Vương Bạt vô thức cầm lấy bốn mai ngọc giản trên bàn, trong lòng dâng lên một suy đoán khó tin.
Hắn lấy một viên, dán lên mi tâm.
Thần thức quét qua, vẻ kinh ngạc hiện rõ trên mặt Vương Bạt:
"« Chân Dương Mậu Thổ Kinh »!"
Đúng là một trong những công pháp Ngũ Hành được « Vạn Pháp Nhất Ý Công » đề cử.
Hãn mừng rỡ khôn xiết.
Vội vàng dán nốt ba viên còn lại lên trán.
"« Thái Ất Hỏa Chân Quyết »."
"« Kim Quang Cửu Nguyên Công »."
"« Thanh Đế Chủng Thần Quyết »!"
Bốn mai ngọc giản này quả thực là những công pháp Ngũ Hành phù hợp nhất với « Vạn Pháp Nhất Ý Công ».
Mỗi một môn đều có thể tu hành đến Hóa Thần, thậm chí Luyện Hư.
Bất kỳ môn công pháp nào trong số đó, nếu đặt ở Đại Tấn, sẽ bị vô số tu sĩ tranh giành.
Thậm chí có thể dẫn đến diệt môn.
Mà giờ khắc này, những bảo vật trân quý như vậy lại đang lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay hắn.
"Sư phụ, người lấy được chúng từ đâu vậy?”
Vương Bạt nghi hoặc không thôi.
Hai người vừa bái phỏng tứ phong tối qua, đều bị từ chối, kết quả ngày hôm sau sư phụ đã mang về bốn bản công pháp.
"Chẳng lẽ sư phụ dùng công huân đổi? Hay là..."
Vương Bạt suy đoán.
Không buồn dùng điểm tâm, hắn định rời khỏi Vạn Pháp Phong, đến Linh Thực Bộ, chợt nghe tiếng Diêu Vô Địch:
"Đồ nhi ngoan, lại đây một chút."
Vương Bạt ngẩn ra, lập tức đến phòng Diêu Vô Địch.
Diêu Vô Địch vẫn khoác áo ngoài.
Thấy Vương Bạt đến, Diêu Vô Địch khẽ động tâm niệm, cửa phòng lập tức đóng lại, rồi đột ngột bấm niệm pháp quyết, y phục phồng lên, ánh sáng ẩn hiện.
"Sư phụ, đây là.
Vương Bạt giật mình.
Nhưng lý trí bảo hắn không nên lập tức bỏ chạy.
Diêu Vô Địch nhìn hắn, ánh mắt lóe lên vẻ vui mừng, rồi khẽ quát:
"Đi!"
Áo bào xé gió, từng đạo đường vân huyền điệu bay ra, nhanh chóng tràn vào đan điền Vương Bạt.
Nhưng Vương Bạt không cảm nhận được bất kỳ biến hóa nào.
"Đây là một tiểu pháp thuật ẩn giấu Vạn Pháp Mẫu Khí... Trừ phi có tu sĩ Hóa Thần nhìn ngươi ở cự ly gần, nếu không ai phát hiện ra tiến độ tu luyện « Vạn Pháp Nhất Ý Công » của ngươi."
Diêu Vô Địch trầm giọng giải thích.
Vương Bạt ngẩn người, rồi kinh hãi: "Sư phụ, lẽ nào trong tông có người muốn hại chúng ta..."
“Nghĩ gì vậy."
Nhận ra bóng ma quá khứ ám ảnh đồ đệ, Diêu Vô Địch cười lớn: "Đây không phải Trần Quốc, Yến Quốc, đều là đồng môn, không ai dám làm gì chúng ta đâu..."
Nhưng nhìn ánh mắt như đã nhìn thấu tất cả của Vương Bạt, nụ cười Diêu Vô Địch dần cứng lại, cuối cùng bất đắc dĩ nói:
"Thôi được thôi được... Đúng là có người không ưa hai thầy trò ta... Không, phải nói là không ưa sư phụ ngươi mới đúng."
"Nhưng yên tâm đi, không ai thật sự làm gì chúng ta đâu, nhiều nhất là như Linh Uy Tử tối qua, không chịu phối hợp thôi."
Vương Bạt khẽ nhíu mày: "Mấy vị sư thúc tối qua là cố ý?”
