Lại một ngày bận rộn trôi qua.
Khi màn đêm buông xuống, Vương Bạt mệt mỏi trở về Vạn Pháp Phong.
Vừa đặt chân lên Vạn Pháp Phong, hắn khựng lại.
Trong phòng Diêu Vô Địch, đèn vẫn sáng.
"Sư phụ về rồi?"
Vương Bạt mừng rỡ khôn xiết.
Diêu Vô Địch cảm nhận được khí tức của Vương Bạt, bước ra khỏi nhà.
Nhìn Vương Bạt tuy hao tổn pháp lực, nhưng Vạn Pháp mẫu khí trong đan điền lại hùng hậu, ngưng thực, ông hài lòng gật đầu:
"Xem ra những ngày vi sư vắng nhà, con không hề lười biếng."
Vương Bạt vốn còn kích động, thấy Diêu Vô Địch thì bình tĩnh lại, chỉ vào chiếc bàn cách đó không xa, nói:
"Sư phụ, uống chút gì chứ?”
"Được!"
Diêu Vô Địch cười lớn, phi thân đáp xuống trước bàn.
Chưa đợi Vương Bạt sắp xếp, Bộ Thiền đã chuẩn bị xong chén đĩa, thịt rượu.
Diêu Vô Địch trừng mắt nhìn Vương Bạt: "Sao cứ để con dâu động tay vào việc này?"
Bộ Thiền cười nói: "Sư phụ, chỉ là chút đồ ăn thôi mà, hợp khẩu vị chứ ạ?”
Diêu Vô Địch tuy không thu Bộ Thiền làm đệ tử, nhưng vì Vương Bạt, Bộ Thiền cũng gọi ông là sư phụ.
"Ha ha, mùi vị không tệ... Chỉ là rượu này, chậc, vẫn là rượu của Tiểu Hà ngon hơn chút."
Trong mắt Diêu Vô Địch thoáng hiện nét hoài niệm.
Vương Bạt nghe vậy không biết nói gì, với oán khí của Hà Tửu Quỷ dành cho Diêu Vô Địch, chắc chắn ông không có cơ hội nếm rượu của gã đâu.
Bữa ăn diễn ra trong tiếng cười nói, Diêu Vô Địch kể chuyện phiêu lưu của mình.
Khi Vương Bạt nghe Diêu Vô Địch một mình đánh chết tám tu sĩ Nguyên Anh của Đại Yến Nguyên Thủy Ma Tông, trong đó có cả đệ nhất Thánh Tử, hắn ngây người.
"Chẳng lẽ sư phụ nhận nhiệm vụ đánh bại Đệ Nhất Thánh Tử của Nguyên Thủy Ma Tông?"
"Ồ, con biết chuyện này à?"
Diêu Vô Địch có chút bất ngờ.
Vương Bạt gật đầu, không nói rằng mình muốn kiếm công huân nên mới đến nhiệm vụ đường, mà kinh ngạc thốt lên:
"Nhiệm vụ đó có tận ba mươi ngàn công huân thưởng lận mà..."
Nghe vậy, sắc mặt Diêu Vô Địch hơi cứng lại, rồi lảng sang chuyện khác.
Vương Bạt không nghĩ nhiều, sư phụ kiếm công huân là chuyện của sư phụ, dù hắn cũng muốn chiếm chút lợi từ sư phụ, nhưng từ khi biết rõ tình hình Vạn Pháp mạch, hắn đã điều chỉnh lại tâm tính.
Họ trò chuyện đến nửa đêm.
Sau khi kết thúc, Diêu Vô Địch gọi Vương Bạt vào phòng.
"Sư phụ."
"Ừ, cầm lấy."
Diêu Vô Địch đưa cho hắn một pháp khí chứa đồ.
Vương Bạt nghi ngờ mở ra, thấy toàn là tài nguyên tu hành Ngũ Hành mà hắn tìm khắp phường thị không có.
“Đây là. Không Tinh Mộc, Trường Sinh Mộc, Tủy Tâm Mộc.”
"Đây là Hải Uyên Thạch, Quỷ Thủy Tinh Hoa... Kim Dương Tán... Mậu Kỷ Hôi Thạch... Xích Viên Hồn Đẳng..."
Vương Bạt ngẩng đầu, nhìn Diêu Vô Địch với vẻ kinh ngạc.
Diêu Vô Địch đắc ý nói:
"Số tài nguyên này đủ để con tu hành Ngũ Hành Chi Đạo đến Kim Đan! Ha ha, không ngờ tới chứ?"
Vương Bạt liên tục gật đầu.
Thật sự ngoài dự liệu của hắn.
Với nhiều linh vật như vậy, ít nhất trước khi đạt Kim Đan, hắn không cần lo lắng về tài nguyên Ngũ Hành nữa.
Hắn mừng rỡ hỏi: "Sư phụ lấy đâu ra nhiều công huân thế... Là từ nhiệm vụ trước kia ạ?"
Diêu Vô Địch ho khan một tiếng: "Đừng đánh giá thấp sư phụ con, vi sư cũng có chút tích cóp."
