Diêu Võ Địch thấy Vương Bạt có vẻ ngộ ra điều gì, ánh mắt sáng lên, bèn cười hỏi:
"Thế nào, ngộ ra rồi sao?"
Vương Bạt vừa gật đầu, vừa lắc đầu:
"Lời Đường sư thúc vừa nói rất đúng, nắm giữ bản chất, liền có thể nắm giữ đạo pháp tương ứng."
"Nhưng những bản chất này, hẳn không chỉ có âm dương ngũ hành, mà còn có những thuộc tính mà chúng ta chưa từng tiếp xúc."
“Chi là, những thứ này, dường như không giống với lúc sư phụ tiêu diệt đám tu sĩ Hương Hòa Đạo trước đây. Lúc đó sư phụ đường như không hề vận dụng bất kỳ pháp thuật nào."
Diêu Vô Địch cười: "Chuyện này phức tạp lắm."
"Nói đơn giản, tu hành Vạn Pháp Chi Đạo phải trải qua ba giai đoạn."
"Giai đoạn thứ nhất, là không ngừng học tập, học hỏi điểm mạnh của người khác, hiểu càng nhiều càng tốt, cố gắng dung nhập vào hệ thống Vạn Pháp của mình. Đồng thời không ngừng củng cố căn cơ, dù sao Vạn Pháp chỉ là biểu tượng, trước hết phải có căn cơ hùng hậu để khống chế Vạn Pháp, đó mới là điều cốt yếu."
"Giai đoạn thứ hai, là vận dụng. Lúc này, khi đối mặt với công kích của người khác, con có thể dễ dàng thi triển thủ đoạn tương ứng để đối phó, gần như không bị khắc chế, cũng hầu như không có nhược điểm nào. Lúc này, con đã có thể đạt tới cảnh giới 'Vạn pháp là ta', mọi biến hóa của Vạn Pháp đều có thể tùy tâm sở dục."
“Giai đoạn thứ ba, là Vạn Pháp hợp nhất, cũng là cảnh giới vô ngã của Vạn Pháp. Không còn câu nệ vào hình thức, mà trực chỉ bản chất. Ta hiện tại, chính là ở giai đoạn thứ ba
Vương Bạt chợt bừng tỉnh.
Đối với Vạn Pháp Chi Đạo, cậu cũng mơ hồ hiểu ra.
Nói một cách đơn giản, nắm giữ càng nhiều "bản chất", Vạn Pháp Chi Đạo càng mạnh mẽ.
Mà cái gọi là bản chất, chính là âm dương ngũ hành, phong lôi tuyết điện...
Lời Đường Tịch nói không sai, thiên hạ vạn pháp, cuối cùng vẫn chỉ là sự tổ hợp và biến hóa của những thuộc tính này mà thôi.
Đương nhiên, giữa trời đất còn vô vàn điều chưa biết, chắc chắn không chỉ có những thuộc tính này.
Dù thế nào, khi nghe được một phương pháp tu hành linh hoạt và cường đại như vậy, Vương Bạt không khỏi sinh lòng khao khát, chỉ hận không thể lập tức bắt đầu tu luyện.
Pháp môn cậu đang tu luyện không phù hợp với cậu, đọc rất nhiều công pháp khác cũng đều trong tình trạng tương tự.
Mà Vạn Pháp Chi Đạo, rất có thể sẽ giải quyết được vấn đề này.
Đúng lúc Vương Bạt đang kích động trong lòng, Diêu Vô Địch lại tiếc nuối nói:
"Đáng tiếc, hiện tại ta vẫn chưa thể truyền thụ môn phương pháp tu hành này cho con."
Vương Bạt ngẩn người.
Không thể dạy, vậy bây giờ sư phụ nói làm gì?
Lòng con đã trót mong chờ rồi...
Diêu Võ Địch giải thích:
"Theo quy củ của tông môn, dù ta đã thu con làm đồ đệ, nhưng nếu con chưa chính thức gia nhập tông môn, ta không thể truyền thụ Vạn Pháp Chi Đạo cho con."
"Chỉ khi nào con vượt qua khảo hạch cuối cùng, chính thức ghi tên vào Vạn Tượng Tông, mới được."
Vương Bạt hiểu ra, gật đầu, miễn cưỡng chấp nhận lý do này, rồi tò mò hỏi: "Sư phụ, khảo hạch này khó không ạ?"
"Khảo hạch..."
Diêu Võ Địch ngập ngừng, thật sự không biết nên nói thế nào.
Dù sao, ông cũng không rõ lắm về độ khó của khảo hạch này.
"Khó thì cũng không khó."