"Cũng không hẳn, nhưng đồ nhi cứ yên tâm, mấy đứa nhãi ranh đó bị ta dạy dỗ một trận rồi! Mấy thằng oắt con... Khụ, đám tiểu tử đó, ta lâu không ra tay, chúng quên mất Diêu Vô Địch này lợi hại thế nào."
Diêu Vô Địch đắc ý nói.
Vương Bạt hiểu ra.
Bốn mai ngọc giản vừa rồi, hiển nhiên là lão đầu tử lấy được từ tay tứ phong phong chủ.
Cũng phù hợp với suy đoán của Vương Bạt.
Nhưng Vương Bạt chần chừ:
"Nhưng trong tông không phải cấm động thủ sao? Động thủ sẽ dẫn tới Thiếu Âm Sơn..."
Thiếu Âm Sơn chủ quản thưởng phạt sinh sát, tu sĩ trong tông vi phạm quy tắc đều do họ phán quyết trừng phạt.
Trương Bao ở Nhân Đức Điện đã nói về điều này khi hắn nhập tông.
“Hắc, sư phụ ngươi tự có điệu kế.”
Diêu Vô Địch chỉ vào đầu, dương dương đắc ý.
Thấy vậy, dù còn lo lắng, nhưng Diêu Vô Địch ở trong tông lâu hơn hắn rất nhiều, chắc chắn hiểu rõ quy củ, hẳn là sẽ không chịu thiệt.
Diêu Vô Địch xua tay:
"Đi đi, tranh thủ thời gian bận việc đi, ở Linh Thực Bộ học hỏi cho tốt."
Vương Bạt ngẩn người, cảm thấy Diêu Vô Địch có vẻ hơi vội vàng, nhưng không nghĩ nhiều, cáo từ rời đi, đến Linh Thực Bộ.
Sau khi Vương Bạt đi.
Mặt Diêu Vô Địch sa sầm.
Vội vã vén áo bào, vô số đường vân cuồn cuộn trên cơ bắp cuồn cuộn, nhưng giờ phút này lại có vài chỗ trống không, đường vân không ngừng vặn vẹo quanh chỗ trống, nhưng không thể lấp đầy.
"Tê... Linh Uy Tử lũ đầu đường xó chợ đúng là phế vật!"
Diêu Vô Địch chửi nhỏ, vội lấy từ nhẫn trữ vật linh được bôi ngoài da.
Mấy đạo lưu quang lóe lên rồi biến mất.
Vương Bạt đáp xuống giữa biển xanh, bay thẳng đến dãy phòng trúc.
"Vương Chấp Sự!"
"Ách, ha ha, là Tiểu Triệu à..."
"Vương Chấp Sự tốt!”
Chưa vào phòng trúc, đã có không ít tòng sự Linh Thực Bộ chủ động chào hỏi Vương Bạt.
Không chỉ tòng sự, nhiều chấp sự cũng khách khí với hắn.
Không ai lạnh nhạt vì tu vi Vương Bạt thấp hơn họ.
Vương Bạt trước kia còn thấy lạ, giờ thì quen rồi.
Vừa vào phòng trúc, hắn thấy đám tòng sự đang xử lý linh quả và linh mễ trước pháp khí luyện chế của mùnh.
Đây là công việc thường ngày của Linh Thực Bộ, sau khi hoàn thành chỉ tiêu mỗi tháng, họ có thể tự sắp xếp thời gian.
Linh quả và linh mễ là nguyên liệu linh thực phổ biến nhất, tu sĩ Luyện Khí cũng có thể luyện chế, chỉ là chậm hơn thôi.
Vương Bạt là chấp sự, đương nhiên cũng có nhiệm vụ.
"Tám trăm phần Hoa Quả Mễ Túy... Xem ra phải tăng tốc một chút."
Vương Bạt nhìn nguyên liệu trước mặt, thầm nghĩ.
Đương nhiên, nhiệm vụ của chấp sự không chỉ có vậy, họ còn phải hướng dẫn những tòng sự khác luyện chế.
Nếu có người mới, còn phải dạy dỗ.
Nhưng với Vương Bạt, người có kinh nghiệm luyện chế phong phú và dần nắm được bí quyết luyện chế linh thực, thì đây không phải là việc khó.