Nói rồi, ông lại lấy ra một pháp khí chứa đồ khác.
Vương Bạt chấn kinh.
Vẫn còn nữa?
Hắn nhận lấy, thần thức dò vào, rồi sững sờ.
Ngẩng đầu nhìn Diêu Vô Địch, mắt lộ vẻ kinh ngạc.
"Sự phụ, đây chăng lẽ là."
"Không sai."
Diêu Vô Địch vuốt râu, khẳng định suy đoán của Vương Bạt:
"Đây là ta chuẩn bị cho con, công pháp và tài nguyên tu hành loại bản chất thứ sáu."
Ông mỉm cười, nhưng lòng đau như cắt.
Mười vạn sáu ngàn điểm công huân của tai
Bay sạch rồi!
Giờ ông mới hiểu vì sao sư phụ luôn cau có với mình... Chi quá nhiều công huân cho người khác, dù là đệ tử thân truyền, cũng xót chứ!
Vốn đã nghèo rồi.
Lần này lại nghèo đến tận đáy.
Nhưng không còn cách nào, ông biết Vương Bạt còn non nớt, chỉ dựa vào việc tự kiếm công huân thì không biết đến bao giờ mới luyện thành Vạn Pháp Nhất Ý Công.
Là sư phụ, ông phải bỏ ra nhiều hơn.
Và những gì ông có thể giúp Vương Bạt, có lẽ chỉ có vậy, vì lần này đi Tây Hải Quốc...
Nghĩ đến tình hình Tây Hải Quốc, lòng Diêu Vô Địch nặng trĩu.
Ông không sợ giao chiến với tu sĩ Hóa Thần, một đối một, ông có thể thoát khỏi tay họ.
Nhưng tuổi thọ của ông không còn nhiều, lần này đi Tây Hải Quốc, không biết ngày về.
Có lẽ có cơ hội bước vào cảnh giới mơ ước, hoặc... bỏ mình nơi xứ người.
Chết thì chết thôi, sống đến giờ, ông cũng không quá sợ.
Nhưng Vương Bạt còn quá non nớt, bây giờ mới chỉ nhập môn Vạn Pháp Nhất Ý Công, nếu ông bỏ mình, sau này không ai chỉ điểm cho con đường tu hành của nó... Đó là điều ông lo lắng.
Vậy nên, dù hao phí hết công huân, chuẩn bị đủ tài nguyên cho Vương Bạt thành tựu Kim Đan, ông vẫn cảm thấy có lỗi.
Dù sao, Kim Đan Cảnh, ở Vạn Pháp mạch, chỉ là khởi đầu.
Nhưng ông không thể nói rõ những điều này với Vương Bạt, Diêu Vô Địch cười ha hả:
"Sư phụ ta được tông chủ đích thân mời đến Tây Hải Quốc, ban đầu ta không muốn đi, vì không có ta, không ai chỉ điểm con tu hành.
Nhưng không còn cách nào, tông chủ quá khách khí, liên tục thỉnh cầu trước mặt mọi người, ta không thể từ chối... nên đành đồng ý."
"Một khi đã đồng ý, những việc khác cũng dễ giải quyết, con cứ an tâm tu hành Ngũ Hành công pháp, nếu thiếu tài nguyên thì phiền toái, nên ta chuẩn bị trước cho con..."
"Nhưng đừng quá lười biếng, đợi ta từ Tây Hải Quốc trở về, nếu con làm ta không hài lòng, ta sẽ trục xuất khỏi sư môn”
Vương Bạt nghe vậy, dù biết ông đang khoác lác, nhưng lòng vẫn ấm áp.
Rồi cẩn thận thu pháp khí chứa đồ.
Diêu Vô Địch nghiêm mặt nói: "Trong này là loại bản chất thứ sáu ta chuẩn bị cho con – gió."
"Trong giai đoạn Trúc Cơ, sau khi con luyện Ngũ Hành công pháp đến viên mãn, gió là lựa chọn thích hợp nhất để dung nhập vào Vạn Pháp Nhất Ý Công, so với lôi, băng cực đoan, phong tuy bạo ngược, nhưng cũng có lúc nhu hòa."
"Công pháp là «Thần Tú Phong - Thừa Phong Lục Ngự», có thể tu luyện đến Hóa Thần. Số tài nguyên này cũng đủ để con tư hành đến Kim Đan.”
"Khi con luyện sáu loại công pháp đến Trúc Cơ viên mãn, con có thể cân nhắc tiếp tục dung nhập loại khác, hoặc trực tiếp tiến vào Kim Đan, rồi mới dung nhập loại thứ bảy, thứ tám."
"Đương nhiên, nếu có thể hoàn thành ở Trúc Cơ thì nên cố gắng, càng về sau càng khó dung nhập, và..."
Nghe Diêu Vô Địch dặn dò cẩn thận, Vương Bạt đột nhiên lên tiếng:
"Sư phụ... Người không định trở về sao?"
Không khí im lặng.