Đường Tịch cuối cùng cũng hồi phục tinh thần, nghe vậy liền chen vào:
"Khảo hạch nhập tông là khảo hạch tâm tính của tu sĩ, để phòng ngừa kẻ có dụng tâm khác trà trộn vào tông môn."
“Con không cần lo lắng, với tình hình của con, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì."
Vương Bạt nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy không biết khi nào thì khảo hạch diễn ra..."
"Lúc nào cũng được."
Đường Tịch lắc đầu: "Nhưng địa điểm khảo hạch ở trong tông, nếu chỉ dựa vào truyền tống trận thông thường và phi hành, e rằng phải mất một thời gian dài mới đến được. Hơn nữa, đạo lữ của con vừa mới bắt đầu luyện hóa linh tài, không nên đi xa quá."
“Ta đề nghị hai con đợi thêm hơn một năm, đến khi tầng ba của Linh Lung Quỷ Thị chính thức mở ra, lúc đó truyền tống trận đến tông môn cũng sẽ mở ra.”
"Cái này..."
Vương Bạt nhìn về phía Diêu Vô Địch.
Cậu tự nhiên là có thể, vì sức khỏe của Bộ Thiền, cậu cũng sẽ chọn đợi thêm một thời gian.
Chỉ là không biết sư phụ nghĩ thế nào.
Diêu Võ Địch nghe Đường Tịch nói, cũng gật đầu:
"Hơn một năm thôi, không cần vội."
Rồi ông nói với Vương Bạt:
"Vừa hay, nhân dịp thời gian này, ta sẽ giúp con chỉnh đốn lại tình hình tu luyện."
Vương Bạt nghe vậy, mừng rỡ.
Từ khi tu luyện đến nay, ngoài việc từng được Đường Tịch và Triệu Phong chỉ điểm về tu luyện, cậu hầu như toàn bộ đều tự mày mò.
Dù đã đọc không ít điển tịch liên quan đến tu luyện, nhưng cậu vẫn luôn cảm thấy mình tu luyện có chỗ thiếu sót.
Nếu được sư phụ chỉ dẫn, chắc chắn có thể bù đắp những thiếu hụt đó.
"Con cứ ở bên cạnh đạo lữ cho tốt, rồi sau đó đến tìm ta."
Diêu Vô Địch tùy ý phất tay.
Vương Bạt cũng rất nghe lời, ngoan ngoãn đến căn phòng nhỏ trông coi.
Sau khi Vương Bạt đi.
Đường Tịch nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Diêu Vô Địch.
Ánh mắt mang theo một tia ngưng trọng:
"Sư huynh, huynh có nhìn ra, trong thân thể của hắn ẩn giấu thần vật nào của Hương Hỏa Đạo không?"
“Không nhìn ra.”
"Huynh cũng không nhìn ra?"
Đường Tịch không khỏi kinh ngạc.
Diêu Vô Địch sờ cằm, vẻ mặt khinh thường: "Ta căn bản là không thèm nhìn."
"Ẩn giấu thần vật thì sao? Giấu được thần vật là bản lĩnh của đồ nhi ta!"
Đường Tịch im lặng: "Sư huynh nói vậy, ta đâu có tham thần vật của hắn. Hắn là do một tay ta khai quật ra, sao ta lại đổi xử với hắn như vậy? Ta chỉ lo lắng hắn có liên quan đến Hương Hỏa Đạo. Những ngụy thần kia giỏi nhất là mê hoặc lòng người, Vương Bạt còn trẻ, ta sợ hắn lỡ sa vào."
"Sa vào? Cho nên vì cứu ngươi mà cầm thần vật bắn giết hai tên Hương Hỏa Đạo, bản thân suýt mất mạng? Ta nói Tiểu Đường Tử, đầu óc ngươi có vấn đề à?"
Diêu Vô Địch cười nhạo: "Huống chi, nếu hắn thật sự bị đám ngụy thần kia mê hoặc tâm trí, cũng không thoát khỏi được sự xét duyệt của tông môn. Ta còn không nóng nảy, ngươi lo lắng cái gì?"
Đường Tịch nghe vậy, thở dài: "Nếu không phải nhớ đến tình nghĩa của Vương Bạt, ta căn bản không thể giúp hắn báo cáo với Đỗ sư thúc."
"Ta chỉ lo cho hắn... Thôi, đến cả sư phụ như huynh còn không lo lắng, ta đúng là lo chuyện bao đồng!"
Nói rồi, hắn khó chịu quay đầu đi, kết quả thấy Triệu Phong vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần ở đằng xa, vẻ mặt tức giận lập tức biến thành sầu khổ:
"Haizz, biến người ta thành ra thế này... Sư huynh Tu Di đến, e rằng sẽ tìm ta gây phiền phức..."