“Ưa? Ngươi có biết đây là ai ra lệnh không... Oa...”
Tần Mệnh đột ngột tung chưởng, đánh thẳng vào ngực gã tráng hán. Sức mạnh khủng khiếp khiến bàn tay hắn lún sâu vào da thịt, gã tráng hán kêu thảm một tiếng, bay khỏi mặt đất, miệng phun đầy máu.
Tiếng ồn ào trong đại sảnh im bặt. Tiếng gã tráng hán ầm ầm đụng nát một trụ băng, liên tiếp xô đổ hàng loạt bàn Băng Tinh. Ngực gã vỡ vụn, miệng mũi bê bết máu, nằm vật ra đó hồi lâu không gượng dậy nổi.
"Ai vậy? Ra tay ác thật."
"Vương Chiến! Chính là Vương Chiến uống liền hai vò Anh Hùng Huyết đấy!"
"Ôi chao, sao lại đụng phải hắn tồi."
Đám đông xì xào bàn tán, có kẻ hả hê, có kẻ mặt mày ủ dột. Đám thuộc hạ của gã tráng hán tiến về phía Tần Mệnh: "Vương Chiến tiền bối, xin thứ lỗi nếu có mạo phạm, nhưng chúng tôi phụng lệnh Hoàn Lang Thiên điều tra Hải Đường, mong ngài phối hợp."
"Phụng mệnh? Hoàn Lang Thiên đích thân hạ lệnh cho các ngươi?"
"Cái này... ha ha, cũng gần như vậy thôi."
Tần Mệnh nhếch mày liếc hắn, lắc đầu cười: "Ngu xuẩn."
Tên cầm đầu sầm mặt, cố nén giận: "Toàn bộ Đông Cốc Chi Môn đều đang điều tra, không ai thoát được đâu, mong ngài phối hợp."
"Ta phối hợp? Mắt ngươi mù à, hay đầu óc úng nước? Ta có phải Hải Đường hay không, còn cần các ngươi tra?"
Vẻ mặt đám người có chút lúng túng, nhưng rất nhanh lại chú ý đến Hải Đường: "Hình dáng hắn rất giống Hải Đường, cần phải kiểm tra."
"Nể mặt các ngươi à? Em trai ta là nam hay nữ, có phải Hải Đường hay không, ta không rõ sao? Đến lượt các ngươi tra à!"
"Vương Chiến tiền bối, cảnh giới ngài cao, chúng tôi không dám đắc tội, nhưng đây là lệnh của Hoàn Lang Thiên, ngài cao hơn nữa cũng không thể cao hơn bọn họ được, ha ha. Chúng tôi không biết ngài là ai, càng không biết em trai ngài là ai, chúng tôi chỉ tin vào mắt mình." Tên cầm đầu cũng là hạng hung hăng, chẳng hề sợ Tần Mệnh.
“Nếu ta không cho thì sao?" Tần Mệnh đặt chén rượu xuống, ngẩng đầu nhìn hắn.
Tên cầm đầu nghênh đón ánh mắt Tần Mệnh: "Việc này không do ngài quyết định, toàn thành đều phải tra, không ai là ngoại lệ."
"Chính các ngươi có tự tra mình không?"
"Chúng tôi? Ha ha, chúng tôi có tra."
"Nhưng ta không tra đấy, cởi quần áo ra, để ta xem một chút?"
Gã đàn ông cười ha hả: "Nếu Vương Chiến tiền bối muốn xem, anh em cởi áo ngoài ra hết."
Một đám người, bất kể nam nữ, đều cởi áo ngoài, để lộ thân thể cường tráng hoặc lớp áo lót bên trong: "Ngài thấy rõ chưa?"
"Đã không phải, vậy thì cút đi."
"Ha ha, chúng tôi đã chứng minh được sự trong sạch, còn vị em trai này của ngài thì sao?"
"Ta có nói là cho các ngươi kiểm tra đâu?"
"Vậy thì có chút chơi xấu rồi."
Tần Mệnh cười ha hả nhìn bọn hắn: "Nể mặt các ngươi? Trông ta giống kẻ dễ bị bắt nạt lắm à? Ta không biết Hoàn Lang Thiên có thể làm gì ta, nhưng ta biết ta có thể làm gì các ngươi! Một tờ Huyền Thưởng Lệnh của Hoàn Lang Thiên, các ngươi tưởng là Miễn Tử Kim Bài chắc? Nhìn cái mặt mày bặm trợn, quen thói kiêu căng rồi, nhưng ở chỗ ta... vô dụng."
