ra các hướng khác nhau.
"Không ổn, đuổi theo!" Hải Đường thất sắc.
"Răng rắc!!" Tần Mệnh há miệng phun ra Huyết Lôi, lao nhanh trong rừng, chớp nhoáng đánh về phía đạo mê ảnh bên trái phía trước.
Tốc độ có nhanh đến đâu, cũng không nhanh bằng lôi điện.
Một tiếng nổ lớn vang lên, đạo mê ảnh nổ tung thành những vệt huyết hoa, Hắc Báo bị Huyết Lôi xé nát đầu, văng ra ngoài. Những đạo mê ảnh còn lại sau khi phóng ra vài trăm mét thì liên tiếp tiêu tán, sụp đổ thành hắc vụ, biến thành năng lượng.
"Sao ngươi biết chắc là đạo đó?" Hải Đường thở phào.
"Sinh mệnh!"
"Cái gì?"
Tần Mệnh kinh nghiệm chiến đấu phong phú, hễ gặp loại võ pháp tàn ảnh này, đừng cố phân biệt linh lực, vì trong khoảnh khắc đó, năng lượng tàn ảnh đều tương tự nhau, hoặc là có vài đạo rất mạnh để đánh lạc hướng. Lúc này có thể dùng truyền thừa của hắn để cảm nhận dao động sinh mệnh, không cần quan tâm đến tình hình linh lực. Bất kỳ võ pháp nào có thể gây nhiễu linh lực, đều khó che giấu sinh mệnh lực.
Hắn đi đến bên cạnh xác Huyết Văn Hắc Báo, móc ra linh hạch Thánh Vũ ngũ trọng thiên, rồi thả ra một lượng lớn Thanh Lôi, xé nát thi thể.
“Ngươi không đọn đẹp đi sao? Cứ để vậy?” Hải Đường khẩn trương, Tam Nhãn Chiến Tộc đã tới? Chắc chắn không chỉ có một con này! Nàng có ác cảm với Tam Nhãn Chiến Tộc, trong lòng có một nỗi sợ hãi không thể kiểm soát.
"Chừa lại chút năng lượng lôi điện, giá họa cho Hoang Lôi Thiên."
"..." Hải Đường há hốc, không biết nói gì hơn.
Tần Mệnh nhẹ nhàng ngụy trang xong, sắc mặt lại không vui: "Ta chẳng phải đã bảo ngươi che mùi cơ thể đi sao?"
"Ta có che mà!"
"Che lại! Đến cả mùi cơ thể cũng không át được, ngươi tính là tông sư luyện đan gì chứ."
Tiếng hí vang vọng không trung, ba mươi con Kim Giác Thiên Mã bay vọt qua đám mây, phóng tới khu rừng sâu, chúng không hề che giấu khí thế, thậm chí còn cố ý phóng thích, áp lực giống như mưa to trút xuống. Mỗi con ngựa đều thần tuấn hùng tráng, mặc áo giáp vàng óng, trên lưng cưỡi nam nữ có khí thế cường thịnh, đằng đằng sát khí.
Tần Mệnh ngẩng đầu nhìn: "Hoàn Lang Thiên lúc nào cũng phô trương vậy sao?"
"Bọn họ không chỉ phô trương, mà còn kiêu ngạo cao quý, nhưng bọn họ có tư cách. Trong chín ngày, Hoàn Lang Thiên không phải mạnh nhất, nhưng lại có truyền thừa lâu đời nhất, và luôn đồng tiến thối với Hỏa Vân Thiên. Liên hợp lại không thua gì Hoang Lôi Thiên."
Sự hỗn loạn ở Ám Nguyệt U Lâm tiếp tục tăng lên, ngày càng có nhiều cường giả tràn vào nơi này, rất nhiều thế lực hàng đầu liên tiếp giáng lâm. Ngay cả những thế lực Ngũ Hành Thiên vốn kín tiếng cũng lộ diện trong rừng sâu, gây ra oanh động.
Thời gian trôi qua, mọi người lục tục kéo về Ám Nguyệt Hẻm, nơi sâu nhất của Ám Nguyệt U Lâm, khe núi sâu hơn mười dặm, không thấy đáy, chính là lối vào Quỷ Môn.