"Vương Chiến tiền bối, ngài đang tự tìm phiền phức đấy."
"Thật sao?"
Tên kia tiến lên một bước: "Còn không phải sao?"
Tần Mệnh cười lắc đầu, đột nhiên tung một cước, răng rắc, đá nát đầu gối gã.
Gã kêu thảm thiết, quỵ xuống đất, mặt trắng bệch. Tần Mệnh tóm lấy cổ hắn: "Làm người có thể ngông cuồng, nhưng trước tiên phải có não. Ta bảo ngươi cút, ngươi coi như gió thoảng bên tai à?"
"Ta là phụng..."
Tần Mệnh giật mạnh cổ gã, một chưởng đẩy ra luồng khí cuồng bạo, đánh vào người gã.
Kình lực cuồng bạo như núi lớn giáng xuống, gã kêu thảm, bay ngang ra, nằm sấp trên mặt đất run rẩy toàn thân, trông như bị vô số mãnh thú giày xéo, máu thịt nhầy nhụa.
Đại sánh bỗng chốc im phăng phắc, mọi người hít vào một ngựm khí lạnh.
Tần Mệnh nhìn mấy người còn lại: "Ta có chữ 'cút', là muốn nghe bây giờ, hay để ta đánh xong rồi nói?"
Đám người nuốt nước bọt, sợ hãi lùi lại hai bước, cõng hai gã đồng bọn bị thương nặng bỏ chạy.
Những kẻ lảng vảng điều tra còn lại trong đại sảnh cũng trao đổi ánh mắt rồi xám xịt rút lui.
Tần Mệnh nâng chung trà lên, ra hiệu Hải Đường: "Cứ ăn uống thoải mái, đừng để ý."
Hải Đường thật sự không hiểu nổi Tần Mệnh: "Ngươi là thật không sợ, hay là..."
"Đây không phải vấn đề có sợ hay không, đã muốn giả vờ thì phải ra dáng, muốn cứng rắn thì phải cứng rắn triệt để. Trong khi mọi người đều cho rằng ngươi là 'Hải Đường' nên ra sức che giấu, thì kẻ cao ngạo ngược lại sẽ không bị chú ý." Tần Mệnh nháy mắt, cười hỏi Tần Lam: "Ba ba nói có lý không con?"
"Ba ba con nhất." Tần Lam ậm ờ đáp, tiếp tục chăm chú tết tóc.
Khi đám người kia mang theo giận dữ chạy đến Hoàn Lang Thiên cáo trạng, Cừu Tử Thích chẳng mấy bận tâm. Hắn chỉ xem Tần Mệnh là một kẻ thú vị trong Đông Cốc Chi Môn mà thôi, hoàn toàn không liên hệ gì đến Hải Đường, nên chẳng hề nghĩ ngợi đến hướng đó.
Kim Dương Tộc càng không để ý đến chuyện này, hai huynh đệ Tần Mệnh từng uống rượu với họ, còn gì mà phải tra, cũng không nghĩ đến Hải Đường.
Cuộc thẩm tra rầm rộ ngày càng hỗn loạn, cửa ngõ cứ điểm bị phong tỏa, cổ thành gần như tê liệt, mọi người đều vội vàng điều tra. Hoàn Lang Thiên và Kim Dương Tộc lên hợp trấn thủ cứ điểm, mỗi bên canh giữ một cửa hông. Họ chọn ra một số người chắc chắn không phải Hải Đường, cũng không có khả năng liên hệ với Hải Đường, thô bạo đuổi ra ngoài, không ngừng giảm bớt số người trong thành.
Đến xế chiều, Tần Mệnh dẫn Hải Đường đi qua con đường hỗn loạn, đánh bay những kẻ không có mắt, một đường tiến đến cửa cứ điểm.
Tim Hải Đường đập thình thịch, âm thầm hít sâu. Đây là cách ngươi nói sao? Nghênh ngang đi ra ngoài?
"Mù mắt chó của ngươi!" Tần Mệnh tóm lấy kẻ tiến đến dò xét Hải Đường, vung mạnh hắn ra xa mấy chục mét, rồi quát lớn đồng bọn của hắn: "Cút!!"
Đám đông hỗn loạn xung quanh lập tức dạt ra, tạo thành một khoảng trống.
"Vương Chiến?" Dưới cửa hông bên trái, Cừu Tử Thích đang đích thân thẩm tra những người bị đuổi ra, hơn mười cường giả Hoàn Lang Thiên cưỡi Kim Giác Thiên Mã, bảo vệ ở đó, đều đồng loạt nhìn sang.
Ở cửa hông bên kia, người Kim Dương Tộc cũng chú ý đến đây, đều nhận ra Tần Mệnh, lộ vẻ hiếu kỳ và dò xét. Gã đàn ông uống liền hai vò Anh Hùng Huyết này chắc chắn sẽ gây chấn động Kim Dương Tộc, có lẽ các lão nhân trong tộc sẽ phái người mời hắn đến làm khách. Sau đó... thì xem họ giao nộp người bạn này, hay ủ một vò Anh Hùng Huyết dữ dội hơn.
Tần Mệnh đi về phía Hoàn Lang Thiên, trong lòng hỏi tàn hồn: "Vợ của Cừu Thiên Trạch tên gì?"
"Ngươi lại muốn làm gì?"
"Sống mà đi ra thôi!"
"Nói."
"Ta chỉ biết chuyện từ ba mươi năm trước, Cừu Thiên Trạch khi đó cưới một người tên Lưu Vi Y, hiện tại còn sống hay không thì không rõ."
Tần Mệnh không để lộ dấu vết hỏi Hải Đường: "Chính thê của Cừu Thiên Trạch là Lưu Vi Y?"
"Hình như vậy, không rõ lắm." Hải Đường sống lâu ở Quỷ Môn, toàn bộ tinh lực đều dành cho Luyện Đan, đối với những chuyện khác không để tâm lắm. Hơn nữa Thiên Đình tông môn bộ lạc đông đảo, nhân vật quan trọng đếm không xuể, nhớ kỹ tốn sức, ai còn nhớ đến những người phụ nữ sau lưng cường giả.
Cừu Tử Thích cưỡi Kim Giác Thiên Mã nghênh đón Tần Mệnh: "Vương Chiến tiền bối, ngài muốn rời đi sao?"
"Có chút việc cần giải quyết." Tần Mệnh đi thẳng tới, không đợi Cừu Tử Thích mở miệng thẩm tra, nói thẳng: "Cho ta gửi lời hỏi thăm Vi Y, mấy năm nữa, ta sẽ đến thăm bà ấy."
Cừu Tử Thích suýt cắn phải đầu lưỡi. Vi Y? Mẫu thân của ta? Người này quen biết mẫu thân ta?
Cừu Tử Thanh đang chán chường cũng kinh ngạc: "Rốt cuộc ngươi là ai?"
"Ta họ Vương, gọi ta Vương Thúc!" Tần Mệnh đứng trước cửa, nhíu mày, vẻ mặt khó chịu: "Mở cửa!"
Các cường giả Hoàn Lang Thiên canh cửa kính cẩn, thu liễm vẻ ngạo khí. Người này quen biết tộc trưởng thì thôi, lại còn quen biết cả tộc trưởng phu nhân? Nghe giọng điệu này, năm xưa chắc chắn có uẩn khúc gì đây?
"Sao, ta còn không mở được cái cửa này à?" Tần Mệnh quay lại nhìn Cừu Tử Thích.
Cừu Tử Thích miễn cưỡng nở nụ cười: "Vương... Vương Thúc, ngài quen mẫu thân ta bằng cách nào?"
"Không nên biết thì đừng hỏi. Ngươi về nói với Vi Y, Vương Chiến ta còn sống, Vương Thụy cũng còn sống. Tối đa ba năm, ta sẽ đến Hoàn Lang Thiên thăm bà ấy." Tần Mệnh ra vẻ uy nghiêm lãnh ngạo, trong ánh mắt vừa đúng toát ra một chút đau thương, và sự kiên nghị sau nỗi đau đó.
Hải Đường cũng bị Tần Mệnh làm cho sửng sốt, tâm cơ này, mặt dày này, diễn xuất này, tuyệt! Xem ra là làm không ít rồi! Nhưng nếu tương lai Cừu Tử Thích kịp phản ứng, chẳng phải sẽ truy sát ngươi đến cùng sao?